Trần Miên Miên có thể không ăn sáng nhưng Nữu Nữu đương nhiên là không được.
May mà nhà khách có cung cấp bánh màn thầu, nhưng bột mì rất kém nên hay dính răng, lại còn cho thêm đường hóa học nên có mùi công nghiệp.
Đưa cho Nữu Nữu một chiếc bánh màn thầu rồi để dân binh áp giải Đường Thiên Hữu ra ngoài, còn Trần Miên Miên đi theo bên cạnh.
Cô biết Triệu Lăng Thành đang ở nhà thờ nên khi đi ngang qua có liếc nhìn một cái rồi xem Đường Thiên Hữu: Anh ấy một mình chắc không có vấn đề gì chứ?
Đường Thiên Hữu tuy bất mãn với anh trai nhưng cũng có niềm tin mù quáng nên giơ ngón tay cái lên: Anh ấy giải quyết được.
Thế nhưng ở dưới lòng đất cách đó vài chục mét, chuyện đang xảy ra có chút kỳ quái. Triệu Lăng Thành lại cởi trói cho Sơn Ca rồi đưa cho cô ta một hộp bánh quy và nói: "Ăn đi thì cô sẽ chết bớt đau đớn hơn đấy!"
Sơn Ca nhận lấy rồi gật đầu thật mạnh và nói: "Người thực sự hại chết Lâm Uẩn không phải tôi, mà chính là những đồng bào ngu xuẩn và tham lam của các người kìa. Tôi có thể chết, nhưng còn bọn họ như Đường Minh thì anh vĩnh viễn không bao giờ giết được ông ta đâu, đúng không?"
Triệu Lăng Thành chỉ vào hộp bánh rồi nói: "Không, tôi sẽ làm được."
Anh nói tiếp: "Mau ăn đi."
Sơn Ca lấy một miếng bánh quy từ trong hộp ra, dùng hai tay bưng lấy và khóc lóc cúi đầu xuống.
Nhưng bất chợt cô ta ngẩng đầu lên rồi "xoẹt" một cái, hất nắm vụn bánh quy về phía Triệu Lăng Thành rồi lao ra cửa, chạy thẳng vào đường hầm thoát nước.
Triệu Lăng Thành im lặng đứng đó một lúc, rồi thổi tắt đèn dầu và đóng cửa lại, sau đó xách búa cũng bước vào đường hầm thoát nước.
...
Con phố nơi nhà của Đường Thiên Hữu tọa lạc từ lâu đã đổi tên, nhưng các tòa nhà và đường sá không thay đổi nhiều.
Điều khiến anh ta ngạc nhiên là đối diện nhà anh ta vốn thuộc về các quan chức cấp cao và thương nhân giàu có, thì nay đều chật kín các hộ gia đình cư ngụ.
Còn phòng gác cổng nhà anh ta thì đã biến thành đồn công an để cho công an sử dụng rồi.
Trước đây nhà anh ta có một cái sân không hề nhỏ, nhưng bây giờ đều đã biến thành đường nhựa và chỉ còn lại mỗi căn lầu nhỏ kia. Hơn nữa tất cả các cửa sổ đều đã được xây kín bằng gạch đỏ, cửa chính cũng bị gạch lấp mất một nửa, còn một nửa thì dùng gỗ đóng chặt lại.
Thân Thành canh giữ nơi này nghiêm ngặt như vậy là vì công an vẫn luôn chờ đợi chủ nhân của nó là Đường Minh quay về để nhận tội và chịu sự trừng phạt của pháp luật.
Đường Thiên Hữu đến quá sớm nên cục công an vẫn còn chưa làm việc, nhưng các cư dân gần đó đều đang tò mò đứng trên lầu vây xem.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
