Trần Miên Miên vừa vào phòng khách thì Triệu Lăng Thành đã lướt qua cô rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
Cô chỉ kịp thấy chiếc áo khoác xanh và sơ mi trắng của anh mà màu sắc của chúng đều cực kỳ rực rỡ.
Cô cũng đã hiểu được phần nào lý do vì sao nữ phụ không thích anh mà lại đem lòng yêu Trưởng phòng Ngụy.
Nữ phụ vốn là cô gái nông thôn nên từ nhỏ đã phải phơi nắng gắt làm việc đồng áng và thường xuyên nằm bò trên đất để đào hang chuột.
Tình cờ đụng phải con lợn rừng hay con thỏ thì đó chính là thịt, nếu chúng không chết thì mạng của cô cũng chẳng còn.
Mất cha từ nhỏ nên khi nhìn sức lao động cường tráng của nhà người khác thì cô thèm muốn đến đỏ cả mắt.
Người tình trong mộng của cô phải có làn da ngăm đen cùng thân hình vạm vỡ đủ sức gánh phân.
Nhưng trong ấn tượng của cô thì Triệu Lăng Thành lại có làn da trắng bệch cùng vẻ mặt u ám nên chẳng hề liên quan gì đến sự nam tính.
Cô cũng không hề thích anh mà chỉ vì muốn gom tiền sính lễ cho em trai nên mới miễn cưỡng chịu gả.
Vì em trai mà cô đã phải cưới một người đàn ông thanh tú yếu ớt mà bản thân mình vốn chẳng hề có tình cảm.
Người cô thực lòng thích là kiểu đàn ông mạnh mẽ với làn da ngăm đen cùng dáng người cao lớn như Trưởng phòng Ngụy.
Nhưng thực ra theo góc nhìn của Trần Miên Miên thì làn da của Triệu Lăng Thành cũng không đến mức quá trắng.
Dù sao đây cũng là vùng đại mạc Tây Bắc nên anh có thể trắng đến mức nào được chứ.
Hơn nữa tuy chỉ liếc qua một cái nhưng với đôi mắt sắc sảo của người đã ngoài ba mươi thì cô thấy Triệu Lăng Thành không hề yếu đuối như nữ phụ tưởng tượng. Chẳng qua so với một Trưởng phòng Ngụy xù xì phong trần vừa trở về từ chiến trường thì anh trông có phần thư sinh hơn một chút mà thôi.
Cô chưa nhìn rõ mặt anh nhưng lúc lướt qua nhau thì cô ngửi thấy trên người anh không hề có mùi mồ hôi khó chịu.
Việc này liên quan đến chuyện sinh nở thuận lợi và còn phải đàm phán nên cô không tránh khỏi lo lắng, mà hễ cứ căng thẳng là bụng cô lại cứng và thắt lại.
Đó gọi là cơn gò tử cung mà theo lời Bác sĩ Cố thì việc này rất có thể dẫn đến tình trạng thai nhi bị thiếu oxy trong tử cung.
Cô dùng hai tay tựa vào tường rồi hít thở sâu để thả lỏng bụng và nói: "Lăng Thành, trên bàn làm việc có tài liệu nên anh có thể xem qua trước."
Để tránh những tranh chấp không đáng có thì tối qua cô đã đặc biệt soạn thảo một bản hợp đồng tái hôn.
Cùng với tờ giấy nợ kia thì tất cả đều được đặt trên bàn làm việc của Triệu Lăng Thành để anh có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào.
Thấy anh đóng cửa phòng ngủ nên để bày tỏ sự tôn trọng thì Trần Miên Miên cũng không làm phiền anh ngay.
Mọi yêu cầu của cô đều đã được ghi rõ ràng trong hợp đồng.
Anh chấp nhận được điều nào hay không chấp nhận được điều nào thì cứ xem xong rồi hãy nói chuyện tiếp.
