Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Xuyên Không, Nhi Tử Trọng Sinh: Mười Dặm Gió Xuân Cùng Con Dạo Bước Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Sắc mặt Trang ma ma đen như đáy nồi, bà ta túm lấy tóc Lỗ nương tử, ánh mắt lại nhìn về phía An Xuân Phong:

“Đại nương tử, lão bà tử đã hướng ngươi nói lời xin lỗi rồi, gặp chuyện nên rộng lượng bao dung một chút, ngươi cũng đừng chấp nhặt với bà già này. Dù sao người này là do ngươi đánh bị thương, tiền thuốc phải do ngươi bỏ ra!”

“Mọi người đều thấy rõ, người bị thương là do nữ nhân này gây ra. Chính ta cũng đã nhận lỗi, tiền thuốc cũng phải do nàng chi, mọi người thấy đúng không.”

Hừ! Thả nhẹ một câu xin lỗi liền mơ tưởng hướng nàng đồi tiền.

Khóe miệng An Xuân Phong hiện lên ý cười lạnh, xoay người liền bước vào trong nhà:

“Nếu phạm sai mà chỉ cần xin lỗi là xong, vậy thì ta trả lại ngươi mười câu. Trang ma ma, ngươi dùng một câu đổi được mười câu nhận lỗi, quá hời rồi. Nếu còn thấy thiệt thòi, vậy thì đi báo quan đi!”

Nếu đổi lại là người bình thường, An Xuân Phong còn có thể giải thích đôi câu, nhưng với loại lưu manh vô lại như này, nàng đã quá quen thuộc.

Người ở tầng lớp đáy xã hội có cách giải quyết vấn đề riêng: Trước là so nắm đấm, sau đó mới bàn đạo lý.

Khi ngươi nói lý lẽ, hắn sẽ dùng nắm tay để áp chế. Khi hắn nhận ra đánh không lại, lúc đó mới bắt đầu nói đạo lý.

Tập võ chưa bao giờ là để đánh người, mà là khiến đối phương chịu ngồi xuống nghe mình nói chuyện.

Hiện tại hai gã tráng hán bị thương, Trang bà tử cũng chẳng còn hung hăng như lúc đầu, lại còn ra vẻ thông tình đạt lý, chỉ muốn dàn xếp cho êm, lại đòi tiền thuốc men.

Vốn dĩ An Xuân Phong không phải kẻ thích gây chuyện, chỉ là bắt nạt kẻ yếu là bản năng của con người, nhất là đám lưu manh.

Chỉ cần ngươi lùi một bước, bọn chúng sẽ tưởng là ngươi sợ, rồi sẽ được đằng chân lân đằng đầu. Đánh thắng thì lên mặt, đánh không lại thì làm bộ đáng thương. Chỉ cần vứt mặt mũi đi, luôn có đường để xoay xở.

Chính mình vốn dĩ có lý, đánh đều đánh, không phục liền lại đánh, muốn giảng đạo lý thi đi công đường mà giảng.

Một câu “báo quan” của An Xuân Phong khiến mặt Trang bà tử giật giật.

Báo quan?

Chẳng khác nào tự khai là mình dẫn người tới cửa gây chuyện, ép người lương thiện, giờ bị đánh lại thì còn đòi kiện?

Chỉ e cây gậy đầu tiên của quan phủ sẽ quật thẳng vào người bà ta.

Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, Trang bà tử tức đến run người, nhưng lại không dám phát tác. Lúc này, người đứng xem ngày một đông, bà ta cũng không muốn tiếp tục gây chuyện ở đây.

Chỉ đợi sau này cho người điều tra rõ lai lịch quả phụ này, rồi tìm cơ hội ra tay sau.

Mặt mũi là chuyện nhỏ, mạng sống mới quan trọng. Mất mặt lại là chuyện thường ngày với hạng người sống bám phố chợ như bà ta.

Trang bà tử không tiếp tục dây dưa với An Xuân Phong nữa, chỉ vứt Lỗ nương tử xuống đất, giọng ác độc quát:

“Từ nay mỗi ngày ngươi phải tiếp mười người khách, khi nào trả đủ tiền thuốc thì mới được nghỉ!”

Lỗ nương tử tái mét mặt, ôm lấy chân Trang bà tử khóc lóc cầu xin:

“Ma ma, xin buông tha tiện phụ! Như vậy chẳng khác nào muốn mạng của tiện phụ a!”

