Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong căn nhà nhỏ chất đầy bàn ghế gãy nát, có hai người một lớn một nhỏ đang quỳ đối diện nhau.
“Nương! Nương! Mục ca nhi sau này sẽ nghe lời nương… con sợ lắm!”
Cậu bé run rẩy, tay nắm chặt sợi dây đang quấn quanh cổ mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt, nước mũi tèm lem.
Đứa trẻ mới sáu tuổi, hoàn toàn không hiểu người lớn đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết rằng người mẹ vốn luôn lạnh nhạt với mình giờ đây thật đáng sợ.
“Mục nhi, đừng trách nương tàn nhẫn, là cha con không cần chúng ta nữa.
Hắn sắp cưới tiểu thư nhà quyền quý, còn mẹ con ta chỉ là gánh nặng trói buộc hắn, cản trở tiền đồ của hắn!”
Nữ nhân trẻ tuổi sắc mặt tái nhợt như tro tàn, lẩm bẩm nói, ánh mắt trống rỗng.
Nàng hiểu sau khi mình đã náo loạn một trận như thế, cũng đã hoàn toàn đoạn tuyệt với nam nhân kia.
Không còn hắn, nàng chẳng còn gì cả, giống như những lời người ta nói nàng là đồ không biết xấu hổ, bám riết không buông, sống cũng chẳng bằng chết.
Nữ nhân trẻ tuổi nhìn khuôn mặt non nớt của đứa con trai, nước mắt giàn giụa, lòng tràn ngập những cảm xúc phức tạp...
Trong đó, nhiều nhất là hối hận, hối hận vì năm xưa đã sinh ra nó để rồi cả hai phải chịu khổ như thế này.
Nước mắt nàng thấm ướt vạt áo, miệng lẩm bẩm những lời đứa trẻ nghe không hiểu.
Sợi dây trong tay nàng lúc siết chặt, lúc buông lơi, lặp đi lặp lại mấy lần mà vẫn không nỡ ra tay.
Đúng lúc ấy, nàng bỗng cảm thấy một cơn đau nhói sau đầu, rồi ngất lịm đi...
Không biết bao lâu sau, cửa phòng bỗng rầm một tiếng bị đẩy bật mở.
Một giọng nữ hoảng loạn thét lên:
“Mau tới đây! An nương tử hại tiểu thiếu gia rồi!”
***
Đại Lương
Tháng sáu, Thượng Kinh nóng hầm hập.
Tiếng bước chân gấp gáp từ ngoài hẻm vọng vào, phá tan bầu không khí kỳ quái ấy.
Một nam nhân khoảng hơn hai mươi tuổi, mặc áo nho sinh, dung mạo tuấn tú nho nhã, dẫn theo một tiểu đồng vội vã đi đến.
Nhìn thấy đám người vây quanh trước cửa, sắc mặt hắn lập tức sa sầm, bước chân khựng lại.
Tiểu đồng kéo nhẹ tay áo hắn, hạ giọng nói:
“Gia, đừng đôi co với mấy bà lắm miệng này, Nhị thái thái còn đang đợi ngài về bàn chuyện lớn đấy!”
Tiểu đồng nói cũng đúng.
Nhà đang có chuyện lớn, hắn đâu rảnh mà đôi co với đám đàn bà suốt ngày chỉ biết hóng chuyện thay cho chủ nhân của mình.
Đám người kia chẳng qua là chờ xem trò cười của hắn mà thôi!
An thị, An thị quả thật điên rồi!
Không chỉ đột ngột đến kinh thành, mà còn gây ra chuyện lớn chấn động như thế này!
Nghĩ đến những lời đồn sắp lan ra, cùng những tiếng cười chế giễu của đồng môn, Đường Ngọc Thư trong lòng dâng tràn phẫn nộ.
Hai tháng trước, bá mẫu từng nhắc đến một mối hôn sự cho hắn, là con gái nhà họ Tôn.
Khi đó hắn mới vào kinh, chẳng hiểu gì về các nhà quyền quý, chỉ nghe nói Tôn gia giàu có, lại còn có họ hàng với một nhà danh môn, nhưng xét ra vẫn chỉ là thương hộ có vài cửa hàng và điền trang mà thôi.
Đường Ngọc Thư vốn tự phụ thanh cao, thân là quan môn nho sinh, làm sao chịu lấy con gái nhà thương nhân làm chính thê?
Mỗi lần bá mẫu hỏi đến, hắn chỉ ậm ừ cho qua.
Kinh thành có lệ “bảng hạ tróc tế” đến lúc đó biết đâu sẽ có một vị tiểu thư quyền quý đem lòng ngưỡng mộ hắn, khi ấy con gái nhà buôn chẳng đáng nhắc đến nữa.
Bởi vậy, những lời bá mẫu nói, hắn chỉ nghe cho có lệ, dự định sau khi thi xong kỳ thi mùa xuân năm nay, đỗ tiến sĩ, rồi mới chọn vợ trong hàng danh môn khuê tú.
Thế mà giờ, còn chưa tới mấy tháng nữa là đến kỳ thi, An thị lại gây ra trận náo loạn trên phố, khiến cả thành xôn xao bàn tán!
E rằng không chỉ trong học quán sẽ truyền ra vô số lời đồn, mà nhà họ Tôn cũng sẽ tìm đến hắn để hỏi cho ra lẽ.
Nếu tiểu thư Tôn gia nhân cơ hội này ép gả, hắn biết phải làm sao đây?
Áp lửa giận xuống, Đường Ngọc Thư bước nhanh vào phủ, không đi vào chính viện mà rẽ qua hành lang tới sân bên.
Ngay khi đặt chân lên con đường lát đá xanh, liền thấy hai người từ phía Nguyệt Môn đi tới.
“Bá mẫu!”
Hắn dừng lại, kính cẩn hành lễ.
Người phụ nữ trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, đầu cài trâm vàng, khuôn mặt gầy phủ lớp phấn mỏng, hiện rõ vẻ giận dữ. Đến cả tay đang vịn nha hoàn cũng run rẩy nhẹ.
Vừa thấy Đường Ngọc Thư, bà liền lên tiếng:
“Tam Lang, ta vốn có ý tốt, muốn giúp ngươi thu xếp một thê tử đàng hoàng.
Giờ thì sao? Ngươi xem xem, chuyện đã ầm ĩ đến mức nào! Người biết còn tưởng nô tỳ trong nhà ngươi làm loạn, kẻ không biết còn tưởng Đường gia chúng ta trị gia bất lực!”
Đường Ngọc Thư mặt đầy áy náy:
“Là chất nhi quản giáo không nghiêm, khiến bá mẫu phải phiền lòng.”
Nghe hắn ngoan ngoãn nhận lỗi, sắc mặt Lưu thị dịu lại đôi chút, giọng cũng bớt căng:
“An thị quả thật cần được dạy dỗ lại. Đây là kinh thành, không thể so với quê nghèo các ngươi ngày trước.
Nàng ta làm loạn một trận như thế, không chỉ làm Đường gia chúng ta mất mặt, mà còn ảnh hưởng cả tiền đồ và nhân duyên của ngươi!
Còn Tôn tiểu thư… Tôn lão gia không biết sẽ giận đến mức nào nữa. Ngươi phải sớm nghĩ cách cho người ta một lời giải thích đàng hoàng!”
Sắc mặt Đường Ngọc Thư vốn đã khó coi, nay nghe thêm lời bá mẫu thì càng đanh lại. Hắn trầm giọng:
“Là tiện nhân An thị gây họa, chất nhi nhất định sẽ cho Tôn gia một công đạo.”
Lưu thị nghe thế thì hài lòng ra mặt, đưa khăn che đầu, than một tiếng:
“Ai, náo loạn đến nỗi ta đau đầu phát bệnh rồi đây!”
“Ta đây bá mẫu vốn cũng chẳng muốn quản chuyện nhà các ngươi. Nhưng dù sao hai nhà chúng ta cũng là cùng tộc, ngươi lại đang tá túc ở nhà ta. Bá phụ ngươi thấy trong nhà ngươi không có trưởng bối chống lưng, mỗi ngày đều dặn ta phải quan tâm ngươi nhiều hơn.”
Đường Ngọc Thư khẽ mím môi, căn nhà này là của Đường Phẩm Sơn, bá phụ họ xa của hắn.
Tuy cùng họ, nhưng hai nhà đã không còn trong vòng ngũ phục. Lần này hắn đến đây tá túc để tiện cho việc học hành, Đường Phẩm Sơn không từ chối, ngược lại còn vui vẻ tiếp nhận.
Lý do chính là vì có việc muốn nhờ vả nên mấy lần bá mẫu Lưu thị đã mập mờ nhắc đến chuyện hôn sự với Tôn gia, hắn cũng không tiện từ chối thẳng thừng.
Hai người đang nói chuyện thì từ phía sau viện bỗng có một tiểu nha đầu tầm bảy, tám tuổi hốt hoảng chạy ra, vừa chạy vừa hét:
“Dọa chết người rồi! Dọa chết người rồi!”
Vừa chạy ra đến sân trước đã thấy Lưu thị và Đường Ngọc Thư đang đứng đó, lập tức khựng lại, sợ đến mức đứng chết trân.
Nha hoàn bên cạnh Lưu thị quát:
“Con nha đầu nhỏ này la hét cái gì đó! Không thấy phu nhân và tam gia đang ở đây sao?”
Tiểu nha đầu sợ đến mức mặt trắng bệch, người run lẩy bẩy, nước mắt lưng tròng vẫn cố nói cho ra hơi:
“Uyên Ương tỷ tỷ, không phải Tiểu Vân hò hét bậy đâu! Vừa rồi nô tỳ nghe người ta nói… An nương tử bắt Mục tiểu thiếu gia, sau đó còn tự đập đầu vào tường, máu chảy đầy đất… Nghe mà sợ muốn chết!”
Sắc mặt Đường Ngọc Thư lập tức tối sầm lại. Vừa rồi trong phủ có gia nhân đến học quán tìm hắn, chỉ nói An thị ngoài phố vừa khóc vừa cười, kéo người lại hỏi Tôn gia ở đâu.
Giờ lại phát điên cái gì nữa?
“Mục ca nhi đâu rồi? Còn người đàn bà kia, hiện đang ở đâu?”
Đường Ngọc Thư cảm thấy chút lý trí cuối cùng trong đầu mình cũng sắp sụp đổ.
Tiếng quát lạnh lùng của hắn khiến tiểu nha đầu sợ hãi run lẩy bẩy, vội chỉ tay về phía hậu viện:
“Tiểu thiếu gia không sao cả… Nhị thái thái đã cho người nhốt An nương tử trong phòng sương phía sau rồi ạ!”
Đường Ngọc Thư không nói thêm lời nào, lập tức xoay người, chạy nhanh về phía sau viện.
Phía sau hắn, Lưu thị chỉ làm bộ chạy theo vài bước rồi dừng lại, bình thản lấy khăn thấm mồ hôi trên trán, giọng nói nhẹ nhàng:
“Uyên Ương, nhớ thưởng cho tiểu nha đầu kia một đĩa táo đỏ nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










