Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Câu nói đến đây nghẹn lại, mẫu tử vốn không nên để thù hằn cách trở. Lúc này nàng cũng chẳng còn tâm trí tranh cãi với một đứa trẻ, ưu tiên hàng đầu là rời khỏi nơi này, giữ mạng sống mới quan trọng.
Thế nhưng…
“Ngươi không phải là mẹ ta!
Ta nói rồi, ta không đi theo ngươi!”
Chưa để An Xuân Phong kịp giữ lại, Đường Mục đã bất ngờ hất tay nàng ra, cả người run lên, nước mắt trào tuôn, giọng khàn đặc gào lên:
“Ta ở với tổ mẫu thì có đồ ngon, có quần áo đẹp,
Cha sau này làm quan to hưởng lộc, ta là con quan, còn có thể đi học.
Còn ngươi cho ta được cái gì?
Ngươi không tiền, không nhà, bản thân còn lo không nổi,
Ta không muốn đi theo ngươi đi ăn xin …ta không muốn! Không muốn!”
Mỗi một câu như xé rách cổ họng mà thốt ra, giọng nói chất chứa đầy tủi thân và oán giận.
Lần này, An Xuân Phong thật sự sững sờ.
Một nỗi xót xa đau đớn trào lên tận tim.
Người đời thường nói: "Thà đi theo mẹ ăn xin, còn hơn ở với cha làm quan."
Nàng vẫn luôn cho rằng, dù có thế nào, con cũng sẽ chọn ở bên mẹ ruột.
Nhưng không ngờ lại bị cự tuyệt một cách dứt khoát đến thế.
Thì ra… cha mẹ ruột có thể vì tiền mà bán con,
Còn một người mẹ nghèo hèn, không có khả năng lo cho con,
Thì cũng sẽ bị chính đứa con mình sinh ra… chê ghét.
Quả thật, nàng đúng là "Thiên sát cô tinh", cả đời không có duyên thân tình.
Kiếp trước, mới 5 tuổi đã bị cha mẹ bán cho người ta làm bé bán hoa, rồi bị vứt cho gánh xiếc, bị ruồng bỏ, không ai nhận lại.
Kiếp này, lại bị đứa con trai “danh nghĩa” ghét bỏ đến tận xương tủy.
Ánh mắt An Xuân Phong dần lạnh lại. Nàng liếc qua Tần thị và Đường Ngọc Thư, cả hai đều mang vẻ mặt ngỡ ngàng.
Rồi lại nhìn đôi mắt đỏ hoe của Đường Mục, nàng khẽ cười lạnh:
“Bạc tình, vô cảm quả nhiên là di truyền từ máu mà ra.”
Thôi vậy.
Chính nàng còn không nuôi nổi bản thân, thì có tư cách gì lo cho người khác?
Đứa bé này dù sao cũng có tổ mẫu bảo hộ, có thể sẽ không khổ như mình tưởng.
Nguyên thân từng bóp cổ đứa bé, dù là trẻ con không hiểu chuyện, thì trong lòng vẫn mang hận.
Nếu gượng ép mang đi, ngược lại còn để lại vết thương tâm lý.
Huống hồ, bản thân mình giờ đã đổi thành linh hồn người khác, mang theo một đứa trẻ bên người vốn cũng rất bất tiện.
Giờ đứa nhỏ lại chủ động không muốn đi theo, thật ra lại là chuyện tốt!
Tần thị từ lâu đã hận không thể cắn An Xuân Phong mấy cái cho hả giận.
Giờ nhìn thấy Đường Mục chủ động lao tới nói không muốn đi theo, bà ta lập tức mừng như mở cờ trong bụng, ôm lấy cháu nội khóc òa lên:
“Mục ca nhi là tôn tử ruột của Đường gia chúng ta, là do ta từng ngày từng đêm, bế bồng nuôi lớn từng miếng ăn ngụm uống. Ngươi, con đàn bà độc ác này, đến một giọt sữa cũng chưa từng cho nó bú! Ngoài việc nó chui từ bụng ngươi ra, thì chẳng còn liên quan gì đến ngươi nữa! Mau đi đi, từ nay đừng đến làm phiền Mục ca nhi của chúng ta nữa!”
