Trần Miên Miên đúng là đang ngậm máu phun người.
Bởi vì những vết bầm tím đó đều do chính cô tự mình đấm từng cú một mà thành.
Cô đã tin vào lời quỷ kế của Trần Kim Huy và tưởng rằng Triệu Lăng Thành thực sự không cần cốt nhục của mình nên mới đấm từng cú một để mong bỏ đi đứa trẻ.
Nhưng có ai ngờ được một người phụ nữ lại có thể nhẫn tâm xuống tay với chính bản thân mình như thế?
Ngô Tinh Tinh vừa rồi còn đang hờn dỗi liền giúp cô mặc lại quần áo rồi chuyển ghế đến và nói: “Mau, mau ngồi xuống đi.”
Cô ấy xót xa gạt nước mắt rồi hỏi: “Bụng có đau không, có cần đi bệnh viện không?”
Những người đứng xem cũng bắt đầu mắng nhiếc: “Đúng là đồ súc sinh, thật táng tận lương tâm!”
Các bà thím đồng loạt chỉ trỏ vào đầu Trần Kim Huy: “Anh cũng thật là loại chẳng ra gì.”
Lão cảnh sát nhìn vào tờ giấy chứng nhận ly hôn nhưng lại đánh thẳng vào trọng tâm vấn đề: “Ly hôn nửa năm rồi thì cô mang thai bao lâu, cha của đứa trẻ đâu, có liên lạc được không và có cần chúng tôi giúp đỡ không?”
Ngô Tinh Tinh cuối cùng cũng không còn ngơ ngác nữa mà tranh lời: “Điện báo cho cha đứa trẻ thì tôi đã gửi đi rồi.”
Trên bức điện báo chỉ có một câu duy nhất: Tôi có thai rồi, đứa trẻ là của Triệu Lăng Thành.
Phần còn lại chỉ là vấn đề thời gian và Trần Miên Miên cũng chỉ có thể chờ đợi.
Cô cũng quan tâm hơn đến việc cảnh sát xử lý Trần Kim Huy như thế nào.
Cô hỏi: “Em trai tôi sẽ phải ngồi tù chứ?”
Lão cảnh sát khép tờ giấy chứng nhận ly hôn lại rồi nói: “Chúng tôi sẽ đưa hắn ta đi và cũng sẽ giáo dục nghiêm khắc.”
Trần Kim Huy trăm miệng một lời cũng khó mà bào chữa nhưng hắn ta vẫn phải lên tiếng: “Tôi xin thề với lãnh đạo là những vết thương đó đều do tự chị ta đánh đấy.”
Trần Miên Miên hỏi vặn lại: “Vậy còn sợi dây thừng trên thắt lưng anh thì sao, chẳng lẽ không phải là để trói và khống chế tôi à?”
Trần Kim Huy nghiêm mặt cãi chày cãi cối: “Tôi chuẩn bị đi làm nên sợi dây thừng đó dùng để buộc hàng hóa.”
Hắn ta nhìn sang các cảnh sát: “Trên đường sắt thường có hàng hóa bị rơi nên phải dùng dây thừng để buộc lại.”
Hứa Tiểu Mai cũng bồi thêm: “Chính mắt tôi đã nhìn thấy những vết thương đó đều do tự tay Trần Miên Miên đánh ra.”
Lão cảnh sát cười lạnh một tiếng rồi hỏi ngược lại: “Là người một nhà mà cô tận mắt chứng kiến cô ấy đấm vào bụng mình nhưng lại chỉ đứng nhìn thôi sao, cô không sợ cô ấy lỡ tay đấm hỏng gan, tì, hay vỡ tử cung khiến cả mẹ lẫn con đều mất mạng à?”
Hứa Tiểu Mai nghẹn lời còn Trần Miên Miên thì chỉ hận không thể vỗ tay tại chỗ.
Quả không hổ danh là đồng chí lão thành khi góc nhìn vấn đề vô cùng sắc bén.
Nhưng lão cảnh sát cũng có đôi mắt tinh tường nên mấy mánh khóe nhỏ nhặt này thật sự không qua mắt được ông.
Khép tờ giấy chứng nhận ly hôn lại, ông ấy nói nhỏ với Trần Miên Miên: “Nhưng nếu thật sự là em trai cô đánh thì cái thai của cô đã hỏng từ lâu rồi.”
