Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong lòng An Xuân Phong có phần bực bội, lại cũng cảm thấy bất đắc dĩ.
Nàng thà rằng đối phương là hạng người như Trang bà tử, ác độc rõ ràng, có thể ba quyền hai cước đánh cho một trận, đuổi đi rồi thì cũng không dám bén mảng tới nữa.
Chứ như Khâu thị, vô lại nhưng luôn cười hì hì lân la làm quen, đánh không được, mắng không xong, cứ như miếng da chó dán cao, dính chặt lấy người, không sao gỡ ra nổi.
An Xuân Phong vốn quen sống một mình, không giỏi dây dưa với người khác. Ngoài cách làm lơ, nhất thời cũng chưa nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn để đối phó.
“Liêu đại tẩu, nếu ngươi còn nói bậy nữa, ta thật sự sẽ trở mặt đấy!” An Xuân Phong sắc mặt trầm xuống, dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Phía sau, Khâu thị còn kêu “Ai ai” hai tiếng, thấy cửa viện đã đóng chặt, chỉ đành hậm hực quay về. Nhưng trong lòng bà ta vẫn thấy không cam tâm, không nhịn được ngoái đầu liếc nhìn, chợt như nghĩ ra điều gì đó, khóe môi liền hiện lên nụ cười đầy ẩn ý.
Trở lại trong sân, An Xuân Phong không lập tức mở hộp thức ăn mà lặng lẽ ngồi dưới hiên nhà.
Rời khỏi Đường gia đã hơn một tháng, không biết mình có nên nhân dịp này mà ghé qua Thuận An phường xem thử đứa nhỏ ấy thế nào không...
Nhưng đứa nhỏ đó đã từng nói qua, không được đến tìm hắn...
An Xuân Phong cảm thấy, dù hài tử kia còn bé, nhưng cũng là một con người có tư tưởng, bản thân nàng nên tôn trọng lựa chọn của hắn. Huống chi, lời hắn nói cũng không phải không có lý.
Nếu cứ tự ý hành động, e rằng sẽ khiến hắn thêm bất mãn. Chi bằng sau này tìm một người đáng tin, âm thầm nhờ giúp đỡ, lén lút đến thăm một chút, chỉ cần biết hắn sống tốt, thế là đủ.
Lễ Thất Tịch đến gần, người bận rộn nhất trong thành không ai ngoài những thiếu nữ chưa xuất giá cùng các vị phu nhân, mẫu thân.
Tại Thuận An phường, Đường gia. Suốt một tháng qua, Lưu thị vẫn ngày ngày nhọc lòng lo cho hôn sự của Đường Ngọc Thư. Gần tới lễ hội lại càng bận rộn chuẩn bị cho khuê nữ đón lễ.
Chính ngày hôm qua, Tôn gia nương tử người vừa mới đính ước với Tam Lang, đã truyền tin tới nói muốn đưa Đường Nguyệt Hi ra Việt Hồ ngắm trăng, đón Thất Tịch.
Lưu thị mừng rỡ vô cùng. Nơi ấy chính là chốn tụ hội của các khuê tú xuất thân nhà cao cửa rộng trong thành. Nếu nữ nhi nhà mình có thể gia nhập, về sau nhất định có thể tìm được một mối nhân duyên như ý.
Thế là bà ta liền nhanh chóng hủy bỏ mấy buổi tụ hội đã hẹn sẵn với vài gia đình tiểu quan, vui vẻ nhận lời mời từ Tôn gia.
Cũng bởi vậy, những y phục và trang sức đã chuẩn bị trước đó xem ra không còn đủ đẳng cấp, cần phải bổ sung thêm vài món mới. Nên sáng sớm hôm ấy, hai mẹ con đã cùng nhau tới cửa hàng vàng bạc y phục ở phố Đông.
Cùng lúc ấy, trong tiểu khóa viện, Tần Mục đang ngồi dưới mái hiên sắc thuốc.
