Lục Cảnh Trừng thực sự mất trí nhớ.
Khi tôi mang thai, anh đã phấn khởi cả ngày, mất ngủ suốt đêm, buổi sáng hôn nhẹ lên môi tôi rồi cúi xuống hôn lên chiếc bụng phẳng lì của tôi.
Anh nói: "Giản Khê, cảm ơn em đã cho anh một gia đình trọn vẹn."
Sau đó, anh phản bội tôi, chạy theo người phụ nữ khác. Anh ở bên cô ta khi cô ta ốm đau, rồi cùng cô ta rời đi, để lại cho tôi một cuộc gọi không thể kết nối và một tờ đơn ly hôn.
Những điều này, Lục Cảnh Trừng đều không nhớ.
Anh không hiểu tại sao bây giờ tôi lại lạnh nhạt và khách sáo với anh đến vậy.
"Vợ ơi." Lục Cảnh Trừng trông thật đáng thương, nhẹ nhàng dùng tay móc vào ngón út của tôi. "Có phải anh làm gì sai khiến em giận không?"
Ánh mắt tôi hạ xuống, nhìn ngón tay thon dài của anh. Tay anh vẫn còn vương vết máu khô.
Trên người, trên mặt anh có vài vết trầy xước, nhưng dù trong tình trạng thảm hại thế nào, vẻ đẹp trai của anh vẫn không suy giảm chút nào. Có lẽ cuộc sống của anh suốt năm năm qua rất tốt, vì thời gian chẳng để lại chút dấu vết nào trên khuôn mặt ấy.
"Anh có biết tình trạng của mình bây giờ không?"
Anh không hiểu, chỉ nhìn tôi gật đầu.
"Bác sĩ nói trí nhớ của anh dừng lại cách đây hơn sáu năm, khi chúng ta mới kết hôn." Tôi rút tay ra và cho vào túi áo. "Nhưng Lục Cảnh Trừng, bây giờ là năm 2023, chúng ta đã ly hôn được năm năm rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)
Truyện hay quá luôn nhưng Thật đau khổ quá, Một cái chết oan uổng yêu nhau như vậy mà
M thực sự không thích cái ngoại truyện này. LCT ở thế giới song song có thể tránh đi bi kịch cho mình và GK . Nhưng không thể thay đổi được đau khổ của 2 mẹ con GK ở thế giới thực. Tại sao không cho cô ấy xuyên đến thế giới song song kia chứ
Đọc xong nó buồn muốn khóc