Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Xuân Phong giận đùng đùng nói: “Phải, mụ đàn bà kia nói bà ta bị người ta xúi giục nên hiểu lầm rồi bỏ đi, hại ta chịu một trận nhục nhã vô cớ.
Tam tiên sinh, loại chuyện này nha hành các ngươi rốt cuộc có quản hay không? Nếu không quản, mặc kệ người ta tùy ý quấy rối bắt nạt khách thuê, vậy thì ta trả nhà ngươi trả tiền lại cho ta đi!
Vốn dĩ còn định thuê tiếp một năm nữa, sau này còn phải thường xuyên thuê người làm ngắn hạn đến quét dọn nhà cửa.
Bây giờ xem ra, nhà có tốt đến mấy ta cũng không ở nữa.”
“Quản, đương nhiên là phải quản!” Tam tiên sinh nghe nói muốn thuê tiếp, lời cam đoan cũng buột miệng thốt ra.
“Vậy các ngài định quản thế nào? Nếu ta lại bị quấy rối thì sao?” An Xuân Phong ép hỏi từng bước.
Tam tiên sinh day day ngón tay, trầm tư một lát rồi nói: “An nương tử đã muốn thuê tiếp một năm, vậy chính là quý khách của nha hành chúng ta, chắc chắn sẽ không để mặc người ta quấy rối.
Thế này đi! Ngươi có thể nộp tiền gia hạn ngay hôm nay, cũng có thể mười ngày sau hẵng nộp, ta sẽ bẩm báo lên đại quản sự, tự khắc có người đi hòa giải hiểu lầm này.
Trong thời gian ngươi thuê nhà, nếu lại có người tới cửa quấy rối, bao gồm cả tiền thuê tháng đầu tiên sẽ được hoàn trả toàn bộ.”
An Xuân Phong đối với cách giải quyết này không hài lòng lắm, nhưng cũng không miễn cưỡng thêm, mục đích chuyến đi này của nàng không phải là để nha hành xử án, mà là thông báo.
Vạn Phúc nha hành chỉ là quản lý khu vực, một cơ quan trung gian, việc có thể làm cũng có hạn.
Nói cho cùng, bản thân chỉ là một khách thuê, Trang bà tử là địa đầu xà, nha hành muốn làm ăn thì hai bên đều không thể đắc tội.
Hiện tại tuy trong túi có tiền, nhưng An Xuân Phong chỉ trả tiền thuê hai tháng, nàng nói muốn xem năng lực xử lý sự việc của nha hành.
Nhìn hơn nửa năm tiền thuê nhà và tiền hoa hồng cứ treo lơ lửng như vậy, Tam tiên sinh biết vị An nương tử trước mắt này không dễ dỗ dành, chỉ đành cười khổ liên tục cam đoan: “An nương tử yên tâm đi! Nha hành nhất định sẽ bảo vệ khách hàng.”
Ra khỏi phòng văn thư, An Xuân Phong liền nhìn thấy Tiểu Lâm Tử đang đứng ở chân tường.
Thấy nàng đi tới, thiếu niên quay đầu tránh ánh mắt của An Xuân Phong, nhưng vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt ửng đỏ và dấu tay hằn lên trên nửa khuôn mặt.
Tiểu Lâm Tử có chút không phục: “Tiểu nhân vẫn đang học, sau này rồi sẽ học được thôi.”
An Xuân Phong lắc đầu thở dài: “Cái bản lĩnh mặt dày tâm đen, mở mắt nói dối vẫn cần phải có thiên phú, loại đó là mang cái xấu từ trong bụng mẹ ra rồi, người bình thường học không được đâu. Ngươi càng học càng khó chịu, chi bằng sớm đổi nghề đi!”
Lần này Tiểu Lâm Tử không phản bác, chỉ lẳng lặng cúi đầu, trên mặt đầy vẻ dằn vặt.
Hắn quả thực không muốn học cái thuật lừa người khua môi múa mép này, nhưng công việc này sau này kiếm được nhiều.
Cho nên dù hiện tại làm học đồ mỗi tháng tiền lương chỉ có thể cầm được hai trăm văn, không đủ cho mấy đứa em trai em gái húp cháo, hắn vẫn phải kiên trì tiếp tục.
Lời khuyên giải của An Xuân Phong đối với Tiểu Lâm Tử chỉ là thuận miệng nói ra, xe lừa thuê tới còn đang đợi ở bên ngoài, nàng còn có việc riêng phải làm.
Trên đường trở về, An Xuân Phong mua bút mực giấy nghiên, lại mua một bó đũa tre lớn, đợi khi rảnh rỗi sẽ vót nhọn để dùng dần.
Lại đến quán cơm ở phố Bàn Cờ xách hộp thức ăn đặt trước về, thì đã là giữa trưa.
Ngay khi nàng mở cửa, từ con ngõ cách đó không xa có một người đi ra, chính là phụ nhân mua rau Khâu thị mà nàng gặp trong ngõ lúc sáng sớm đi ra ngoài.
Chỉ thấy Khâu thị cũng xách theo hộp thức ăn đi ra ngoài, phảng phất như trùng hợp ngẩng đầu liền nhìn thấy An Xuân Phong, cười tủm tỉm chào hỏi: “An nương tử, sáng nay mời ngươi tới nhà ta ăn cơm, ngươi khách khí không đi, ta nghĩ ngươi chắc là da mặt mỏng, nên mang cơm trưa tới cho ngươi đây!”
“Bên trong là đậu cô ve mới hầm, còn có thịt đầu heo luộc mềm nhừ, mau mở ra ngửi thử xem, thịt đầu heo hẻm Lê Hoa ta nấu là sở trường nhất đấy! Ta nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất!”
An Xuân Phong trợn mắt há hốc mồm, nàng tự cảm thấy mình không có khí chất dễ khiến người ta thân cận.
Sự nhiệt tình như lửa của Liêu đại tẩu này, buổi sáng nàng đã không tiêu thụ nổi, lúc này càng không chịu nổi.
Chỉ là lúc này An Xuân Phong một tay xách hộp thức ăn, dưới nách kẹp gói giấy, đang rảnh tay mở khóa, thấy Khâu thị đi tới gần, chỉ đành mỉm cười nói: “Liêu tẩu tử khách khí rồi, ta tự chuẩn bị cơm rồi, không làm phiền tẩu nữa!”
Liêu đại tẩu thấy nàng cầm đồ không tiện mở cửa, bèn tự ý tiến lên, đặt hộp thức ăn của mình trước mặt An Xuân Phong, thuận thế đón lấy gói giấy kẹp dưới nách An Xuân Phong: “Buổi sáng ta tới tìm ngươi mua rau, thấy ngươi không ở nhà, là đi đâu thế? Đây là cái gì vậy...?
Ai da, là bút mực giấy nghiên à! Không ngờ muội tử còn là người đọc sách biết chữ!”
Gói giấy bị Liêu đại tẩu mở ra, một xấp giấy Tuyên Thành và hộp bút bên trong lộ ra.
An Xuân Phong lạnh mặt xuống, nàng không quen tiếp xúc với người khác, đương nhiên cũng không thích bị người ta lục lọi đồ đạc của mình.
Thế là nàng thu chìa khóa lại, đặt mạnh hộp thức ăn trong tay xuống đất, gói lại gói giấy bị mở ra, An Xuân Phong nhàn nhạt nói: “Biết vài chữ thôi, không tính là đọc sách. Ta ở đây có hộp cơm rồi, tẩu tử không cần đưa cơm cho ta, hay là mang về đi!”
Khâu thị còn đang nói: “Ta đây là thịt đầu heo...”