Nếu thực sự là một người đàn ông đấm vào bụng thì không chỉ thai hỏng mà ngay cả tử cung của cô cũng không giữ nổi.
Lão cảnh sát nhận ra cô đang nói dối nên cũng chỉ định phê bình cộng với cảnh cáo bằng lời đối với Trần Kim Huy.
Trần Miên Miên lục tìm trong ký ức rồi lại nói: “Tôi còn muốn tố cáo Trần Kim Huy vì lúc trước hắn ta muốn thi vào đội tuần tra đường sắt nhưng kỹ thuật bắn súng không đạt nên tôi đã phải cạo trọc đầu để đi thi hộ, nếu không thì hắn ta chẳng đời nào vào được Sở Quản lý Đường sắt.”
Viên cảnh sát đang ghi chép sững người lại rồi liếc mắt hỏi: “Chỉ dựa vào cô mà cũng biết bắn súng sao?”
Lão cảnh sát lại nói: “Đồng chí Tiểu Lý à, tám ngàn thiếu nữ Hồ Nam còn lên được Thiên Sơn thì phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời mà.”
Đây là vùng Đại Tây Bắc vào những năm sáu mươi với phong trào toàn dân là binh và việc săn bắn là hợp pháp.
Vì cha mất sớm còn mẹ lại bó chân nên Trần Kim Huy chỉ lo ăn chơi còn mọi việc đồng áng trong nhà đều do cô và chị cả gánh vác.
Nhiệm vụ dân quân trong nhà cũng do cô thực hiện nên cô được huấn luyện bắn súng hằng ngày và bắn súng săn cực giỏi.
Vừa hay Sở Quản lý Đường sắt cần tuyển người với tiêu chuẩn duy nhất là kỹ thuật bắn súng và ai bắn giỏi mới được vào.
Mà hồ sơ lúc đó vẫn chưa có ảnh thẻ nên cô đã cạo trọc đầu để đi thi giúp hắn ta.
Trong số tất cả các ứng viên thì cô đã đạt được thành tích tốt đứng thứ hai và giúp em trai thành công có được công việc ổn định.
Không ngờ chị hai lại dám bêu rếu chuyện thi hộ nhưng hiện giờ kỹ thuật bắn súng của Trần Kim Huy cũng đã được rèn luyện rồi.
Hắn ta dứt khoát nói: “Hay là lấy súng ra đây để tôi và chị hai thi bắn súng xem ai giỏi hơn?”
Cảnh sát Tiểu Lý định rút súng ra nhưng lão cảnh sát đã ngăn lại và hỏi Trần Miên Miên: “Tại sao cô lại đi thi hộ cho hắn ta?”
Ông ấy nói tiếp: “Cô không hiểu pháp luật sao, cô không biết một khi bị phát hiện là cô sẽ phải ngồi tù à?”
Trần Miên Miên thành thật: “Mẹ tôi đã quỳ xuống cầu xin tôi giúp em trai mình.”
Nguyên chủ chỉ là một người quá nuông chiều em trai chứ chưa đến mức điên khùng nhưng mẹ cô là Vương Hỷ Muội lại là một kẻ cuồng con trai.
Bà ta sinh liên tiếp tám đứa con gái mới có được mụn con trai này và vì chồng mất sớm nên bà ấy một lòng muốn con trai phải thành danh để rạng rỡ tổ tông.
Việc tuyển dụng vào đường sắt giống như cơ hội cá chép hóa rồng nên Vương Hỷ Muội dĩ nhiên sẽ không bỏ qua.
Bà ấy vừa dùng tình cảm để kể về việc nuôi dạy mấy chị em khôn lớn khó khăn thế nào lại vừa dùng lý lẽ để khiến nguyên chủ tin rằng chỉ cần em trai có công ăn việc làm hay làm cán bộ thì sẽ đối xử tốt và hiếu thảo với chị gái ra sao, nguyên chủ cũng yêu em trai đến tận xương tủy nên vừa cạo tóc là lên đường đi thi giúp hắn ta ngay.
Những người đứng xem nghe xong thì không chịu nổi nữa và có người nói: “Đơn vị tốt như hệ thống đường sắt mà hắn ta lại gian lận để vào sao?”
Lại có người khác nói: “Loại người này phải bắt đi ngồi tù mới đúng!”