Nghe thấy tổ mẫu muốn giữ mình lại, Đường Mục lập tức ôm lấy Tần thị khóc nức nở:
“Tổ mẫu, đừng đuổi tôn nhi đi! Con không đi đâu!”
Thấy cháu trai bỗng chốc hiểu chuyện như vậy, Tần thị càng thêm không nỡ rời xa. Bà ta quay sang khóc lóc, lớn tiếng trách móc Đường Ngọc Thư và Lưu thị đang mặt nặng mày nhẹ định nói gì đó:
“Nếu các ngươi dám chia rẽ bà cháu ta, thì ta... ta sẽ chết cho các ngươi xem!”
Một bên là tổ tôn ôm nhau khóc rống thảm thiết, một bên là hai người Đường Ngọc Thư và Lưu thị đứng chết lặng, nhất thời không nói được gì.
Chỉ còn lại An Xuân Phong đứng một mình, ánh mắt ảm đạm, vẻ mặt đau thương.
Biến cố này rõ ràng đã nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Bên ngoài cổng viện nhà họ Đường, theo thời gian trôi qua, những bà tử và nha hoàn đến xem náo nhiệt không những không ít đi, mà còn càng lúc càng nhiều.
Các bà, các cô hưng phấn chen chúc đến gần cổng, dán tai lên cửa để nghe trộm động tĩnh bên trong.
Cổng hông nhà họ Đường vốn nhỏ, chen chúc chừng bảy tám người là hết chỗ, ngoài những bà tử đến sớm đã chiếm vị trí tốt, mấy người còn lại chỉ có thể đứng ở bên cạnh hóng chuyện.
“Thích mụ mụ, nghe được gì chưa?”
“Mau nói đi! Tiểu thư nhà ta còn đang chờ ta mang tin về! Trễ một chút là bị phạt chép kinh đó!” — một nha hoàn nhỏ nóng ruột giục giã.
“Cái nha đầu kia nhất định là chịu tội rồi. Không đánh chết thì cũng bị bán đi kỹ viện cho biết thân biết phận.”
Một bà tử già khọm nói như đinh đóng cột:
“Bà đây ở Tây Thành bao nhiêu năm, hàng xóm toàn là quan lớn cả đấy, chưa từng thấy nhà nào có con nha đầu dám làm loạn, phá hoại thanh danh của chủ nhà như vậy!”
Câu nói của bà tử này hơi khoa trương, dù đúng là ở Tây Thành, nhưng phường An Thuận chỉ giáp ranh chứ chưa hẳn là nơi tụ hội các quan quyền cao chức trọng.
Kinh thành chia làm bốn hướng phân rõ địa vị:
“Đông giàu, Tây quý, Nam nghèo, Bắc hèn.”
Tây Thành gần hoàng cung, thường là nơi cư ngụ của các bậc quyền quý. Dù phường An Thuận nằm sát bên khu vực Bắc Thành nghèo nàn, thì nhà họ Đường vẫn thuộc khu dành cho quan lại, dù chỉ là quan nhỏ ngũ phẩm trở xuống.
Dù chỉ là tiểu quan, nhưng trong phủ cũng có nha hoàn, hạ nhân, và vẫn luôn chú trọng “quy củ”.
Tiểu nha hoàn nọ chẳng màng Tây hay Đông Thành, cứ tíu tít nhón chân ghé sát khe cửa, lẩm bẩm liên tục:
“Các người nói xem, nha đầu kia sẽ bị đánh bao nhiêu trượng?”
“Nếu đánh chết thì tính là gì? Quan phủ có thụ lý vụ án đó không? Ta còn cá cược với tiểu thư một chén ô mai kia kìa!”
