Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Oanh Tạc Thập Niên 70, Nữ Vương Ba Hệ Dị Năng Mang Không Gian Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Mọi người làm việc rất nhanh nhẹn, thấy nhiều hàng như vậy trong lòng họ vui mừng khôn xiết.

Chờ bán hết lô hàng này, họ lại kiếm được một khoản tiền không nhỏ.

Thời buổi này chính là liều ăn nhiều, nhát gan chết đói, họ làm ở chợ đen một tháng lương còn cao hơn lương đi làm mấy năm của người khác.

Nhưng đồng thời cũng có rủi ro, nếu bị bắt được thì hoặc là đi tù, hoặc là bị điều đi cải tạo.

Tô Thanh Tuyết đợi hơn nửa tiếng, đám người này mới kiểm tra xong hàng.

Lương Văn Sơ ngại ngùng nói: “Đại tỷ à, xin lỗi đã để cô đợi lâu. Cô xem, đây là số tiền giao dịch lần này, cô xem lại xem có đúng không?”

Tô Thanh Tuyết cầm lấy tờ giấy Lương Văn Sơ đưa qua xem một lượt.

“Ừ, không sai. Chính là số này, không chênh lệch chút nào so với tôi tính.”

“He he, đại tỷ, đó là đương nhiên, chỉ là khi nào cô có hàng thì nhớ báo cho chúng tôi một tiếng nhé. Chúng tôi lúc nào cũng sẵn sàng chào đón cô, chúng tôi đều là người thật thà, cũng chỉ là kiếm mấy đồng tiền vất vả, vì nuôi gia đình nên không còn cách nào khác.”

“Được rồi, được rồi, đừng than khổ nữa, thời buổi này làm nghề nào mà không khổ. Các anh lo việc của các anh đi, mau đưa đồ cổ và tiền, tem phiếu cho tôi, tôi đi trước đây.”

“Ồ, ồ! Được. Chỉ là đại tỷ à, nhiều đồ cổ và tiền, tem phiếu như vậy, một mình cô cầm có an toàn không?”

Tô Thanh Tuyết cười lạnh một tiếng: “Chỉ cần là đồ trong tay tôi thì rất an toàn.”

Chuyện khiến Lương Văn Sơ kinh ngạc hơn còn ở phía sau, anh ta chỉ thấy Tô Thanh Tuyết một tay ôm đồ cổ, một tay ôm thùng tiền, nghênh ngang bỏ đi.

Mẹ ơi, trời tối thế này, có phải anh ta hoa mắt rồi không?

Đi xa một chút, thấy không có ai, cô liền cất hết đồ vào không gian.

Sau đó lại dùng dị năng, cô nhanh chóng trở về nhà.

Có dị năng đúng là tốt thật! Không chỉ có thể giết người, phóng hỏa, mà còn có thể dùng để đi đường.

Tô Thanh Tuyết nhìn những món đồ cổ này, chỉ cảm thán một chút về thời đại này.

Vẫn phải từ từ phát triển, bây giờ thật sự là trăm bề khó khăn.

Thôi, những chuyện này không phải là chuyện một cô gái nhỏ bé như cô nên lo lắng.

Nhìn thấy bản thân cô chỉ trong một buổi tối đã kiếm được hơn một vạn đồng, tiền này đến thật nhanh, chẳng trách trong thời đại này những người buôn bán ở chợ đen đều có thể phất lên.

Thử nghĩ xem, hộ gia đình vạn tệ dù là ở những năm 80 cũng đã được báo chí đăng tin rầm rộ, huống chi đây mới chỉ là những năm 70.

Cộng thêm số tiền cha cô để lại cho cô nữa là sắp được mười vạn rồi.

Nguyên chủ thật may mắn khi có được một người cha tốt như vậy.

Tô Thanh Tuyết muốn lên thành phố một chuyến, ngày mai phải đi tìm chú đội trưởng xin giấy giới thiệu mới được.

Dù sao cô cũng đã tìm được cớ rồi, bạn học của cô có việc cần cô giúp.

Tô Thanh Tuyết đánh răng xong liền lên chiếc giường lớn của mình, nhắm mắt bắt đầu ngủ.

Trong không gian, Lôi Thần nằm trong chiếc ổ của mình ngủ rất thoải mái.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc