Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Uyên Ương, mang theo hai bà tử đến phòng sau, giúp An thị thu dọn ít quần áo để nàng mang đi.”
Lưu thị hất tay sai người, trong mắt không còn một chút mềm lòng.
Về phần có mang theo hài tử hay không? Nàng mặc kệ!
Chỉ cần đuổi An thị đi, còn đứa trẻ đang “bệnh nặng” kia thì dễ xử lý, giữ lại không ảnh hưởng gì, còn tiện thể cho Tôn gia một lời giải thích.
Uyên Ương vâng lệnh rồi vội rời đi tìm người.
Đường Mục đã tỉnh lại được một lúc, chỉ là hắn không dám tin những gì mình đang nghe.
Hắn còn nhớ rất rõ, mình năm đó hai mươi tuổi, đã nếm đủ mọi cay đắng trên đời, cô độc chết thảm trong một con hẻm nhỏ rách nát giữa kinh thành.
Thế nhưng lúc này…
Tổ mẫu vẫn còn sống.
Phụ thân chưa cưới Tôn gia nữ kia.
Và quan trọng nhất: Mẹ ruột của hắn, An thị vẫn còn sống, hơn nữa còn nói sẽ dắt hắn rời khỏi Đường gia.
Đường Mục run rẩy siết chặt tay áo, kích động khiến ngực như bị bóp nghẹt.
Hắn muốn gào lên thật lớn!
Nếu mẫu thân thật sự còn sống, vậy thì cuộc đời hắn liệu có thể thay đổi không?
Liệu hắn có thể tránh được kết cục cô độc, vô thừa nhận, chết lạnh lẽo giữa mùa đông năm đó?
Trong ký ức kiếp trước, mẹ ruột An thị đối xử với hắn rất xa cách, không mắng, không đánh, nhưng cũng chưa từng ôm ấp.
Nhưng hắn biết… dù lãnh đạm, nhưng ăn no mặc ấm, không thiếu cơm canh, không bị đánh đập, tất cả đều là vì có nàng.
Tới tận năm phụ thân cưới mẹ kế, mẫu thân mới đột nhiên biến mất, từ đó hắn thành đứa trẻ không cha không mẹ danh chính ngôn thuận.
Năm ấy hắn mới 6 tuổi, đã có thể nhớ được rõ ràng.
Hắn từng nhiều lần hỏi mẹ đâu, nhưng chỉ nhận lại được lời sỉ vả từ tổ mẫu:
“Mẹ mày là thứ tiện nhân! Chưa cưới đã có bầu, bám lấy nhà họ Đường!
Biết cha mày sắp lấy vợ, liền bỏ chồng bỏ con mà chạy, không có mặt mũi nhìn ai!”
Hỏi đến phụ thân thì chỉ nhận lại roi vọt và mắng nhiếc:
“Mày là con của tiện nhân thì cũng là tiện loại!”
Lớn dần lên trong sự lạnh lùng và khinh miệt, hắn dần hận luôn người mẹ chưa từng bảo vệ mình, cho rằng mẹ không tự trọng, mới khiến hắn bị người người chê cười, bị cả nhà ghét bỏ.
Ở Đường gia, hắn chưa từng bị đói rét, nhưng không có danh phận, cũng không có tôn nghiêm.
Chỉ là "đứa trẻ ăn mày" được bà lão nhà họ Đường nuôi tạm.
Đến năm chín tuổi, tổ mẫu qua đời.
Tôn thị liền mượn cớ đuổi hắn ra khỏi nhà, không một ai ngăn cản.
Từ đó về sau, hắn chưa từng quay về Đường gia.
Căm hận bùng cháy, hắn thề rằng sẽ sống cho ra hồn người.
Nhưng Tôn thị lại bí mật sai người phong tỏa mọi con đường sống, không thương gia nào dám thuê hắn làm tiểu nhị, hắn chỉ có thể lang thang đầu đường xó chợ, cuối cùng hóa thành ăn xin và lưu manh.
Chính trong khoảng thời gian khốn cùng ấy, hắn nghe được tin dữ, mẫu thân đã chết!
Chết tại một kỹ viện rẻ tiền ở Bắc Thành, một cái chết không ai hay biết, không một nén hương tiễn đưa.
Từ đó, mối hận trong lòng hắn càng khắc sâu:
Hận người cha vô tình vô nghĩa.
Hận Tôn thị độc ác như rắn rết.