Lão cảnh sát gật đầu: “Những việc này chúng tôi sẽ xác minh rõ ràng và cũng sẽ đưa người đi, mọi người cứ bình tĩnh vì tất cả đều dựa trên chứng cứ.”
Đám đông xôn xao: “Mau kiểm tra đi, nếu đúng thật thì phải bỏ tù hắn ta vì chuyện này quá đáng ghét.”
Người dân phán án thường cho rằng chuyện gì nghiêm trọng thì cứ tống vào tù hết.
Nhưng Trần Kim Huy dĩ nhiên biết vấn đề không nghiêm trọng đến mức đó vì Sở Quản lý Đường sắt không thể chỉ vì một câu nói của Trần Miên Miên mà sa thải hắn ta.
Nhưng lúc này tình hình đã trở nên căng thẳng nên hắn ta buộc phải nhận lỗi và chịu lép vế để xoa dịu cơn giận của đám đông.
Vì vậy hắn ta cúi đầu thật thấp: “Dù thế nào đi nữa thì việc làm chị giận là lỗi của tôi, em xin lỗi chị và xin tạ tội với chị!”
Hắn ta lại nói với mọi người: “Tôi sẽ hoàn toàn phối hợp với cảnh sát để điều tra.”
Viên cảnh sát tên Tiểu Lý dừng bút lại rồi hỏi Trần Miên Miên: “Cô có biết chữ không, nếu không biết thì tôi sẽ đọc biên bản cho cô nghe và nếu thấy không có vấn đề gì thì ký tên rồi lăn tay, cô biết viết tên mình chứ, nếu không biết thì vẽ một vòng tròn rồi lăn tay vào.”
Hứa Tiểu Mai cũng biết cùng lắm chồng mình chỉ bị tạm giam vài ngày để điều tra rồi sẽ được thả nhưng cô ta vẫn không cam tâm.
Cô ta cười lạnh nói: “Một người đàn bà ly hôn bị chồng bỏ mà lại đi hại em trai mình chính là tự triệt hạ chỗ dựa của bản thân, cô sớm muộn gì cũng gặp báo ứng thôi.”
Nào ngờ Trần Miên Miên lập tức đáp lại một câu: “Thưa đồng chí cảnh sát, chỉ tạm giam thôi là không được, tôi yêu cầu phải tử hình Trần Kim Huy.”
...
Tử hình dĩ nhiên là nói quá nhưng cô cần cảnh sát giam giữ Trần Kim Huy lâu hơn một chút.
Bởi vì dù là Triệu Lăng Thành hay Triệu Huy thì đều đang làm việc ở đơn vị bảo mật.
Tuyền Thành nằm ở vùng sa mạc Gobi và khoảng cách giữa các đơn vị rất xa nên nếu không có xe chuyên dụng thì căn bản không thể đến nơi được.
Khu tập thể người nhà của các đơn vị cũng cần có giấy tờ thăm thân hoặc đi theo quân đội mới có thể vào được.
Trần Miên Miên không biết khi nào Triệu Huy mới nhận được điện báo và liệu bà ấy có đến đón mình hay không nên cô cũng chỉ có thể chờ đợi.
Nhưng Trần Kim Huy không chỉ là nhân viên của Sở Quản lý Đường sắt mà hiện tại ba người em vợ của hắn ta đều đang làm dân quân, trong đó có một người còn là cán bộ nhỏ.
Nếu hắn ta ra khỏi đồn cộng thêm mấy người em vợ đó nữa thì chẳng phải sẽ hành hạ Trần Miên Miên đến chết sao?
Nghe thấy cô độc ác như vậy thì Hứa Tiểu Mai bị kích động và hét lên: “Trần Miên Miên, mẹ cô đã sinh ra chín đứa con đấy!”
Cô ta hét tiếp: “Hắn ta là bảo bối mà mẹ cô phải sinh tám đứa con vịt trời mới có được, vậy mà cô lại muốn hắn chết sao?”
Sau khi sinh tám đứa con gái mới có được một mụn con trai thì đúng là rạng rỡ tổ tông thật, vậy mà chị gái lại muốn hắn ta bị tử hình sao?
Trần Miên Miên nhướng mày cười lạnh rồi nhẹ nhàng hỏi: “Hắn ta tội đáng muôn chết, không phải sao?”