Hít thở sâu hồi lâu thì cuối cùng bụng cô cũng mềm lại và thậm chí còn khẽ động đậy một cái.
Đó là Nữu Nữu đang ra hiệu cho mẹ để báo rằng cô bé vẫn đang rất khỏe mạnh.
Trần Miên Miên đói đến cồn cào ruột gan mà Nữu Nữu cũng cần ăn uống nên chuyện đã đến nước này thì cô đành đi nấu cơm trước.
Theo trí nhớ thì cô dùng than quả bàng đun sôi nửa nồi nước rồi pha thêm một nửa nước đun sôi để nguội. Sau khi điều chỉnh thành nước ấm thì cô cho thêm bột men rồi đổ hết vào bát bột kiều mạch đắng màu xám xanh rồi khuấy thành hỗn hợp loãng và cho vào nồi đậy kín để lên men.
Hoàng Lâm đã cho cô hai củ khoai tây cũ mà không chỉ mọc mầm dài thượt mà lớp vỏ còn nhăn nheo héo úa.
Trần Miên Miên gọt vỏ rồi thái thành sợi và ngâm vào nước lạnh vì cô sợ nếu không ngâm kỹ thì ăn vào sẽ bị ngộ độc.
Dưới chân tường đối diện có hai hàng hành lá cùng một luống hẹ do nữ phụ trồng từ năm ngoái.
Cô nhổ sạch chúng để làm thức ăn rồi vừa quay đầu lại thì bắt gặp Tôn Băng Ngọc.
Chị ấy bưng bát cơm rồi cười hỏi: "Có muốn nếm thử thịt chị kho không, mùi vị thơm ngon không tả nổi luôn đó."
Trần Miên Miên nhìn thấy mà ứa nước miếng: "Chị lại có cả cơm trắng để ăn sao?"
Xuyên không đến đây mấy ngày rồi mà đừng nói là bột mì, ngay cả cơm trắng cô cũng mới thấy lần đầu.
Tôn Băng Ngọc thành thật nói: "Trong nhà chỉ còn đúng một bát gạo nên chị nấu để ăn kèm với thịt, để chị lấy cho em một bát nhé."
Người ở căn cứ đều là người miền Nam nên quen ăn gạo nhưng vùng Tây Bắc này vốn dĩ chẳng sản xuất lúa gạo.
Hơn nữa bây giờ là năm 1965, đây là thời đại mà nhân dân cả nước đều đang phải chịu đói.
Lương thực phụ ở căn cứ dù có tinh chế hơn nhưng cao lương bên ngoài cũng chỉ mới được xát vỏ thô nên một bát cơm trắng là điều cực kỳ quý giá.
Trần Miên Miên cười khước từ rồi định vào nhà thì Tôn Băng Ngọc dặn: "Đừng có cãi nhau đấy."
Chị ấy liếc nhìn dãy nhà bên cạnh rồi nói tiếp: "Mọi người đều là chỗ quen biết nên nếu để bọn Khương Hà nghe thấy thì họ lại bàn tán về em đấy."
Lý do Trần Miên Miên hạ quyết tâm phải mang Nữu Nữu đi chính là vì sợ cô bé bị người ta đàm tiếu.
Chẳng hạn như Bà Khương – Khương Hà vừa rồi đã cố ý nhắm vào cô thì nhà bà ta và nhà Triệu Lăng Thành vốn là họ hàng. Em gái bà ta là Khương Dao còn là nữ chính trong nguyên tác, đồng thời bà ta cũng là người ghét nữ phụ nhất ở căn cứ này và trước đây thường xuyên chỉ tận mặt mắng chửi cô.
Vừa rồi bà ta chỉ thiếu điều nói thẳng ra rằng Nữu Nữu không phải cốt nhục của Triệu Lăng Thành.
Nếu để đứa trẻ ở lại đây một mình thì chẳng lẽ từ nhỏ nó đã phải chết chìm trong đống nước bọt của Khương Hà sao?
