“Xin chào.”
Khi cô đang đứng ngoài cửa đánh giá nhà trẻ, bên trong có một nữ giáo viên đi ra cười chào hỏi cô xong, lại ngồi xổm xuống nói với cậu bé: “Xin chào bạn nhỏ, năm nay con bao nhiêu tuổi?”
Liễu Húc bé nhỏ theo bản năng muốn trốn sau lưng dì nhỏ nhà mình, nhưng có lẽ là nữ giáo viên tươi cười rất ôn hòa, cậu bé cuối cùng chỉ nắm chặt tay của dì nhỏ nhích lại gần bên cạnh cô.
“Bé con, nói cho cô giáo biết con bao nhiêu tuổi rồi.” Liễu Nhất Nhất cảm thấy cậu bé có chút sợ người lạ, nghĩ đến bình thường nguyên chủ rất ít dẫn cậu bé ra ngoài, ngẫu nhiên dẫn cậu bé đi ra ngoài cũng là dạo siêu thị hoặc là đi công viên, rất ít có cơ hội để cho cậu bé giao lưu với bạn cùng lứa tuổi, cảm thấy cũng có thể hiểu được.
Cô vừa dứt lời, cậu bé mới mở miệng: “Con ba tuổi.”
“Oa, con giỏi quá, vậy mà biết chính mình là ba tuổi.” Nữ giáo viên cười khen xong, lại tiếp tục nói: “Cô là cô giáo Lữ của lớp mầm 1 nhà trẻ An Tâm, có thể nói cho cô biết tên con là gì sao?”
“Con tên là Húc Húc.”
Có dì nhỏ ở bên cạnh, hơn nữa thái độ của cô giáo rất thân thiện lại từng khen cậu bé, lần này cậu bé lập tức trả lời tên của mình.
Nguyên chủ từ nhỏ đã gọi cậu bé là “Húc Húc”, cho nên khi người khác hỏi tên của cậu bé, thì phản ứng đầu tiên của cậu bé chính là tên này.
Liễu Nhất Nhất khép dù lại sau đó hơi hơi khom lưng nói: “Húc Húc là biệt danh của con, nói cho cô giáo Lữ biết tên chính của con là gì.”
Cậu bé đối với lời cô nói thì phản ứng nhanh hơn so với vừa rồi cô giáo hỏi chuyện: “Tên của con là Liễu Húc.”
“Là Liễu của mùa xuân sao?” Cô giáo Lữ cảm giác bé trai chắc là sẽ không lấy tên này, mang theo vài phần không xác định nhìn về phía phụ huynh của cậu bé.
Liễu Nhất Nhất: “Là Húc của mặt trời mới mọc.”
“Liễu Húc, tên rất dễ nghe.” Cô giáo Lữ nói xong đứng dậy: “Mẹ của Liễu Húc, cô là chuẩn bị tới đây đăng ký cho Húc Húc sao?”
“Đúng vậy.” Liễu Nhất Nhất nghe ý của giáo viên này thì nhà trẻ chắc là còn tuyển sinh, cho nên nhanh chóng gật đầu, gật xong mới giải thích: “Tôi là dì nhỏ của Húc Húc.”
“Xin lỗi xin lỗi.”
Từ cổng nhà trẻ đi vào, đối diện chính là sân vận động của bọn nhỏ, trên sân không chỉ có cầu trượt, còn có rất nhiều dụng cụ hoạt động khác của bọn nhỏ.
Tiếp tục đi vào bên trong chính là tòa nhà dạy học, lớp mầm ở ngay lầu một, phòng học vừa lớn vừa rộng rãi, bên trong phòng nghỉ trưa còn có toilet linh tinh sắp xếp rất tốt.
Cậu nhóc dù sao cũng mới ba tuổi, đi vào đã bị hoàn cảnh trong nhà trẻ hấp dẫn, khi cô giáo Lữ chủ động đề nghị cho cậu bé đi chơi đồ chơi trong phòng học, cậu bé rốt cuộc đồng ý buông tay của Liễu Nhất Nhất ra.
Thừa dịp cậu bé chơi đồ chơi, cô giáo Lữ thuận tiện báo học phí cho Liễu Nhất Nhất, quả nhiên không rẻ như cô nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






