Nhiều đứa trẻ kén ăn và không thích cà rốt chút nào, mặc dù nhìn chúng rất ngon miệng. Liễu Nhất Nhất cảm thấy cậu bé thực sự rất ngoan và dễ nuôi.
Trước đây vào khoảng thời gian này, nguyên chủ ăn cơm xong sẽ ngồi vào bàn máy tính, không bao giờ để ý đến cậu bé, thỉnh thoảng cậu bé ở trong phòng nghịch đồ chơi quá ồn ào, còn bảo cậu bé ra phòng khách ngồi chơi không được vào phòng.
“Hôm nay dì không viết code.” Liễu Nhất Nhất nguyên bản sẽ viết code, nhưng có không có cái năng lực ấy, vì vậy sẽ hợp lý hơn nếu sáng mai cô ra ngoài tìm việc làm.
Thấy cô thật sự muốn chơi cùng mình, cậu bé vui vẻ nhảy dựng lên ngay tại chỗ, sau đó một mình chạy đi bật TV lên.
Sau khi cùng cậu bé xem phim hoạt hình, Liễu Nhất Nhất nghĩ rằng trẻ em không nên xem TV quá lâu, nếu không sẽ hại mắt, vì vậy cô đề nghị tắt TV.
Lúc đầu cô còn sợ cậu bé từ chối, nhưng không ngờ là cậu bé lại rất nghe lời nên lập tức tắt TV đi chơi đồ chơi.
Vừa chơi đồ chơi với cậu bé, Liễu Nhất Nhất vừa cảm thán đứa trẻ này thật sự rất ngoan, nhưng rất nhanh lại không nhịn được thở dài, thầm nghĩ đối với một đứa trẻ ba tuổi mà nói, quá ngoan cũng không phải chuyện tốt.
Cậu bé cũng không biết trong lòng cô đang nghĩ cái gì, chỉ là cảm thấy hôm nay rất vui vẻ, đến buổi tối đi ngủ vẫn còn cười tủm tỉm.
Cậu bé ngủ thiếp đi, nhưng Liễu Nhất Nhất lại không ngủ được, ngồi ở trên giường dùng điện thoại di động lướt mạng, cô phát hiện thế giới này cùng thế giới ban đầu của cô không khác bao nhiêu, ngay cả lịch sử cũng giống nhau.
Cô nghịch điện thoại đến hơn mười giờ, nghĩ ngày mai còn phải ra ngoài tìm việc nên quyết định tắt đèn đi ngủ.
Khoảng hơn bảy giờ tối mưa đã tạnh, trên trời trăng đã mọc, ánh trăng sáng chiếu xuống mái nhà, bị rèm cửa ngăn lại.
Trong phòng, khi Liễu Nhất Nhất sắp ngủ say, trong đầu cô đột nhiên hiện lên một dòng kí ức, cô đột nhiên mở mắt ra, từ trên giường ngồi dậy.
Cô hơi động đậy một chút, cũng may cậu bé bên cạnh đang ngủ say, cho nên không bị đánh thức.
Liễu Nhất Nhất nhìn trong bóng tối mơ hồ có thể thấy được bóng người trên giường, gọi tên của cậu bé: "Liễu Húc..."
Khi nhận được ký ức của nguyên chủ, cô mới biết cậu bé này tên là Liễu Húc, lúc đó cô chỉ cảm thấy cái tên này có vẻ quen quen, lại nghĩ đến "Liễu Húc" và "Liễu Húc" phát âm giống nhau. Cảm thấy cái tên này phát âm một cách thuận miệng nên cũng không để ý nhiều.
● Cách viết khác nhau nhưng cách phát âm như nhau
Nhưng vừa rồi khi cô sắp chìm vào giấc ngủ, cô chợt nghĩ tại sao mình lại thấy cái tên này quen quen, bởi vì nhân vật phản diện trong một cuốn tiểu thuyết mà cô đã đọc trước khi du hành thời gian cũng có tên là Liễu Húc!
Sở dĩ cô phát hiện mình có thể đang xuyên sách, hoàn toàn là nhờ vào bộ tiểu thuyết này, đoạn đầu tiểu thuyết đều xoay quanh nhân vật chính là Liễu Húc, mấy chục chương chỉ dùng để miêu ta hắn, nhưng sau này đọc thì cô mới phát hiện hắn là nhân vật phản diện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