Hứa Tiểu Mai thầm nghĩ nếu cô đã bất nhân thì tôi cũng bất nghĩa.
Cô ta lớn tiếng nói: “Các đồng chí ơi, cô chị chồng này của tôi lăng loàn trắc nết đấy!”
Cô ta lại nói tiếp: “Biết tại sao anh chồng sĩ quân trước đây trả cô ta về nơi sản xuất không, bởi vì cô ta tằng tịu với người đàn ông khác nên đứa con trong bụng cũng là loại tạp chủng, là nghiệt chủng!”
Vốn dĩ tưởng rằng màn kịch đã kết thúc và mọi người chuẩn bị giải tán nhưng sóng gió lại nổi lên và còn bùng nổ hơn thế nữa sao?
Các cảnh sát cũng tập thể chấn động và đều không thể tin nổi.
Công việc của quân nhân vốn đặc thù nên khả năng vợ quân nhân ngoại tình là khá lớn.
Cộng thêm việc Trần Miên Miên đã ly hôn nên mọi người nhìn nhau và ai nấy đều có những suy đoán riêng.
Chỉ có Ngô Tinh Tinh là không tin và lớn tiếng nói: “Không thể nào.”
Cô ấy nói tiếp: “Tôi đã gặp chồng cô ấy rồi, anh ấy đẹp trai lắm nên cô ấy không thể nào ngoại tình được đâu.”
Từ việc vu khống Trần Miên Miên là kẻ điên cho đến việc mắng cô lăng loàn thì Hứa Tiểu Mai đều sử dụng những chiêu trò công kích của hạng đàn bà chanh chua.
Kiểu công kích này đối với những người phụ nữ yếu đuối thì sẽ là đòn chí mạng nhưng lại không thể làm khó được Trần Miên Miên vốn có xuất thân là luật sư.
Cô cũng đã nghỉ ngơi đủ nên đứng dậy và tiến thẳng về phía Hứa Tiểu Mai.
Cô nói: “Đã nói tôi lăng loàn thì phải có gian phu, ai đưa ra cáo buộc thì người đó phải đưa ra chứng cứ, cô hãy đưa chứng cứ ra đây đi, gian phu đó là ai?”
Hứa Tiểu Mai vừa định há miệng thì Trần Kim Huy đã quát lên một tiếng: “Vợ ơi, câm miệng!”
Hắn ta đoán được vợ mình định lôi Trưởng phòng Ngụy ra.
Nhưng cứ cho là trong thời gian Trần Miên Miên còn kết hôn thì Trưởng phòng Ngụy và cô tổng cộng chỉ mới gặp nhau hai lần.
Sau khi ly hôn cũng chỉ gặp bốn năm lần và mới chỉ nắm tay nhỏ thôi chứ chưa có sự giao lưu sâu sắc nào, nếu có thì người ta chẳng lẽ lại không biết chuyện cô mang thai sao?
Hứa Tiểu Mai muốn hắt nước bẩn vào Trần Miên Miên nhưng việc vợ quân nhân ngoại tình là chuyện rất nghiêm trọng và kẻ thông dâm với vợ quân nhân sẽ bị kết án tù.
Trưởng phòng Ngụy lại chưa từng làm chuyện đó nên nếu bị vu khống vô cớ thì ông ta chẳng lẽ lại không giận sao?
Với tính khí và thế lực của ông ta trong hệ thống đường sắt thì ông ta chẳng phải sẽ bóp chết Trần Kim Huy sao?
Hứa Tiểu Mai đã phản ứng kịp nên không dám nói và chỉ cứng miệng: “Tự trong lòng cô biết rõ.”
Trần Miên Miên cười lạnh rồi nói trước: “Không nói ra được đúng không, bởi vì cô đang bịa đặt. Nhưng chính vì lời bịa đặt của cô mà tôi sẽ bị tất cả những người ở đây hiểu lầm, họ sẽ tiếp tục lan truyền tin đồn và tôi sẽ không thể sống nổi, tôi sẽ đau khổ đến mức tự sát mất thôi.”
Ngô Tinh Tinh cảm động đến rơi nước mắt: “Miên Miên ơi cậu khổ quá.”
Trần Miên Miên nhìn sang lão cảnh sát: “Giả sử tôi ly hôn vì ngoại tình thì chồng cũ của tôi chắc chắn phải biết gian phu là ai, chuyện này cũng liên quan đến sự sống chết của tôi nên tôi khẩn cầu các ông hãy liên lạc với chồng cũ của tôi để minh oan cho tôi, nếu không thì tôi sẽ không sống nổi mất.”
Lão cảnh sát lấy giấy bút ra và hỏi: “Số hiệu đơn vị bộ đội của chồng cũ cô là bao nhiêu?”
Ông ấy nhìn sang Hứa Tiểu Mai: “Còng tay cô ta lại và đưa đi cùng luôn.”
Hứa Tiểu Mai ngơ ngác và cuống quýt nói: “Tôi chỉ nói bừa thôi mà, có đến mức phải còng tay tôi không?”
Lão cảnh sát nghiêm giọng: “Bởi vì tin đồn có thể dẫn đến chết người nên phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, còng lại cho tôi.”
Hứa Tiểu Mai cuối cùng cũng sợ hãi và khóc rống lên còn những người đứng xem cũng đều im bặt.
...
Lão cảnh sát ban đầu chỉ nghĩ Trần Miên Miên là một người vợ quân nhân bình thường.
Nhưng khi nghe đến số hiệu đơn vị thì ông ấy trở nên nghiêm túc: “Cô chắc chắn viên sĩ quan họ Triệu này làm việc ở đây chứ?”
Ông ấy nói tiếp: “Đây là số hiệu bảo mật cấp đặc biệt đấy.”
Số hiệu bảo mật cấp đặc biệt nghĩa là nếu không có việc gì hệ trọng thì chính quyền địa phương tuyệt đối không được tùy tiện liên lạc.
Chỉ là một người vợ cũ đã ly hôn thì nếu không có chuyện gì đặc biệt thì cảnh sát cũng sẽ không giúp cô.
Trần Miên Miên khẩn cầu: “Ông hãy thêm một câu nữa là tôi đã mang thai và đứa trẻ là con của anh ấy.”
Cô cố tình kích động để Hứa Tiểu Mai vu khống mình thực chất là để có được một bức điện báo do chính phía cảnh sát gửi đi.
Dù sao đây không phải là điện thoại trực tiếp nên cô không chắc Triệu Huy có nhận được tin hay không và cũng không chắc người ta có màng đến cô hay không.
Nhưng việc khó sinh giống như một thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu nên cô buộc phải chuẩn bị thêm nhiều phương án dự phòng.
Thấy lão cảnh sát còn do dự và dường như vẫn chưa thể quyết định.
Cô ưỡn ngực ngẩng cao đầu rồi hô lớn một tiếng: “Các đồng chí ơi, tôi bị oan ức quá!”
Cô lại chỉ tay vào Hứa Tiểu Mai: “Sở dĩ tôi phải ly hôn hoàn toàn là do vợ chồng hai người này hại đấy.”
Nhà khách ngày hôm nay liên tục nổ ra những tin sốt dẻo khiến không chỉ toàn bộ khách trọ đổ ra xem mà ngay cả cư dân gần đó cũng kéo đến chung vui.
Có người còn mua hạt dưa và đồ uống từ cửa hàng quốc doanh để vừa ăn vừa xem.
Hứa Tiểu Mai theo bản năng phản bác: “Cô nói bậy.”
Giọng của Trần Miên Miên vang dội: “Tôi muốn kiện vợ chồng Trần Kim Huy tội phá hoại hôn nhân quân nhân, trộm cắp tài sản của quân nhân và gây nguy hiểm đến tính mạng của quân nhân, suýt nữa đã hại chết một vị sĩ quan, hơn nữa tôi còn có bằng chứng ngay tại hiện trường đây.”
Lại thêm một cú bẻ lái một trăm tám mươi độ nữa.
Đám đông chỉ sợ Trần Miên Miên quá khích mà làm hại bản thân nên đồng thanh nói: “Cô bé đừng kích động quá, cứ từ từ mà nói.”
Ngô Tinh Tinh cũng nói: “Cậu hãy đưa bằng chứng ra đi, cảnh sát sẽ đòi lại công bằng cho cậu.”