Nàng ta vừa nói, vừa xốc nắp hộp cơm của An Xuân Phong lên, mùi thơm lập tức xộc vào mũi, nhìn vào bên trong, không khỏi nuốt nước miếng một cái.
Tầng trên cùng của hộp cơm là một liễn gà hầm củ cải đã vớt sạch váng mỡ, nước canh trong veo, bên cạnh có mấy món rau trộn tinh tế.
Hộp cơm hai tầng, bên dưới còn có cái gì nàng ta không nhìn thấy, hộp cơm này e là phải tốn năm sáu mươi văn.
Nghĩ đến thịt đầu heo đen sì đầy dầu mỡ của mình, lại nhìn thấy An Xuân Phong rõ ràng không vui, Khâu thị ngượng ngùng đậy nắp hộp cơm lại cười nói: “Nếu muội tử hôm nay có đồ ăn, vậy tẩu tử cũng không lấy ra làm trò cười nữa!”
An Xuân Phong sa sầm mặt, bưng liễn gà hầm từ trong hộp cơm ra nhét vào tay Khâu thị: “Đa tạ tẩu tử quan tâm, ta một mình có thể sống tốt, sau này cũng không phiền tẩu bận tâm nữa, liễn gà hầm này coi như là tiền công tẩu hầm thịt đầu heo.” Nói xong, cầm đồ đạc của mình vào sân, đóng cửa...
Khâu thị bưng liễn gà hầm nóng hổi, miệng “ai ai” gọi với theo bóng lưng An Xuân Phong: “Ta là thương xót ngươi một mình sống khổ sở, mới qua đây xem thử, không phải đòi canh gà!”
Một cánh cửa viện đóng lại không chút do dự đương nhiên là không có hồi đáp.
Cứ như vậy vấp phải trắc trở, Khâu thị không khỏi có chút bất mãn, mình hảo tâm hảo ý bày tỏ quan tâm, thế nào cũng nên mời vào nhà ngồi một chút chứ, tiện nhân không có giáo dục còn nhốt người ở ngoài cửa!
Nhưng cúi đầu nhìn cái liễn trong tay, lại vui mừng khôn xiết: Chậc chậc chậc, canh gà này thơm thật!
Đều nói liệt nữ sợ triền lang (gái trinh liệt sợ trai bám dai), mình tới nhiều vài chuyến, để người ta biết tâm tư của Khâu gia, kiểu gì cũng đưa được quả phụ có tiền này lên giường của đệ đệ.
Trong phòng, An Xuân Phong đã rửa sạch tay mặt bắt đầu ăn cơm.
Đưa đi một liễn gà hầm, bịt miệng mụ đàn bà kia lại, không ảnh hưởng đến sự thèm ăn của nàng.
Buổi sáng đi lại bên ngoài, An Xuân Phong nóng toát một thân mồ hôi, sớm đã không nuốt trôi đồ dầu mỡ, chỉ muốn một miếng cháo trắng rau xanh giải đói khát.
Buổi chiều, cửa viện đóng chặt, An Xuân Phong chuẩn bị nghỉ ngơi.
So với đêm tối thắp đèn, nàng vẫn quen ngủ vào ban ngày sáng sủa hơn, cảm giác mới có an toàn.
Lần này, nàng ngủ thẳng đến khi trăng mờ ảo, suốt cả buổi chiều không hề tỉnh lại.
Ngủ quá giờ cũng khó chịu, day day cái đầu nặng trịch, An Xuân Phong đi vào bếp, định pha cho mình ấm trà để tỉnh táo, lại bổ một quả dưa hấu, có hai món giảm cân này, bữa tối không cần ăn nữa.
Vào đêm, mài mực vẽ tranh, An Xuân Phong dùng thủ pháp vụng về vẽ ra một bộ áo khoác lưới ren nhỏ.
Dù Thu Thủy nhờ bà tử may vá ở cửa hàng vải định hình mẫu áo nhưng kiểu áo khoác cardigan từng làm mưa làm gió khắp trái đất này chắc chắn là chưa từng xuất hiện ở đây.