“Ha ha, ta buông tha ngươi, vậy ai buông tha ta? Trang bà tử ta không nuôi ngươi về để cho ngươi giở trò lười biếng!”

Theo tiếng khóc quát dần xa, đám người của Trang ma ma cũng lục tục rời đi, bên ngoài dần dần trở lại yên tĩnh.

Trong viện, An Xuân Phong nhìn đống sủi cảo nguội ngắt trong hộp cơm, trong lòng có chút phiền muộn.

Bụng đói meo mà chẳng còn tâm trạng nào ra đường mua đồ ăn, đành phải đun nước trụng sủi cảo, lót dạ qua bữa.

Cả ngày bận rộn không ngừng, buổi chiều cũng chưa được nghỉ ngơi, lại thêm trận ầm ĩ này của Trang bà tử khiến nàng mệt mỏi. Khế ước vừa viết ra cũng chưa buồn xem, rửa mặt xong liền nằm dài trên ghế gỗ phòng khách hóng mát.

Ánh trăng sáng rực như hoa, bầu trời sao lấp lánh, lúc xa lúc gần.

An Xuân Phong xoa nhẹ huyệt Thái Dương, cố gắng trấn tĩnh tâm trạng xao động của mình.

Có lẽ do thay đổi hoàn cảnh, thay đổi cả thân thể, sự ổn trọng mềm mỏng của nguyên chủ ít nhiều cũng ảnh hưởng đến nàng. Mấy đêm nay nàng tuy chưa ngủ ngon, nhưng cũng đỡ hơn hồi ở khách điếm, ít nhất có thể thiếp đi một canh giờ.

Giữa tiếng tiêu nhẹ như có như không vang lên nơi xa, An Xuân Phong uống mấy ngụm rượu, dần dần chìm vào giấc mộng.

Cửa tiệm vải ở đầu phố đã đóng cửa. Sau viện, Thu Thủy tháo hết trang sức, mặc một chiếc sa y mỏng tang ngồi hóng mát.

Đối diện nàng là Tống Kỳ chỉ mặc trung y, ân cần dùng nhíp gắp hạt dưa:

“Ngày mai ta sẽ đem khế thư đi đóng dấu, Thu Thủy, nàng không cần lo lắng.”

“Kỳ lang, vậy làm phiền chàng rồi.” Thu Thủy dùng khăn bạc lau tay, bỏ một miếng dưa hấu vào miệng.

“Chàng là một đại tụng sư, miệng lưỡi sắc bén, ai biết câu nào của chàng là thật, câu nào là giả!”

Tống Kỳ lắc đầu thở dài:

“Qua bao nhiêu năm rồi, Thu Thủy vẫn không tin tình cảm của ta sao? Tấm lòng Tống mỗ, trong sáng như trăng chiếu rọi sông!”

Thu Thủy che miệng cười khẽ:

“Lại dám thề nguyền trước trăng? Cũng chẳng biết trăng nay khuyết bao nhiêu, còn lòng chàng ở nơi nào?”

Tóc nàng xõa nhẹ, cổ áo trễ nải, nụ cười khiến ngực khẽ rung, quyến rũ vô ngần.

Tống Kỳ vốn đã rạo rực từ lâu, thấy vậy liền không nhịn được ôm lấy nàng, thì thầm:

“Lòng ta luôn luôn ở chỗ nàng!”

Thu Thủy ngượng ngùng đẩy hắn ra:

“Nóng quá, đừng làm loạn!”

Sau đó nàng nghiêm giọng hỏi:

“Nhưng mà nói thật, sao hôm nay khế ước chàng lại cố tình viết thành An nương tử độc chiếm cổ phần, chỉ khi nàng qua đời mới được đổi chủ?”

Nói đến chuyện chính, Tống Kỳ vòng tay siết chặt eo nàng, đắc ý đáp:

“Đây là ta vì nàng mà suy nghĩ, đặc biệt thiết lập một tầng bảo vệ cho An thị.”

“Ý là sao?” Thu Thủy tò mò hỏi, thậm chí cũng chẳng buồn đẩy tay hắn đang lân la khắp người mình.

Tống Kỳ vừa ôm nàng vừa giải thích lại chuyện khế thư cho nàng nghe.

Tiệm vải Thu Thủy cung cấp thợ thêu, thợ may cùng các loại vải vóc, kim chỉ; còn An Xuân Phong chịu trách nhiệm đưa ra các ý tưởng độc đáo và bản vẽ thiết kế.