Vài ngày gần đây, tâm trạng Tần thị ngày một sa sút, sáng sớm lại liên tục ho khan. Tuy Đường Ngọc Thư có trở về thăm nhưng vì việc học nặng nề nên cũng không ở lại qua đêm.
Lang trung từng đến khám, chỉ nói Tần thị do tâm tình u uất, khí huyết không thông, cần phải tự mình buông bỏ khúc mắc thì mới khỏi. Hiện tại chỉ có thể dựa vào thuốc sắc ngày ngày điều dưỡng.
Lúc này, Bình nương xách theo một tay nải bước vào sân, thấy Tần Mục đang luống cuống tay chân đổ nước thuốc nóng ra bát, liền vội vàng bước tới giúp một tay:
“Mục ca nhi, Hứa bà tử vốn trông coi việc sắc thuốc đâu rồi?”
Tần Mục đưa tay lau lớp mồ hôi mỏng bên thái dương, mặt không biểu cảm đáp:
“Bà ta nói trong nhà phải chuẩn bị Xảo quả, liền xin phép tổ mẫu về nhà mấy hôm.”
Nói là xin phép, thực ra là trốn về thì đúng hơn.
Ở kiếp trước hắn đã sớm thấu hiểu lòng người lạnh nhạt, đám hạ nhân là thế, chỉ cần biết chủ tử trong viện không được coi trọng, thì liền dám trễ nải như vậy.
Mà hắn cũng chẳng thể nói được với ai khác, nếu làm hạ nhân không vui, còn có thể bị chúng âm thầm giở trò, mang thức ăn đến bị phun nước bọt, rải cát, làm không ít chuyện khiến người ta ghê tởm.
May là giờ chỉ là sắc thuốc, không có gì nghiêm trọng, cái này hắn vẫn tự xử lý được.
Cho nên dù biết rõ Hứa bà tử lười biếng, Tần Mục vẫn thờ ơ.
“Haizz! Ngươi nghỉ bên cạnh đi, để di nãi nãi làm!” Bình nương thở dài thườn thượt. Bà biết việc trong phủ, hạ nhân ai ai cũng nghe theo lời Lưu thị, mình nói một lời chẳng khác gì nói vào không khí.
Bà đổ thuốc xong, lại bê lò nhỏ vào trong viện, rồi mới bưng thuốc vào phòng.
Tần thị uể oải nằm trên giường, trán đắp khăn ướt, khắp thân rã rời rên rỉ.
Nhìn thấy Bình nương đem thuốc tiến vào nhà, Tần thị cố gắng chống đỡ nửa người, Tần Mục theo sau vội vàng kê gối tựa lớn vào sau lưng bà, bà mới dựa vào đó ngồi dậy được.
Tần thị lấy ra chiếc khăn lau nước mắt, thở dài:
“Xem cái thân xác hư hại này của ta ngày một suy yếu, e rằng không trụ nổi tới Tết, còn phải phiền Bình di nương ngày ngày sớm tối đến thăm nom!”
Hôn kỳ này, Tần thị chỉ biết được khi nhận hôn thư.
Bà ta chỉ có một đứa con trai lại không hề nhận trước bất cứ tin tức nào, hoàn toàn trở thành kẻ đứng nhìn. Tần thị đầy bệnh tật trong lòng, phần nhiều cũng vì điều đó mà ra.
Nghe nói đến trà con dâu, Tần thị lại nhăn mặt thở dài:
“Chén trà con dâu này e rằng khó uống, vẫn là trách An thị rước lấy phiền toái, khiến ta không kịp tìm hiểu trước về nhân phẩm và tính cách của Tôn gia nương tử.”
Khóe môi Bình nương khẽ cong lên. Bà sống ở kinh thành hai mươi năm, tuy không thường ra ngoài, nhưng cũng có vài bằng hữu, nghe qua chuyện Tôn gia thì ít nhiều biết rõ.
Tôn Như Ý kia không phải con dòng chính Tôn gia, trong kinh có không ít người biết điều này.