Trần Miên Miên nói trước: “Vốn dĩ cuộc hôn nhân của tôi rất viên mãn và vợ chồng rất yêu thương nhau nhưng kể từ khi tôi kết hôn thì Trần Kim Huy luôn cho rằng đồ của anh rể đều phải là của hắn ta, nghe nói nhà sĩ quan họ Triệu có rượu Mao Đài và thuốc phòng thân nên hắn ta đã ép buộc tôi phải đi trộm.”
Cô nói tiếp: “Hắn ta vốn dĩ chỉ là nhân viên tạm thời và chỉ sau khi tặng rượu Mao Đài cho lãnh đạo thì mới được vào biên chế chính thức.”
Gương mặt Trần Kim Huy đầy máu và những vết bỏng rộp thì hoàn toàn sững sờ: “Chị ơi, rượu Mao Đài là do mẹ đòi chứ đâu phải em.”
Hứa Tiểu Mai cũng nói: “Rượu là do mẹ chồng tôi đưa cho thì sao gọi là trộm được?”
Cô ta lại khóc lóc nói: “Hơn nữa, em vợ lấy đồ của anh rể thì sao tính là trộm được chứ?”
Em vợ lấy đồ của anh rể quả thực không tính là trộm.
Nhưng Trần Miên Miên lại nói tiếp: “Trần Kim Huy nghe nói áo bông và ủng phát trong mùa đông của quân đội cực kỳ ấm nên vì muốn có chúng mà hắn ta đã không ngừng đánh đập và ép buộc tôi phải đi trộm áo bông của chồng mình.”
Cô lại cao giọng nói: “Dưới sự uy hiếp của Trần Kim Huy, tôi đã trộm mất chiếc áo bông đặc chế của chồng mình khiến anh ấy phải mặc chiếc áo bông bình thường đi vào đại mạc và suýt chút nữa đã bị chết rét giữa trời đông giá rét.”
Sự thật là Trần Kim Huy nghe nói áo bông đặc cung của bộ đội bảo mật rất tốt nên vì muốn có nó mà hắn ta đã viết thư cho nguyên chủ và nói dối rằng mình bị bệnh lao phổi, nếu không có một chiếc áo bông tốt thì mùa đông này hắn ta sẽ không qua khỏi và cô sẽ không còn đứa em trai bảo bối nữa, nguyên chủ đã tin là thật nên lén tráo chiếc áo bông mới của chồng.
Triệu Lăng Thành vào đại mạc mới phát hiện áo bông không ấm và suýt chút nữa đã bị chết rét.
Sau khi trở về thì hai người cãi nhau, nguyên chủ đòi ly hôn và anh cũng đã đồng ý.
Cũng giống như cái chết của Nữu Nữu, cả nguyên chủ và Trần Kim Huy đều không thấy mình có lỗi và việc tráo áo bông cũng vậy.
Họ suýt chút nữa đã hại chết người nhưng tất cả đều không nhận ra mình đã sai.
Sau khi Triệu Lăng Thành hy sinh thì Trần Kim Huy khi nghe tin còn khinh miệt một câu: Làm thủ trưởng mà không biết dùng quyền lực thì chết cũng đáng đời!
Lúc đó cả nhà họ đều đã vào hệ thống đường sắt nhưng lại nhắm vào quân đội để trục lợi.
Nhưng vì cái chết của Nữu Nữu mà giấc mộng trục lợi của họ cũng tan thành mây khói.
Để bảo vệ bản thân và cũng vì đứa bé Nữu Nữu đáng thương đã chết thảm trong sách mà Trần Miên Miên nhất định phải khiến Trần Kim Huy vào tù ngồi!
...
Bị chị gái liên tục đâm sau lưng, Trần Kim Huy hoàn toàn sững sờ.
Hắn ta lắc đầu một cách máy móc và chỉ biết nói đi nói lại: “Nói dối, chị ta đang nói dối.”
Nhưng lão cảnh sát bất ngờ vén ống quần của hắn ta lên: “Hồ, giày da lộn hàng đặc cung sao?”
Ông ấy lại kéo áo của hắn ta: “Đồng hồ đặc cung, thắt lưng đặc cung, này người anh em, cậu quét sạch sành sanh nhà anh rể cậu luôn rồi hả?”
Bằng chứng đã rõ như ban ngày khi khắp người hắn ta từ trên xuống dưới toàn là đồ đặc cung của bộ đội bảo mật!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