Vì vậy, cổ phần của hai bên chia đều, trừ đi vốn đầu tư, lợi nhuận sẽ chia đôi.

Theo đề nghị của Tống Kỳ, khế ước còn đặc biệt ghi rõ: quyền hạn của hai bên ngang nhau, bất kỳ thương vụ lớn nào cũng đều phải được cả hai bên đồng ký thì mới có hiệu lực.

Ngoài ra, phần cổ phần đứng tên An Xuân Phong không được tự ý chuyển nhượng. Kể cả khi nàng qua đời, con cái muốn kế thừa cũng phải được sự đồng ý của tiệm vải Thu Thủy mới được phép tiếp nhận.

Tương tự, nếu tiệm vải Thu Thủy muốn đổi chủ, cũng cần có sự đồng ý của An Xuân Phong.

Những điều khoản này có phần nghiêm ngặt. Dù sao An Xuân Phong năm nay mới chỉ hai mươi mốt tuổi, còn Thu Thủy cũng chỉ vừa ngoài ba mươi. Nếu không có biến cố gì, hai người sống đến già cũng phải vài chục năm nữa. Trừ phi đột tử.

Mà một khi có người chết đột ngột, đối phương tất nhiên sẽ trở thành nghi phạm đầu tiên, khó tránh khỏi bị quan phủ nghi ngờ điều tra.

Đây rõ ràng là muốn cột hai bên lại thật chặt, sống thì cùng làm ăn, chết cũng dính dáng pháp lý.

Không hổ là đại tụng sư ra tay, không chỉ tính đến lúc sống, mà cả khi chết đi, quyền thừa kế của con cái cũng đều tính toán rõ ràng từ trước.

An Xuân Phong không phản đối những điều khoản này. Ngược lại, nàng cảm thấy những ràng buộc trong khế ước càng nhiều, càng giống như một sự bảo hộ đối với mình.

Dù là nguyên chủ trước đây hay nàng bây giờ, cả hai đều không phải dân bản xứ kinh thành. Một thân một mình nơi đất khách quê người, nếu sau này sinh ý phát đạt mà xảy ra tranh chấp, người yếu thế như nàng chắc chắn sẽ là kẻ chịu thiệt.

Chỉ có cách thảo luận thật kỹ, nói rõ từng điều khoản ngay từ đầu, mới có thể phòng ngừa được hiểm họa sau này.

Nghe Tống Kỳ nói xong, Thu Thủy cũng rất hài lòng với khế ước này.

Tuy nàng đã rửa tay hoàn lương, nhưng trên hộ tịch vẫn là nhạc tịch, tức là tịch dân của kỹ nữ. So với thân phận dân thường lương thiện của An Xuân Phong, rõ ràng nàng đã thấp hơn một bậc. Nếu sau này hai người xảy ra tranh chấp kiện tụng, chưa cần nói lý phải trái, chỉ riêng thân phận cũng đã chịu thiệt ba phần.

Hơn nữa, toàn bộ ý tưởng và thiết kế sản phẩm, đặc biệt là thứ gọi là nội y này, đều do An Xuân Phong nghĩ ra. Một khi sinh ý có lợi nhuận, thanh danh vang xa, e rằng sẽ không tránh khỏi những kẻ đỏ mắt, muốn chen chân, thậm chí dụ dỗ An Xuân Phong hối ước.

Nếu để An Xuân Phong bị người khác lôi kéo, thì việc làm ăn của nàng chẳng khác nào "gà bay trứng vỡ".

Khế ước yêu cầu mọi quyết định phải có sự đồng thuận của cả hai, chính là cách bảo vệ cho Thu Thủy sau này, đảm bảo nàng sẽ không bị An Xuân Phong ức hiếp, hay bị gạt ra khỏi quyền lợi.

Duy chỉ có một điểm khiến người ta khó hiểu: vì sao Tống sư lại cứng rắn đến mức đem hai bên trói buộc chặt chẽ như vậy? Tại sao lại phải quy định cả chuyện An Xuân Phong không được lén chuyển nhượng cổ phần, hay con cái nàng cũng không thể tùy tiện kế thừa tài sản?

Lúc này, không khí giữa ba người đang rất hòa hợp, Thu Thủy cũng thẳng thắn hỏi ra nghi ngờ của mình.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc