“Dì nhỏ …”
Cậu nhóc đang ngồi trên ghế sô pha bên cạnh cô chơi trò chơi, nghe thấy cô thở dài nên lập tức cầm đồ chơi đi đến trước mặt cô, hai tay đặt trên đầu gối cô, ngẩng đầu nhìn cô.
Đôi mắt đen trắng của đứa trẻ trong veo như mặt gương, Liễu Nhất Nhất nhìn ánh mắt ấy, không khỏi duỗi tay xoa đầu nhỏ của cậu bé: “Làm sao vậy?”
“Dì nhỏ, con không muốn đến nhà trẻ đâu!”
Liễu Nhất Nhất sửng sốt, khi cô định hỏi cậu bé vì sao lại không muốn đến nhà trẻ, cô đã nghe thấy cậu bé nói tiếp: “Dì nhỏ đừng buồn …”
Đúng thật là cậu nhóc còn rất nhỏ, nhưng vẫn có thể cảm nhận được cảm xúc của người lớn. Khi nguyên chủ mới nói với cậu bé về nhà trẻ, thật ra cậu bé còn rất mong chờ, nhưng dần dần cậu bé nhận ra mỗi lần dì nhỏ nhìn nhà trẻ trên giấy sẽ nhíu mày lại nên cậu bé không mong chờ đi nhà trẻ cho lắm.
Có lẽ cậu bé không hiểu được áp lực mà dì nhỏ phải gánh vác trên người, cũng không thể nói rõ cảm xúc của dì nhỏ khi xem tờ rơi nhà trẻ, cậu bé chỉ cảm thấy, mỗi lần dì nhỏ nhìn những tờ giấy rực rỡ này sẽ không vui, cậu bé không muốn dì nhỏ buồn.
Trong giây phút ngắn ngủi, Liễu Nhất Nhất không thể nói ra cảm xúc trong lòng, cô hít một hơi thở sâu để đè nén cảm xúc trong lòng, sau đó cười nói: “Dì nhỏ không có buồn, chẳng qua là dì nhỏ đang do dự không biết chọn nhà trẻ nào cho con.”
Cậu nhóc nghiêng đầu nhìn cô, hình như thấy cô tươi cười, lúc này mới tin tưởng.
“Do dự? Do dự nghĩa là gì ạ?” Giọng nói của cậu bé lộ ra vẻ nghi ngờ.
“Do dự nghĩa là khó lựa chọn, ví dụ như trước mặt con có bánh quy và kẹo đi, con không biết nên ăn cái nào mới phải, đó gọi là do dự.”
Cậu nhóc gật đầu tỏ ra đã hiểu, sau đó nằm lên đùi cô chơi.
Liễu Nhất Nhất vỗ về đứa nhỏ có hơi dính người rồi nhìn tờ rơi trong tay, cô tự hỏi buổi chiều có nên ra ngoài nhìn nhà trẻ hay không.
Giữa căn phòng là một cái giường, một bên là tủ quần áo, bên còn lại là một cái bàn trang điểm kiểu cũ, trên bàn trang điểm không có mỹ phẩm dưỡng da, đồ trang điểm, mà nó bị nguyên chủ lấy làm bàn máy tính dùng để gõ chữ.
Bé Liễu Húc đi theo cô trở về phòng, khi cô ngồi trước bàn trang điểm, vô thức xỏ dép lê lên giường, miệng còn nói nhỏ lẩm bà lẩm bẩm: “Dì nhỏ gõ chữ, con ngoan, không thể ầm ĩ với dì nha …”
Hiển nhiên, trước đây cậu nhóc đã được nguyên chủ dạy dỗ, cho nên cậu bé biết khi cô gõ chữ thì không thể ầm ĩ.
Bình thường cậu bé có thói quen ngủ trưa, sẽ ngoan ngoãn nằm trên giường nghịch tay, rất nhanh đã chìm vào giấc mộng đẹp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




Bé cương ngoan quá