Mọi người đều chỉ quan tâm xem cái nữ nhân kia có bị đánh chết không, hoặc liệu có tức quá mà tìm đến cái chết?
Nghe đâu nha hoàn kia vốn chỉ là người nương nhờ trong phủ, không biết thế nào lại chạy ra giữa đường khóc lóc om sòm, nói phu quân mình muốn lấy vợ mới, còn muốn giết cả mình.
Lời lẽ thì lung tung rối rắm, lại nghe quá hoang đường, chẳng ai tin là thật cả.
Hiện tại bên ngoài cửa Đường phủ, những bà tử và nha hoàn tụ lại không ít, ai cũng mong ngóng tin tức nóng hổi để đem về hậu viện các nhà mình "báo cáo", vừa để buôn chuyện, vừa giúp tiểu thư phu nhân giết thời gian.
Chờ đợi không uổng công, một canh giờ sau, cổng viện Đường gia mở ra, tiếng xôn xao lập tức nổi lên:
“Ra rồi! Có động tĩnh rồi!”
Chỉ thấy một nữ nhân bị người bên trong thô bạo đẩy ra ngoài. Lực đẩy rất mạnh, nàng ta va vào ngưỡng cửa, trượt chân ngã lăn mấy vòng ra tận giữa ngõ.
An Xuân Phong mặt mày u ám ngồi trên mặt đất, sau lưng là cánh cổng cao lớn của Đường phủ, xung quanh đầy những ánh mắt chỉ trỏ và lời xì xào bàn tán.
Cánh cổng lập tức đóng sầm lại, còn Uyên Ương thì vẻ mặt đắc ý, đứng chắn cửa, chỉ tay mắng lớn:
“Loại tiện nhân không biết xấu hổ! Đường gia nhà ta thương hại ngươi mồ côi không nơi nương tựa mới thu vào, ai dè ngươi lòng lang dạ thú, còn mơ tưởng trèo lên tam gia!
Tam gia là ai? Là cử nhân, là sắp thành tân khoa tiến sĩ, còn không nhìn lại ngươi là cái giống gì! Ngay cả bà tử giặt quần áo còn chê tay ngươi vừa thô vừa cục!”
Vừa mắng, nàng ta vừa cắm hông liếc quanh như thể ai mà lên tiếng bênh vực An Xuân Phong thì sẽ bị nhào tới cắn ngay.
An Xuân Phong đang định phản bác thì từ trong viện, Lưu thị mặt lạnh bước ra.
Tiếng ồn ào lập tức lắng xuống.
Dân xung quanh đều là hàng xóm, ai cũng nhận ra vị này là chủ mẫu Đường phủ, vợ của quan lục phẩm nhậm chức ở Khâm Thiên Giám, có thể ra vào nội cung, thân phận không hề tầm thường.
Vài bà tử vội vàng cúi chào nịnh nọt, nhưng Lưu thị chẳng buồn đáp lại. Nàng ta chỉ giơ tay ném hai đồng bạc vụn xuống chân An Xuân Phong, giọng điệu chậm rãi, kéo dài:
“Con tiện tỳ kia, cha mẹ ngươi chết cả, không nơi nương tựa, nhị thái thái nhà ta thương tình ngươi cơ khổ nên mới giữ lại bên người. Tuy nói là nha hoàn, nhưng đãi ngươi như con đẻ.
Nay ngươi làm ra việc không phải, chúng ta cũng không tính toán, thôi thì về quê tìm một người thật thà mà sống yên ổn đi.”
Lời vừa nói ra, kết hợp với những lời vu khống của Uyên Ương ban nãy, đám bà tử tỳ nữ đứng ngoài đều "hiểu" được sự tình "thật sự":
Thì ra là nha hoàn này muốn trèo lên giường chủ tử, bị đuổi đi, giờ lại giở trò vu oan! Đúng là không biết thân biết phận!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










