Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã là năm 1973.
Trần Miên Miên lại trải qua một lần tuổi ba mươi, năm nay cô đã bước sang tuổi 32.
Mặc dù cô đã sống qua một đời, kiếp trước cũng sống đến ngoài ba mươi nên cuộc đời chẳng còn gì hối tiếc.
Nhưng có ai mà không thích sự trẻ trung, có ai lại cam lòng nhìn bản thân già đi cơ chứ?
Cũng may là Nữu Nữu vẫn luôn khỏe mạnh và có thành tích học tập xuất sắc.
Hơn nữa, Trần Miên Miên lại được thăng chức.
Bộ trưởng Lý không hề hứa suông về vấn đề chức vụ, năm ngoái ông ấy đã thăng cô lên cấp cán bộ bậc bảy, đãi ngộ theo đó cũng tăng lên đáng kể.
Sau này khi thời đại không còn quá chú trọng đến cấp bậc chức vụ, ban đầu Trần Miên Miên cũng không hiểu thế nào là cán bộ bậc bảy.
Nhưng hiện tại cô đương nhiên đã hiểu rõ, bởi vì cô đang là cán bộ nhà nước có cấp bậc cao nhất nhưng lại trẻ tuổi nhất tại khu vực Hà Tây.
Nếu không phải vì đơn vị của cô trực thuộc trung ương thì ở địa phương, cô thậm chí có thể đảm đương vị trí Phó Tỉnh trưởng.
Nói cách khác, mức lương và địa vị chính trị của cô tương đương với các Phó Tỉnh trưởng của năm tỉnh vùng Tây Bắc.
Nhưng đồng thời, đó thực sự cũng là một sự lựa chọn đầy khó khăn.
Bởi vì cô phải chọn giữa việc đích thân đi gặp thần tượng, hay là trình diễn thành quả chính trị của mình cho thần tượng xem.
…
Quay lại với hiện tại.
Bây giờ là cuối tháng Tư năm 1973, vào một buổi chiều tối thứ Bảy.
Giữa buổi chiều mưa phùn giăng lối, Trần Miên Miên vừa đón Nữu Nữu từ trường về đã phải vội vàng lái xe đến vườn nho số 3 mới khai khẩn.
Nữu Nữu vừa lên xe, cô liền đưa cho cô bé một ly nước và một cái bánh bao chiên rồi nói: "Đói bụng rồi phải không, con ăn cái này lót dạ trước đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