Nàng ta chỉ là nha hoàn bên cạnh Quảng An Bá lão phu nhân, được Tôn gia nhận làm con nuôi, đối ngoại thì nói là thứ nữ để vẻ vang mà gả chồng, đồng thời giúp cho Lệ Tần nương nương trong cung thu nhận thêm nhân thủ.
Tôn gia làm vậy đã không phải lần đầu, hai năm trước liền một lúc gả hai con rể, lần này chính là Như Ý.
Đường Ngọc Thư mới vào kinh thành, không rõ nguyên do, bị Lưu thị sắp xếp bài trí, coi như nhân tình đổi đi ra ngoài.
Những điều này Bình nương không thể tùy tiện nói cho Tần thị biết, nếu biết Tôn Như Ý chỉ là xuất thân từ nha hoàn, e rằng bà ta sẽ tức chết.
Có thể nói, làm con rể của Tôn gia cũng không thiệt.
Hai năm trước, hai vị con rể kia vốn chỉ là cửu phẩm tiểu lại, nhờ sự sắp xếp của Quảng An Bá phủ mới mưu cầu được chức thực khuyết (chức quan có thực quyền), tuân theo chỉ đạo của phủ Bá tước.
Hiện giờ, quan chức đã lên đến thất phẩm, ra ngoài được bạn bè tôn kính, về nhà ở trong dinh thự lớn, ngồi giữa vợ đẹp thiếp xinh, một bước vượt qua hai mươi năm rèn luyện của người khác.
Nếu Đường Ngọc Thư thật sự đỗ đạt kim bảng, hắn tất nhiên sẽ được Quảng An Bá tiến cử cho Lệ Tần nương nương.
Lệ Tần hiện nay được Hoàng thượng sủng ái nức tiếng, lại còn mới sinh thêm tiểu Hoàng tử, Đường Ngọc Thư thăng quan rất nhanh, chẳng mấy chốc sẽ phất lên.
Đường Ngọc Thư giờ cũng đã là người của Đường gia, một người làm quan cả họ được nhờ, Đường Phẩm Sơn cũng có thể hưởng lợi.
Hiện tại Tần thị bị giam lỏng trong tiểu khóa viện, chính là để đề phòng bà ta nghe được tin đồn bên ngoài mà gây chuyện.
Nghe thấy Tần thị lại trách An thị gây rối, Tần Mục rũ mắt xuống, không chớp lấy một cái, chỉ có khi nhìn về phía Bình nương mới lóe lên vài phần sốt ruột.
Uống thuốc xong, Tần thị lại ngủ thiếp đi, Tần Mục mới bắt đầu nói với Bình nương: “Bình di nãi, người có tìm hiểu được tin tức gì không?”
Tần Mục đang bị cấm túc, chuyện tìm mẹ ruột An thị đương nhiên không thể tự làm, hắn nghĩ mình phải đợi đến khi hết cấm túc rồi mới tìm cách.
Không ngờ Bình nương đoán được tâm tư hắn, âm thầm ngỏ ý muốn giúp đỡ.
Bình nương là tiểu thiếp của Đường Phẩm Sơn, tuy cũng không tiện ra ngoài, nhưng so với đứa trẻ như hắn thì dễ dàng hơn nhiều.
Vì vậy, Tần Mục và Bình nương có sự đồng thuận, mấy ngày nay đều dò hỏi tung tích An thị.
Bình nương lắc đầu: “Ngươi nói nương ngươi không rời khỏi Thuận An phường, nhưng ta đã nhờ người tìm khắp các quán trọ trong phường, chẳng thấy có người phụ nữ nào bị thương tới tá túc cả.”
Khuôn mặt nhỏ của Tần Mục đỏ bừng: “Liệu có thể là đã ra khỏi Thuận An phường rồi không?”
Kinh thành có cả trăm vạn dân, sống trong mười hai phường, mỗi phường lại có vô số hẻm phố, nếu An thị rời khỏi phường thì như lạc trong biển người, khó mà tìm được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