Nhưng sâu nhất, lại là hận mẫu thân vì sao lại chết trong cảnh dơ bẩn đó, vì sao không dẫn hắn đi, vì sao bỏ mặc hắn giữa chốn địa ngục…
Nhưng hôm nay trời cao cho hắn sống lại.
Ngay tại khoảnh khắc mẫu thân còn sống, và có ý muốn rời đi cùng hắn!
Hận trời không công bằng, để mẹ con vĩnh biệt, mà Đường gia thì ngày càng thịnh vượng như hoa gấm nở giữa triều đình.
Đường Ngọc Thư, phụ thân hắn từ trước vốn là người biết tính toán lợi hại, luôn “khéo nịnh” người quyền thế. Sau khi đỗ tiến sĩ và lâm hôn Tôn gia, dưới sự chiếu cố của Quảng An Bá phủ, con đường quan trường của ông ta hanh thông thuận lợi. Trước 40 tuổi đã làm đến chức Lễ Bộ thượng thư, vị trí cao nhất trong nhánh lễ bộ, trở thành thượng thư trẻ tuổi nhất lịch sử nhà Đại Lương.
Còn công tử phủ Lễ Bộ thượng thư, chính là người em trai cùng cha khác mẹ của hắn, sinh ra trong vinh hoa, lớn lên trong quyền quý.
Thiếu niên đắc chí, học hành xuất chúng, lại có phụ thân Đường Ngọc Thư tận tay chỉ dạy. Mới mười tuổi đã thi đỗ đồng sinh, văn tài xuất chúng, tướng mạo tuấn tú, vừa có học thức vừa có phong thái, là nhân tài được cả kinh thành ca tụng, ai cũng tiên đoán một tương lai xán lạn rực rỡ.
Kiếp trước, tất cả vinh hoa phú quý của phủ Đường gia đều không liên quan gì đến hắn và mẫu thân An thị. Hai người bọn họ, trong mắt Đường thượng thư quyền cao chức trọng kia, chỉ là một đoạn quá khứ hoang đường của thời niên thiếu nông nổi.
Tại chính phòng, Đường Mục trăm mối ngổn ngang, khó mà bình tĩnh, trong lòng vẫn đang gắng sức thích nghi với một cuộc đời mới vừa bắt đầu lại.
Ở gian phòng nhỏ phía sau, An Xuân Phong lặng lẽ thu dọn hành lý.
Nguyên chủ mới vừa đến kinh thành, thậm chí còn chưa từng bước ra khỏi cửa một lần, lại càng không có dịp thêm vào được bộ y phục mới nào. Trong rương chỉ có vài món xiêm y mùa hè cũ kỹ, còn chiếc hộp trang điểm thì đựng hai quả nhung cầu màu xanh nhạt đã sờn màu theo năm tháng.
Nàng chọn lấy một chiếc váy dài xanh nhạt đơn giản, không thêu hoa, mặc vào người. Vừa khít vóc dáng, thắt thêm đai lưng vào, vô tình lại tôn lên đường cong mềm mại và dịu dàng của cơ thể.
Vết thương nơi trán tuy không còn chảy máu, nhưng da trầy trụa để lộ ra ngoài, nhìn vào vẫn thấy có nguy cơ bị nhiễm trùng. Phía sau đầu, bọc máu sưng lên vẫn còn đau nhức.
Hiện giờ chẳng có cách nào xử lý cẩn thận, nàng đành lấy một dải lụa trắng sạch sẽ quấn quanh đầu, vừa bảo vệ được vết thương trước sau, vừa dễ chịu hơn một chút.
Nếu đã phải đi, những thứ cần mang theo đương nhiên không thể thiếu.
Ngoài mấy bộ quần áo cũ, trong phòng còn đầy dây tơ sợi nhỏ chính là kế sinh nhai của nguyên chủ.
Nguyên thân khéo tay, biết thắt đủ loại dây đeo thủ công, từng ngày đêm chăm chỉ đan dệt để đổi lấy ít tiền đỡ đần việc nhà. Tuy có trong đầu ký ức của nguyên chủ, An Xuân Phong vẫn chưa chắc mình có thể làm được như nàng, nhưng vẫn phải gom hết đống chỉ tơ ấy lại, đợi lúc rảnh rỗi sẽ thử luyện tay nghề dần.
Hơn nữa, đó không chỉ là vật chứng minh thân phận, mà ít ra cũng có thể bán được vài trăm văn, tạm thời dùng cầm hơi qua ngày.
