Thế nhưng gia cảnh bên nhà họ Lý này cũng coi như khá giả, bé cưng yếu đuối thì yếu đuối nhưng ít nhất cũng không đến nỗi không chịu đi học nhà trẻ. Một số bé cưng các nhà khác sau khi nghe xong chuyện ngày mai phải đến nhà trẻ đã ầm ĩ không chịu đi rồi.
Liễu Nhất Nhất đương nhiên chẳng hay biết tình huống các gia đình khác, cô chỉ nghĩ ngày mai cô phải dậy sớm mà thôi. Sau khi thu dọn cặp sách, tìm trước quần áo đặt bên giường cho bé con, mới vừa chín giờ tối cô đã dẫn thằng bé đi ngủ sớm.
“Bé con, ngày mai phải đi nhà trẻ rồi, chúng ta ngủ thôi nào.”
Sau khi tắt đèn, Liễu Nhất Nhất cảm giác được đứa bé bên cạnh vẫn đang chơi đùa nên nhắc nhở một câu rồi nghiêng người ôm cậu bé vào trong lồng ngực, giơ tay nhẹ nhàng vỗ về lên sống lưng của bé.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)