Nhưng dù sao đi nữa thì việc quan trọng nhất lúc này vẫn là phải sinh Nữu Nữu ra một cách bình an.
Họ là người của hai thế giới khác nhau nên vừa không hiểu nhau mà lại còn từ chối tìm hiểu đối phương.
Nữ phụ chê Triệu Lăng Thành quá điệu đà vì đi vệ sinh cũng phải dùng loại giấy vệ sinh đắt tiền rồi cứ lề mề như đàn bà.
Còn Triệu Lăng Thành thì thấy cô chẳng có khuyết điểm gì khác ngoài một vấn đề duy nhất là sự ngu ngốc!
...
Bột vẫn đang trong quá trình lên men nên Trần Miên Miên quyết định xào thịt trước.
Một miếng thịt nhỏ xíu mà xào ra được tận nửa bát mỡ nên cô múc bớt một ít rồi dùng phần mỡ dưới đáy nồi để chiên sơ khoai tây sợi.
Sắp rán bánh rồi nên cô làm theo cách trong trí nhớ là láng nước bột quanh thành nồi rồi rán từ từ bằng lửa nhỏ.
Đột nhiên nghe thấy tiếng cửa vang lên một cái thì cô lập tức quay đầu hỏi: "Những tài liệu đó anh đã xem hết chưa, anh thấy thế nào?"
Thấy Triệu Lăng Thành đứng ở cửa chính thì cô lại nói: "Đừng đi ra ngoài nhé vì em đang nấu cơm rồi, anh chờ một lát rồi ăn."
Triệu Lăng Thành đang mở cửa cho một người đi vào, đó chính là Mã Ký – chồng của Tôn Băng Ngọc và anh ấy đang giữ chức trưởng phòng của phòng cảnh vệ.
Anh ấy cười nói: "Lãnh đạo bảo tôi ghé nhà anh một chuyến nhưng lúc nãy mải ăn cơm nên tôi quên mất."
Lại lau dầu mỡ trên miệng rồi anh ấy nói tiếp: "Hũ thịt muối mà cô Trần ướp thực sự rất thơm nên tôi ăn mà quên cả lối về luôn."
Trần Miên Miên định để dành bán lấy tiền nên chỉ cắt một miếng nhỏ và xào chưa đầy nửa bát.
Vì quá thèm nên cô không nhịn được và cũng đã ăn vụng khá nhiều.
Vừa gỡ một chiếc bánh kiều mạch từ trong nồi ra thì cô hỏi: "Trưởng phòng Mã, anh có muốn nếm thử bánh em rán không?"
Mã Ký được Chính ủy Kỳ ủy thác đến để nhắc nhở Triệu Lăng Thành.
Vốn dĩ anh ấy định nói với Triệu Lăng Thành rằng hãy thông cảm cho phụ nữ mang thai nhiều hơn và tối đến thì nên đi rửa bát giúp vợ.
Nhưng thấy Trần Miên Miên gỡ từ trong nồi ra một chiếc bánh mềm mại và có độ đàn hồi thì anh ấy liền hỏi: "Bột gì vậy, sao mà dai thế này?"
Trần Miên Miên đáp: "Bột kiều mạch đắng ạ, em có cho thêm đường trắng nên rán bánh thơm lắm, anh nếm thử một cái đi."
Cô lật một chiếc bánh đã nguội bớt rồi kẹp thêm khoai tây sợi cùng hai miếng thịt rồi đưa qua cho anh ấy.
Bột kiều mạch đắng vốn dĩ không dai nên làm thành mì thì cứ nhơn nhớt lại còn có vị đắng, nhưng không biết cô làm thế nào mà lại tạo ra được cảm giác dai mềm mịn, lại còn kết hợp với khoai tây sợi giòn rụm và miếng thịt muối thơm phức.
Mã Ký đã ăn cơm rồi nhưng vẫn ăn hết chiếc bánh chỉ trong hai miếng và đôi mắt tròn xoe kinh ngạc: "Ngon quá!"
Anh ấy lại nói: "Không đúng, loại bột này không có mùi ngái nên chắc không phải kiều mạch đắng đâu."
Thấy Triệu Lăng Thành đang mất kiên nhẫn lườm mình thì anh ấy vội nói: "Hai người cứ thong thả ăn nhé, tôi xin phép về nhà trước đây."
Trần Miên Miên rán tổng cộng bốn chiếc bánh nhưng vì quá đói nên đã ăn mất một chiếc rồi.
Còn lại muỗng nước bột cuối cùng thì cô láng quanh thành nồi rồi để lửa nhỏ nhất chờ nó chuyển màu.
Cô nhúng đầu ngón tay vào nước lạnh để gỡ bánh nhưng vì quá nóng nên vung tay và vô tình bắn mấy giọt nước lên mặt Triệu Lăng Thành vừa mới đứng sau lưng mình.
Cô bỏ bánh xuống rồi nhảy dựng lên, vừa mút ngón tay vừa xuýt xoa: "Nóng, nóng quá đi mất!"
Bị bắn nước đầy đầu nên Triệu Lăng Thành đành quay lại phòng khách rồi ngồi xuống bàn ăn.
Anh là một trong những người đầu tiên đến căn cứ nên khi tới đã chọn ngay căn nhà này.
Sở dĩ chọn tầng một là vì tất cả đồ nội thất đều do đích thân anh mang từ thủ đô về.
Đồ đạc quá lớn không chuyển lên lầu được nên anh thuận thế định cư rồi ở luôn tại tầng một.
Trên tường còn vết tích của những bức thư họa từng được treo mà chỗ đó đúng là từng có thư họa, hơn nữa còn là bút tích của cha anh.
Nhưng cũng giống như chiếc radio trên bàn thì tất cả đều bị Trần Miên Miên vơ vét mang đi sạch.
Lại nhìn tủ đồ gia dụng thì những con búp bê Nga tinh xảo cùng các loại bưu thiếp phong cảnh từng ở bên trong cũng bị cô quét sạch không còn một mống.
Lúc nãy Triệu Lăng Thành vừa về nhà là lao thẳng vào phòng ngủ vì tiền lương nửa năm của anh đều để trong đó.
Vốn dĩ anh tưởng tiền đã bị vợ cũ cuỗm đi sạch sẽ nhưng không ngờ chúng vẫn nằm yên trong ngăn kéo.
Thật kỳ lạ khi lần này cô không vơ vét cũng chẳng cướp bóc mà thậm chí còn soạn một bản hợp đồng hôn nhân.
Trong ba mươi sáu kế thì Triệu Lăng Thành không biết vợ cũ lại đang bày ra kế gì đây.
Cơm đã dọn lên bàn nhưng chỉ có nửa đĩa khoai tây sợi và ba chiếc bánh cùng vài lát thịt lợn rừng nhỏ.
Sắp xếp bữa ăn xong thì cô cởi bỏ chiếc áo khoác lớn rồi ngồi xuống đối diện anh.
Triệu Lăng Thành mới nhận ra không biết từ khi nào mà hai quầng đỏ tía trên mặt cô đã phai màu và chỉ còn lại hai quầng hồng nhạt.
Vết đỏ vùng cao là biểu hiện trực quan nhất của sự tổn thương da do ánh nắng gắt và gió lạnh thường xuyên.
Vợ cũ trước đây chưa bao giờ biết chống nắng nhưng sau khi ly hôn nửa năm mà lại trắng ra thì chắc hẳn là cô ít khi phơi nắng.
Lúc này anh cũng mới phát hiện bụng cô tuy không quá lớn nhưng thực sự vừa tròn vừa căng.
Cô cầm một chiếc bánh lên rồi cho khoai tây sợi vào trước, sau đó cuốn hết bốn lát thịt vàng ươm duy nhất còn lại vào trong.
Thấy cô đưa bánh sang thì anh lạnh lùng nói: "Tôi không ăn, cảm ơn!"
Anh không nhìn cô mà ánh mắt chỉ dán chặt vào mặt bàn.
Anh nói thẳng: "Tôi đã nói từ sớm là ở bờ kênh còn có người khác, mà người đó không phải muốn cưỡng hiếp cô mà là thực sự muốn giết cô."
Theo báo cáo điều tra của công an thì Hứa Thứ Cương đã bị cô tố giác.
Triệu Lăng Thành tức giận vì lúc đó anh đã nghi ngờ đây là một vụ giết người và liên tục hỏi cô xem có kẻ thù nào không.
Bởi vì kênh Hồng Kỳ được xây dựng để làm nhà máy thủy điện nên mực nước sâu nhất có thể lên đến 60 mét, hơn nữa do địa chất bùn cát dễ sụt lún nên còn có lớp bùn sâu đến ba mét.
Nước đó còn là nước tuyết chảy từ núi Kỳ Liên xuống nên nhiệt độ cực thấp, người rơi xuống nếu không bị đông cứng đến chết thì cũng bị lún sâu trong bùn mà ngạt thở.
Để cứu cô thì anh cũng suýt nữa đã mất mạng trong đó chứ đừng nói là một người phụ nữ như cô.
Nhưng bất kể Triệu Lăng Thành giải thích thế nào thì cô vẫn khăng khăng cho rằng anh cố ý đẩy cô xuống nước để thực hiện hành vi đồi bại.
Với hai gò má đỏ hây hây và mái tóc ngắn cũn cỡn mà cô vẫn tự tin cho rằng mình có nhan sắc khiến anh nảy sinh ý đồ xấu!
Công an địa phương không chịu lập án điều tra nên Triệu Lăng Thành chỉ đành báo mất chiếc đồng hồ.
Nhưng nếu lúc đó anh sợ chết mà do dự không xuống nước thì giờ đây cỏ trên mộ cô chắc cũng đã cao tới ba thước rồi.
...
Anh chồng cũ không chịu ăn thì Trần Miên Miên cũng chẳng ép mà tự mình ăn.
Bột kiều mạch đắng có mùi ngái của đất nên cô đã cho thêm đường trắng để trung hòa, lại được lên men kỹ nên chiếc bánh này trở nên thơm mềm và dai mịn.
Ăn kèm với khoai tây sợi giòn tan và thịt muối thì cô cảm thấy mình thậm chí có thể ra ngoài mở sạp bán hàng được rồi.
Về chuyện rơi xuống nước thì nữ phụ thực sự nên cảm ơn Triệu Lăng Thành mới đúng.
Bởi vì Trần Kim Huy là một kẻ hồ đồ được nuông chiều quá mức nên chẳng hề biết hậu quả của việc này nghiêm trọng đến mức nào.
Nhưng Hứa Thứ Cương thì biết rõ, cậu ta thừa hiểu chỉ cần Triệu Lăng Thành không xuống nước thì cô chắc chắn sẽ chết đuối trong kênh.
Vậy mà cậu ta vẫn nhẫn tâm đẩy cô xuống, tâm địa độc ác và gan dạ như vậy nên sau này cậu ta mới có thể làm đến chức Giám đốc Sở Đường sắt tỉnh.
Trần Miên Miên sảng khoái thay nữ phụ xin lỗi: "Xin lỗi anh, là do trước kia tôi quá hồ đồ nên đã trách lầm anh rồi."
Ngay lập tức cô lại kể công: "Tôi đã báo án với công an rồi và Hứa Thứ Cương cũng đã bị bắt."
Triệu Lăng Thành không nói gì mà trong phòng chỉ còn lại tiếng rôm rốp khi cô nhai thức ăn ngon lành.
Cuối cùng anh lại hỏi: "Áo khoác của cô đâu mà sao lại mặc áo của tôi?"
Trần Miên Miên nhớ lại một chút thì phát hiện chiếc áo dạ trên người cô thực chất cũng là của Triệu Lăng Thành.
Hơn nữa đó là nhờ anh nhờ Hoàng Lâm mua từ cửa hàng Hữu Nghị ở Thượng Hải mà hai người mỗi người một chiếc.
Chiếc của cô đã bị Hứa Tiểu Mai mượn mặc rồi lấy cớ là làm mất để không trả lại.
Chiếc này nếu không phải cô mặc về thì chắc cũng đã nằm trên người Trần Kim Huy rồi, nhưng nếu nói thật thì chẳng phải trông cô sẽ quá ngu ngốc sao.
Trần Miên Miên đảo mắt rồi bịa chuyện: "Bị bọn họ cướp mất rồi!"
Triệu Lăng Thành theo thói quen nới lỏng cổ áo sơ mi rồi hít một hơi sâu.
Cuối cùng anh lại hỏi: "Công an nói cô không chỉ bị đánh đập mà còn bị ép uống thuốc phá thai sao?"
Trần Miên Miên nhét miếng bánh cuối cùng vào miệng rồi thầm nghĩ tự thân vận động đúng là no cơm ấm áo, bữa ăn này thực sự khiến cô thấy cực kỳ thỏa mãn.
Nghĩ một lát thì cô chống hai tay vào hông rồi nói: "Em bé của chúng ta có sức sống siêu mãnh liệt luôn đó."
Cô ưỡn bụng lên rồi kiêu hãnh nói tiếp: "Tuy suýt bị đánh cho sảy thai nhưng đến tận bây giờ con bé vẫn kiên trì bám trụ đấy thôi."
Bị cướp quần áo, bị đánh đập rồi còn bị cưỡng ép uống thuốc.
Vậy nên kẻ ngốc này sau khi ly hôn rốt cuộc đã phải trải qua những chuyện kinh khủng gì chứ?
Nhưng Triệu Lăng Thành đã nếm trải đủ rồi nên anh cũng hiểu sâu sắc rằng mình không phải là Thượng đế và cũng chẳng phải đấng cứu thế.
Một lần bị rắn cắn thì anh sẽ không bao giờ dễ dàng can thiệp vào nhân quả của người khác thêm lần nào nữa.
Anh không nhìn vợ cũ và càng không nhìn cái bụng bầu nhô cao của cô mà chỉ muốn tuyên bố một điều duy nhất là tuyệt đối không tái hôn.
Đứa trẻ nếu xác định là của anh thì anh sẽ chịu hoàn toàn trách nhiệm, nhưng chuyện tái hôn thì miễn bàn.
Mà Trần Miên Miên không chỉ soạn hợp đồng mà còn chuẩn bị cả bệnh án cùng phiếu siêu âm A để thuyết phục anh.
Cuộc đàm phán chính thức bắt đầu khiến không khí trong phòng tràn đầy những con sóng ngầm.
Tuy nhiên nếu không có gì bất ngờ thì nghĩa là sắp có bất ngờ xảy ra rồi.
Bởi vì Trần Miên Miên sợ khó sinh nên lúc ở Tuyền Thành cô đã cuống cuồng vái tứ phương và thắp rất nhiều nén nhang cầu khấn.
Mà những nén nhang đó sau sự việc rơi xuống nước thì đều đã bắt đầu phát huy tác dụng.
Triệu Lăng Thành cầm cuốn "Cẩm nang sinh con khoa học" đang xem dở lúc nãy lên định bắt đầu đàm phán chính thức thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập.
Ngay sau đó là một tiếng: "Báo cáo!"
Đó là bảo vệ trực ca: "Kỹ sư Triệu, có điện thoại của anh, là Lão Quân trưởng gọi và nói là có việc gấp."
Ánh mắt Triệu Lăng Thành vừa quét qua thì Trần Miên Miên đã lắc đầu: "Em không có địa chỉ liên lạc của ông nội đâu."
Triệu Lăng Thành lướt qua cô rồi cầm lấy chiếc áo khoác treo trên tường và đi ra ngoài.
Tất nhiên là cô không có địa chỉ liên lạc của ông nội anh vì ông cụ chạy khắp cả nước nên không có nơi ở cố định.
Hơn nữa tim ông cụ không tốt mà Triệu Huy lại không dám làm ông kích động, cho nên ông gọi đến vào lúc này thì chắc chắn chỉ có thể là việc công.
Nhân lúc Triệu Lăng Thành mặc áo thì Trần Miên Miên lại nhanh chóng liếc qua một cái.
Sâu trong tâm trí cô thì anh chồng cũ này chính là một "chú gà trắng nhỏ" nên cô rất tò mò không biết anh có thể trắng đến mức nào.
Anh đúng là trắng thật khi đây là nơi gió cát đại mạc mà mọi người đều có làn da màu caramel đặc trưng.
Vậy mà da anh còn trắng hơn cả cô nên chắc là anh đã kiên trì dùng kem chống nắng rồi, nhãn hiệu gì mà lại dùng tốt thế không biết.
Tuy nhiên nhìn ngón tay anh thì có thể thấy anh cũng thường xuyên làm việc nặng.
Lòng bàn tay anh rất lớn với xương khớp rõ ràng, hơn nữa trên mỗi đốt ngón tay đều có một lớp chai dày màu vàng bóng.
Anh ra ngoài nghe điện thoại nên Trần Miên Miên cũng vừa hay đi dọn dẹp bát đĩa.
Nhưng cô vừa vào bếp thì lại có một nhân viên bảo vệ khác đến gõ cửa rồi chào theo kiểu quân đội: "Quân trưởng nói nếu cô có ở đây thì cũng mời cô đi một chuyến ạ."
...
Tại phòng trực bảo vệ thì Triệu Lăng Thành đang nghe điện thoại.
Chỉ cần nghe giọng nói là biết tâm trạng ông cụ đang khá tốt và chuyện trò cũng thực sự là việc công.
Ông nói: "Kể từ khi các anh bắn rơi một chiếc máy bay trinh sát U2 vào năm ngoái thì phía Mỹ lại lắp thêm một hệ thống gây nhiễu điện tử rồi trắng trợn bay qua Tây Bắc hết lần này đến lần khác. Tên Hán gian họ Tưởng đó ôm đồm tâm địa gì chứ, chẳng qua là thấy quan hệ của chúng ta với Liên Xô căng thẳng và đảo Trân Bảo sắp xảy ra chiến tranh nên hắn muốn đánh lén để Mỹ phá hoại các cơ sở hạt nhân của chúng ta. Khá lắm, lại bị các anh tóm gọn rồi."
Triệu Lăng Thành đáp: "Nhờ tin tức từ bộ phận tình báo ven biển cung cấp nên chúng cháu chỉ là mai phục mà thôi ạ."
Ông cụ cười: "Họ Tưởng vẫn còn đang mơ mộng phản công cơ đấy, hãy nỗ lực lên để bắn hạ thêm một chiếc U2 nữa đi."
Giọng Triệu Lăng Thành trầm thấp: "Chúng cháu vẫn đang nỗ lực ạ."
Ông cụ lại cười: "Phải nhanh lên và nhất định phải là các anh, vì bắn rơi U2 ở vùng ven biển không là gì cả nhưng nếu có thể bắn hạ nó ở độ cao hai vạn mét trên vùng đại mạc Tây Bắc thì mới có thể khiến cộng đồng quốc tế biết được trình độ quân sự cùng thực lực của chúng ta, từ đó khiến phía Mỹ phải kiêng dè."