Nàng không thể đặt hy vọng vào lòng trắc ẩn của nhà họ Đường. Nếu thật sự bị đuổi ra ngoài tay trắng, đến chỗ ngủ cũng không có, há chẳng phải là chết đói đầu đường xó chợ?
An Xuân Phong tìm một tấm vải thô, gói gọn mấy món y phục cùng mấy quả nhung cầu trang sức, cả đám dây đeo thủ công cũng cẩn thận bỏ vào.
Vừa buộc xong tay nải hình vuông, cửa phòng liền bị người đột ngột đẩy ra.
Người bước vào là một thiếu nữ tầm mười sáu, mười bảy tuổi, mặc áo lụa xanh nhạt, váy dài hồng phấn nhẹ rủ, eo thon như liễu, dáng đi uyển chuyển dịu dàng.
An Xuân Phong ánh mắt chợt lạnh.
Đây là Uyên Ương, nha hoàn tâm phúc bên người Lưu thị, không có việc gì thì chẳng ai tới cửa phòng, kẻ đến hẳn là có mục đích.
Vài ngày nay, nha hoàn này chưa từng liếc mắt nhìn qua nguyên chủ một cái, càng đừng nói là bước vào phòng. Bây giờ đột nhiên dẫn theo hai bà tử thô sử xộc vào, rõ ràng không phải vì quan tâm.
Uyên Ương vừa bước vào đã sững người, nàng vốn tưởng sẽ thấy một nữ nhân chật vật, mặt mày đẫm lệ, đang nằm khóc lóc thảm thương trên giường.
Không ngờ An thị đã dọn dẹp xong xuôi, tay nải buộc chỉnh tề, tư thái thản nhiên, hoàn toàn không giống người vừa định thắt cổ tự vẫn.
Ánh mắt Uyên Ương nhanh chóng quét qua dáng người cân xứng, đường cong thướt tha của An thị, cuối cùng dừng lại ở đôi chân trắng mịn không mang vớ, lập tức tỏ vẻ khinh thường, nhếch môi ra chiều chê bai.
Ở kinh thành, nữ tử trẻ tuổi thường lấy thân hình cao gầy làm tiêu chuẩn cái đẹp.
Những cô gái dáng người mảnh khảnh khi mặc vào váy dài tay rộng, khoác thêm một lớp sa mỏng nhẹ màu trắng, chân đi tất thêu và guốc cao đế, đứng yên cũng như cành liễu đung đưa trong gió xuân, đi lại thì gót sen lay động nhẹ nhàng, cả người như tiên nữ từ trời giáng thế.
Trong mắt Uyên Ương, An thị với vóc người đẫy đà kia chính là kiểu tục tằn thô kệch, chỉ hợp làm việc nặng, chẳng có gì đáng để xem là mỹ nhân.
Uyên Ương không bước vào phòng, chỉ hờ hững giơ tay che mũi miệng lại, ghét bỏ nói với An Xuân Phong:
“Ngươi xem ra cũng biết thân biết phận, nhị thái thái với tam gia vốn nhân hậu, thấy ngươi phát bệnh điên, không những không trị tội mà còn cho ngươi cơ hội rời phủ.
Đem tay nải mở ra xem đi, đừng có nhân lúc hỗn loạn mà giấu trộm đồ của phủ mang đi!”
Nàng chăm chăm nhìn vào túi hành lý sau lưng An Xuân Phong, ánh mắt lóe lên tia dò xét.
An Xuân Phong lạnh lùng liếc nàng một cái, đáp gọn:
“Chút đồ như cái ổ chim rách này, đáng để ta trộm sao? Đòi lục tay nải của ta… hay là muốn vu oan, hãm hại ta đây?”
Uyên Ương nghẹn họng, không đáp được.
Nàng vốn là người sửa soạn phòng cho An thị dọn vào, bên trong có những gì nàng nắm rõ.
Ngoài cái giường gỗ, mấy chiếc chăn cũ và một chiếc rương trống rỗng ra thì chẳng còn gì giá trị. Chỉ có mấy cuộn sợi tơ là do An thị mang theo, thực sự không đáng một đồng.
Chẳng qua… Uyên Ương nắm chặt tay áo, lòng thầm nghĩ: dù ta nói là trộm thì cũng thành trộm, có chứng cớ hay không còn phải xem ai miệng lợi hơn ai!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