Ngoài việc móc áo cardigan, An Xuân Phong mũi bút trên giấy liên tục thêm bớt, vẽ vẽ, phác thảo nhanh chóng hai bộ áo dài cardigan và áo bướm tay rộng.
Tất cả đồ lót đều là kiểu cơ bản trong studio ảnh thời cổ phong mà nàng nhớ, kiểu dáng hoa lệ, rực rỡ nhưng không mâu thuẫn với váy dài ở đây.
Hơn nữa, có Thu Thủy chỉnh sửa để phù hợp với gu thẩm mỹ của người địa phương, An Xuân Phong thoải mái vẽ đủ kiểu dáng khác nhau.
Ngoài ra, nàng còn tiện tay vẽ các kiểu dây chuyền, hoa tai, vòng chân, vòng tay kiểu cách phóng đại, những món trang sức được các cô gái ở khu đèn đỏ ưa thích, gom lại bỏ vào rương đồ dự phòng.
Bản vẽ rất dễ thực hiện, đến giờ canh hai của đêm đã hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng đêm dài mịt mùng, không muốn ngủ, không có truyện trên điện thoại để giết thời gian, thật là khó trôi qua.
An Xuân Phong lấy ra một chiếc đũa tre, tách làm đôi, rồi chia tiếp thành bốn, nhanh chóng tạo thành một mớ kim tre to cỡ tăm.
Ban ngày nàng đến nha hành chỉ để có người làm chứng rằng Trang Ma Ma và đồng bọn từng đến gây sự, biện pháp thật sự vẫn phải dựa vào mình.
Nếu không làm gì cả, chờ sự việc xảy ra rồi mới đi báo quan và báo cho nha hành thì chẳng khác nào chờ người đến lấy xác mình.
Một nắm đũa tre được gọt thành hơn hai mươi cây kim dài ba tấc, mài bóng rồi cài vào khe viền áo tay, xoay cổ tay là rút ra được.
Phần đũa còn lại không tách nữa, chỉ mài cạnh cho nhẵn, làm thành cây gậy tre trơn láng.
An Xuân Phong xoay gậy tre trong năm ngón tay, rồi chộp lấy đầu gậy ném mạnh xuống đất, chiếc đũa bình thường đó cắm vào mặt đất đất ba hợp hơn nửa tấc, tạm đứng vững.
Ngày nay sống nhờ sức mạnh ngón tay, hơn hai mươi ngày kiên trì luyện tập, cuối cùng cũng lấy lại được chút căn bản.
Những ngày sau trôi qua rất nhanh.
Không biết có phải nha hành đã can thiệp, Trang Ma Ma và đám người không còn đến quấy nhiễu nữa.
Thêm vào đó, có Tống sư giúp đỡ, khế ước giữa Thu Thủy và An Xuân Phong cũng suôn sẻ được chính thức lưu trữ.
Thợ may cửa hàng cũng liên tục tuyển dụng thêm nhân công, bắt đầu sản xuất áo cardigan kiểu mới và đồ ngủ bằng lụa.
Mỗi sáng, An Xuân Phong đến cửa hàng chỉ đạo nhân công dùng móc len và cắt may đồ ngủ bằng lụa.
Dù không biết may vá nhưng nàng biết cách nhìn và nhận xét.
Thu Thủy tự mình làm mẫu thử, mỗi bộ đồ ngủ đều mặc trình diễn cho An Xuân Phong xem.
Phải nói Thu Thủy thật sự là một tuyệt sắc, vai như được tạc gọt, eo thon như dây rút, nàng không theo đuổi vẻ đẹp tiên khí mơ màng nhưng thần thái xuất chúng thể hiện rõ trong từng cử động, hành động.
Ở tuổi ba mươi hai, trong triều đại Đại Lương đã bị xem như hoa đã úa, quá tuổi kết hôn, ngay cả Thu Thủy cũng không còn ý định lấy chồng.