Giọng Triệu Lăng Thành vẫn trầm đục: "Chắc chắn chúng cháu sẽ làm được ạ."
Ông cụ chuyển sang thở dài: "Lâm Diễn đâu rồi, nghe nói U2 bay qua đại mạc thì chắc là nó sướng phát điên nhỉ."
Triệu Lăng Thành nói: "Cháu quá bận nên đã ba tháng nay không đến nông trường rồi, hơn nữa lời này của ông có định kiến nên cháu không thích nghe."
Ông cụ thở dài: "Nó là cậu ruột của anh và vẫn luôn bị cải tạo lao động, tôi biết trong lòng anh không thoải mái nhưng chuyện của nó tôi cũng lực bất tòng tâm chứ huống hồ là anh. Tuy nhiên tôi nghe nói những người thuộc phái hữu bị đưa xuống nông thôn đều sống rất tệ vì bệnh tật và giá rét mà người chết cũng khá nhiều, anh có thời gian thì nên đi thăm nó nhiều hơn."
Tưởng ông cụ nói xong rồi nên Triệu Lăng Thành định gác máy.
Nhưng ông cụ bỗng nhiên thốt ra một câu: "Hồi đó anh và cô Trần ly hôn thì chắc chắn là cô ấy chủ động đề nghị chứ?"
Triệu Lăng Thành ngẩn người một lúc mới nói: "Chẳng phải ông đã xem báo cáo hôn nhân rồi sao?"
Lại nói tiếp: "Hơn nữa cháu cũng đã chấp hành kỷ luật rồi ạ."
Ông cụ nổi giận mắng bằng giọng địa phương: "Vụ bê bối rẫy vợ bỏ con của anh đã truyền tận đến thủ đô rồi đấy, đồ ngu!"
Giọng Triệu Lăng Thành đanh lại: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, cô cháu rỗi hơi sao lại đi mách lẻo với ông chứ?"
Ông cụ vặn hỏi: "Rẫy vợ bỏ con rồi để một người đàn bà vác cái bụng bầu đi lang thang ngoài đường mà anh cũng dám gọi là chuyện nhỏ à?"
Triệu Lăng Thành tưởng là do Triệu Huy nói: "Cô cháu không rõ chân tướng nên mới..."
Nhưng ông cụ lại gầm lên: "Cả Triệu Huy nữa, nó dung túng bao che cho anh nên cả hai đứa đều là đồ ngu hết chỗ nói!"
Lại thở dốc: "Các con trai của ta đứa nào cũng trung liệt và hy sinh trên sa trường, vậy mà lại để lại một tên Trần Thế Mỹ tồi tệ như anh."
Triệu Lăng Thành nghe thấy có gì đó không ổn: "Tim của ông vẫn ổn chứ ạ?"
Lại hỏi dồn dập: "Cần vụ có ở đó không, Chú Khương hay Khương Dao đâu rồi, ông cần được cấp cứu ngay."
Nhưng ông cụ hòa hoãn một chút rồi lại tiếp tục một tràng gầm thét: "Anh, anh thậm chí còn không bằng cả Trần Thế Mỹ..."
Đúng lúc này thì Trần Miên Miên được bảo vệ dẫn tới.
Cô và ông cụ nhà họ Triệu vốn chưa từng gặp mặt và cũng chưa từng gọi điện thoại cho nhau.
Cô cũng chỉ nghe loáng thoáng được một câu nên cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng điều cô biết là cái danh xấu mà Triệu Lăng Thành gánh đã đủ nhiều rồi nên mình không thể để anh trở thành Trần Thế Mỹ được.
Vì thế cô hét lớn vào ống nghe: "Ông nội ơi cháu vẫn khỏe lắm, ông nội à, Lăng Thành anh ấy cũng không phải là Trần Thế Mỹ đâu ạ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
