Cô giáo Lữ nghĩ tới lần trước được ăn cánh gà kho, bụng bắt đầu réo lên.
Húc Húc đang chơi đồ chơi nghe thấy cô nhắc tới dì, theo bản năng đứng dậy đi về phía cửa.
“Này!” Cô giáo Lữ vội vàng kéo cậu bé lại: “Húc Húc ngoan, con chơi một lát đi, chờ dì con nấu cơm xong thì có thể đi tìm cô ấy.”
“Khi nào thì dì nấu xong?” Đây là lần đầu tiên cậu bé tách ra khỏi dì mình như vậy, đồ chơi trong lớp dù có vui cỡ nào cũng không thể tiếp tục nghịch.
Thành thật mà nói, nếu không phải trước khi đến đây Liễu Nhất Nhất liên tục dặn dò trước cậu bé phải nghe lời cô giáo ở nhà trẻ, cậu bé đã sớm ngồi không yên đi tìm cô.
"Con có ngửi thấy mùi thơm không? Dì của con đang nấu cơm rồi, sẽ rất nhanh thôi." Cô giáo Lữ dỗ dành thêm vài câu, lúc này cậu bé mới ngồi trở lại ghế.
Cô giáo Vương đợi cô ấy dỗ cậu bé xong, không nhịn được mở miệng: “Dì của Húc Húc nhìn còn trẻ như vậy, thật không ngờ tay nghề nấu nướng của cô ấy lại giỏi như vậy, cảm thấy món ăn chú Triệu làm trước đây không ngon như vậy."
"Món ăn khác tôi không rõ lắm, nhưng ít nhất món cánh gà kho cô ấy nấu quả thực ngon hơn của chú Triệu."
Cô giáo Lữ nói xong, trên mặt cô giáo Vương lộ ra vẻ tiếc nuối: "Nếu sớm biết ngày hôm đó thử thức ăn tôi hẳn là cũng đi theo tham gia cuộc vui."
Mùi thơm của cánh gà kho vẫn chưa biến mất, còn có mùi thơm của tỏi và trứng bay theo gió khiến người ta không thể tập trung vào công việc.
"Thơm quá, tôi không thể tập trung làm việc được, không thể làm nổi trong hoàn cảnh này dù chỉ một phút!"
Cô giáo Vương là giáo viên mới vào làm được một năm, tính tình còn có chút sôi nổi, vừa nói xong liền trực tiếp buông xuống công việc trong tay.
“Muốn lười thì cứ nói đi, đừng bao biện.” Cô giáo Lữ tuy nói đùa nhưng cũng không thúc giục cô ấy tiếp tục làm việc.
Thấy vậy, cô giáo Vương dứt khoát ngồi xuống bên cạnh Liễu Húc chơi cùng với cậu bé chơi, chơi với cậu bé đến hai mươi phút sau, trông chờ thời gian ăn trưa cô ấy lập tức đứng dậy: “Đi Húc Húc, rửa tay đi, cô mang con đi tìm dì ăn cơm."
Trước giờ chị Lý và những người khác không vội vàng ăn cơm, dù sao cũng coi là nhân viên trong phòng bếp, cho dù đói bụng cũng không phải là bọn họ.
Nhưng hôm nay đồ ăn vừa mới chuẩn bị xong, bọn họ không chờ đợi nữa liền bắt đầu lấy cơm, ngay cả việc đi ra ngoài kêu các giáo viên tới ăn cơm cũng không làm.
"Tiểu Liễu, tay nghề của cô thật là lợi hại, làm sao cô có thể làm món ăn nào ngon như vậy, có câu như thế nào nhỉ, quả thực sắc hương vị đều có."
Sau khi chị Lý vừa nói xong, chồng chị ấy nói đùa: "Cái gì sắc hương vị đều có, gọi là sắc hương vị đều đủ!"
Nhà bếp chia làm hai phần, phòng nấu và phòng ăn, hiện tại bọn họ đều ở trong phòng ăn.
Liễu Nhất Nhất mỗi khi làm thức ăn đã nhiều lần được họ khen ngợi, lúc này cũng chỉ có thể cười cười coi như đáp lại.
Lúc cô định đến lớp đón Húc Húc đi ăn cơm, quay đầu lại xuyên qua cửa kính phòng ăn liền thấy cậu bé được giáo viên mang tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