Nhưng trong mắt An Xuân Phong, đây lại là một đoạn phong cảnh đẹp khác của người phụ nữ, ngay cả những nếp nhăn nhỏ li ti ở khóe mắt khi cô ấy cười cũng vừa vặn, hợp lý.
Bởi vì Thu Thủy là người chuyên nghiệp, một bộ váy ngủ bằng lụa mềm mại thiên về gợi cảm được nàng mặc lên người, tỏa ra muôn vàn vẻ quyến rũ.
Chuyển sang bộ đồ ngủ có ren viền, áo và quần ngủ, lại mang một phong thái nhàm chán, lười biếng mà vẫn đầy cảm giác thư thái.
Ngắm nhìn cái đẹp không phân biệt nam nữ, An Xuân Phong hoàn toàn bị mê hoặc!
Thu Thủy thấy nàng mức nước miếng có thể rớt xuống, không nhịn được đưa ngón tay chọc vào trán An Xuân Phong: “An muội, hồi nãy ta hỏi ngươi, một chiếc váy ngủ giá mười lượng bạc, một bộ đồ ngủ tạm tính cũng mười lượng, giá này có hợp lý không?”
Mỗi bộ đồ trừ chi phí còn chia đôi, mỗi người trong hai người có thể lấy được hơn bốn lượng bạc.
Nàng đã hỏi một lần rồi nhưng An Xuân Phong chỉ mải mê nhìn mình không nói gì nên lại hỏi thêm lần nữa.
An Xuân Phong đưa tay lau mép, ngượng ngùng đáp: “Hợp lý, hợp lý, giá của Thu chưởng quầy định là chuẩn rồi.”
Nàng thực sự cảm thấy hơi ngại.
Trước kia ở sòng bạc, đàn ông xung quanh đều ôm lấy những người phụ nữ môi đỏ rực nhưng loại quyến rũ đó là do trang điểm tạo nên, mà lúc đó nàng toàn tâm toàn ý tập trung vào xúc xắc, chỉ nghĩ cách giúp lão đại kiếm thật nhiều tiền, chẳng để ý đến mỹ nhân.
Bây giờ lại là với tâm thái thưởng thức cảnh đẹp, cảm giác tất nhiên khác hẳn.
Thu Thủy thấy An Xuân Phong có chút xao động, nhướn mày cười: “An muội thích cái vẻ ngoài thô kệch này của ta hay thích bộ đồ này đây?”
Dù cười nhẹ, giọng nàng lại hơi buồn man mác.
Ngày xưa ở lầu xanh, nàng có nhan sắc, sống những ngày tháng tới lui rộn ràng, cho đến bảy năm trước khi nhan sắc phai tàn, không còn tiếng tăm, thừa dịp Giáo Phường Tư biến động, dùng hết gia tài chuộc thân, thoát khỏi cảnh đó mà làm chủ tiệm vải này.
Nàng không còn nghĩ đến việc lấy chồng, chỉ muốn kiếm tiền dưỡng già.
Dù bây giờ đã ký khế ước hợp tác sinh ý với An Xuân Phong, có chút tích lũy nhỏ nhưng quá khứ vẫn là vướng mắc trong lòng.
Đặc biệt khi nhìn ánh mắt An Xuân Phong lúc này… hơi quá nhiệt, nếu không phải nàng đã từng trải chuyện nam nữ sớm, thì có thể sẽ hiểu nhầm ý nghĩ của An Xuân Phong!
An Xuân Phong thẳng thắn nói: “Thu chưởng quầy thật sự quá đẹp, người đẹp, khí chất lại càng hơn thế, bộ đồ ngủ lụa này chính là để tôn lên vẻ thành thục.
Nếu ngươi làm người mẫu, có thể khiến những nữ nhân trên ba mươi tuổi nhận ra mình vẫn rất đẹp.”
Nữ nhân nào mà không thích được khen đẹp.
Thu Thủy cười.
Nàng không hiểu “ma đầu” là gì, nhưng nghe ra là khen mình đẹp, lại còn là khen những nữ nhân trên ba mươi cũng vẫn đẹp.
Nữ nhân ba mươi tuổi ở triều đại Đại Lương đã bị xem là già, đến mức phục vụ chồng cũng thấy tự ti, phải thay chồng nạp thiếp mới có thể tỏ ra độ lượng hiền thục, vậy mà còn đẹp sao?
Thu Thủy nhìn chiếc váy hai dây trên người, lụa mềm bóng mượt ôm sát thân thể, phơi bày nhiều mảng da thịt, hai dây váy lại che đi phần ngực hơi chảy xệ, vẫn đẹp rạng rỡ.
Mặt hàng đầu tiên trong quý của tiệm vải Thu Thủy là váy hai dây. Dù kiểu dáng không giống với áo yếm nhưng nét quyến rũ mà nó thể hiện thì lại tương tự, cũng rất dễ được chấp nhận.
Mỗi ngày, An Xuân Phong đều bận rộn trong tiệm vải, còn Khâu thị ở hẻm Lê Hoa thì cũng không ngơi tay.
Mỗi khi An Xuân Phong ra ngoài, gần như luôn gặp Khâu thị đang chọn mua đồ ăn trong hẻm, mà lần nào cũng bị bà ta đon đả chào hỏi như thể đã thân quen từ lâu.
Nhờ sự “nhiệt tình” không biết mệt của Khâu thị, gần như tất cả các bà nội trợ đi chợ trong hẻm đều biết đến An Xuân Phong quả phụ sống một mình.
Dù An Xuân Phong chưa từng nói chuyện tử tế với Khâu thị lấy một lần, bà ta vẫn có thể khiến cả xóm tin rằng quan hệ giữa hai nhà vô cùng thân thiết. Chuyện An Xuân Phong từng tặng cho Khâu thị một hũ canh gà cũng trở thành đề tài quen thuộc, ai ai cũng biết.
Sau khi giải quyết xong chuyện ở tiệm vải, buổi chiều là thời gian nghỉ ngơi của An Xuân Phong. Khi nàng vừa xách hộp cơm đến cửa nhà, bất ngờ lại bị Khâu thị lao ra gọi giật lại:
“An nương tử, mấy hôm nữa là lễ Thất Tịch rồi, tẩu tử muốn mời ngươi qua nhà cùng làm khéo quả!“
Khéo quả (xảo quả) là món ăn truyền thống trong lễ Thất Tịch của Đại Lương, thường được làm từ đường, dầu, bột mì và mật ong, tạo thành nhiều loại bánh điểm tâm tinh xảo, hoặc dùng trái cây chạm khắc thành hoa lá chim muông để trang trí bày biện trên mâm.
Lúc này An Xuân Phong mới sực nhớ, thì ra mình đã đến Đại Lương được hơn một tháng. Nàng hoàn toàn không ngờ Khâu thị lại đưa ra yêu cầu vô lý như vậy.
“Liêu đại gia này, ta với ngươi chỉ là hàng xóm cùng hẻm, cùng nhau làm xảo quả thì không tiện đâu. Sau này ngươi cũng đừng nói chúng ta có gì thân thiết nữa.”
An Xuân Phong dứt khoát từ chối, ngay cả cách gọi "tẩu tử" cũng bỏ qua, thái độ lạnh nhạt rõ ràng.
Khâu thị dường như đã đoán được An Xuân Phong sẽ từ chối nhưng không giận, chỉ cười tươi nói:
“An muội đừng xa cách như vậy mà! Gặp nhau nhiều sẽ quen thôi, ngươi cứ tới nhà ta ngồi chơi một lát, rồi sẽ thân thiết thôi mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










