Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nương Tử Nhiều Phúc Chương 1: Mọi Thứ Quen Thuộc

Cài Đặt

Chương 1: Mọi Thứ Quen Thuộc

Đêm mưa, tiếng ve sầu vẫn kêu râm ran, bầy đom đóm bay qua bụi cỏ đẫm sương.

Ngoài cửa sổ mưa phùn nhẹ rơi vào những tàu lá chuối tây ngoài sân, phát ra tiếng mưa tí tách thưa thớt.

Ánh đèn trong phòng mờ nhạt, Mạnh Tiêu mở to đôi mắt đen láy nhìn trướng đình, bên trên màn trướng thêu uyên ương nghịch nước.

Đỉnh màn trướng này nàng cực kỳ quen thuộc, là trước khi xuất giá, Quách thị tự tay thêu cho nàng.

Quách thị lớn tuổi, mắt và tay không còn nhanh nhẹn, đã rất nhiều năm chưa từng làm qua nữ công, nhưng trước khi nàng xuất giá lại lấy ra đỉnh màn trướng này cùng một đôi vỏ gối, vỏ gối làm bằng tơ lụa, Mạnh Tiêu không nỡ dùng, vẫn luôn đặt ở dưới đáy hòm.

Đáng tiếc về sau nàng không thể mang đi.

Cửa phòng kẽo kẹt… Một tiếng, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.

Mạnh Tiêu nhìn gương mặt quen thuộc của nàng ấy, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Tạ Du đi đến bên giường, đầu tiên đặt bát xuống, sau đó đỡ lấy Mạnh Tiêu, nàng ấy còn nhỏ nên sức cũng không lớn là bao, Mạnh Tiêu không muốn làm khó xử nàng ấy, cùi chỏ chống đỡ lên ván giường tự mình ngồi dậy.

Tạ Du lót gối đầu phía sau cho nàng, sau đó một lần nữa bưng bát lên.

Bên trong bát cháo vàng có thịt băm và rau, hơi nóng, Tạ Du khẽ thổi.

Mạnh Tiêu nếm thử một ngụm, cháo nóng theo cổ họng lan đến tận trái tim, đã lâu nàng chưa ăn qua đồ ăn nóng hổi.

Tất cả mọi thứ trước mắt khiến cho nàng có phần hoảng hốt, không nhịn được giương mắt nhìn về phía Tạ Du.

Ánh sáng mờ mịt khiến cho gương mặt của thiếu nữ nửa sáng nửa tối, đến gần hơn, thậm chí nàng có thể nhìn thấy chỗ chóp mũi của đối phương có một nốt ruồi nhỏ.

Tạ Du vừa cho nàng ăn, vừa trấn an nàng: “Tẩu tử, tẩu đừng nghĩ lung tung, y thuật của đại phu kia không tốt, chờ qua một khoảng thời gian nữa, muội sẽ bảo ca ca mời một đại phu tốt khác cho tẩu, nhất định sẽ còn có đứa nhỏ khác, ca ca vừa mới làm quan, tương lai nhà ta sẽ có ngày lành, tẩu không được nghĩ quần, cho dù về sau không có đứa nhỏ cũng không sợ, muội sinh một đứa cho tẩu nuôi, để nó hiếu thuận với tẩu.”

Nghe nói như vậy, Mạnh Tiêu không nhịn được siết chặt chăn bên dưới, nàng nhắm chặt mắt.

Từ tối hôm qua đến giờ, nàng vẫn luôn có cảm giác không chân thực, dường như nàng không chết ở trong căn phòng nhỏ đen kịt lạnh lẽo kia, mà chính là quay về mười năm trước, về lại thời điểm Tạ Trường An mới thi đỗ chưa được bao lâu, nàng bị xe ngựa hất tung sinh non, cũng là lúc bắt đầu mọi cơn ác mộng.

Mạnh Tiêu trầm mặc ăn, đột nhiên hỏi một câu: “Ca ca của muội đâu?”

Tạ Du cũng không nghĩ nhiều, đáp: “Buổi sáng ca ca đi ra ngoài, lang quân Tiêu gia mời huynh ấy đến thôn trang bên cạnh uống rượu, huynh ấy còn chưa quay về.”

Tiêu gia, khiến Tạ Trường An phải qua đó, Mạnh Tiêu chỉ nghĩ đến một người.

Tứ gia Tiêu gia – Trước kia đỗ liền tam nguyên, danh chấn Kinh Đô, gần 35 tuổi là quan viên tham chính, cũng là phó tướng trẻ nhất từ trước đến nay, về sau chính là nguyên lão ba triều, thái phó phụ tá Tân Đế, dưới một người trên vạn người.

Người đọc sách đương triều không ai không biết người này.

Nhà họ Tiêu vốn là thế gia vừa làm ruộng vừa đi học, sau khi xuất hiện một Tiêu tham chính lại càng như mặt trời ban trưa.

Nếu như nàng nhớ không lầm, ban đầu Tạ Trường An và Tiêu tam lang có quan hệ cực kỳ tốt, về sau không biết vì nguyên nhân gì xa cách, Tạ Trường An còn châm chọc đối phương, chẳng qua chỉ là một kẻ vô năng ỷ vào quyền thế của thúc phụ.

Sao mà nực cười đến thế? Tạ Trường An hắn ta thân cận với Tiêu tam lang, chẳng phải cũng vì muốn dựa vào tầng quan hệ Tiêu gia này à?

Tốt xấu gì Tiêu tam lang người ta dựa vào thúc phụ của mình, mà về sau Tạ Trường An lại dựa vào nữ nhân.

Đút hết một bát cháo, Tạ Du rất vui, cầm khăn bông lau miệng cho nàng, sau đó dỗ dành: “Tẩu tử nghỉ ngơi một lát đi, lát nữa muội lại đến làm bạn với tẩu.”

Mạnh Tiêu ừ một tiếng, nhìn Tạ Du rón rén đóng cửa lại.

Mũi hơi chua xót, toàn bộ Tạ gia, người duy nhất khiến nàng mong nhớ cũng chỉ có Tạ Du.

Cũng không biết sau này nàng ấy có sống tốt không? Một mình lẻ loi lấy chồng ở tận Phúc Châu xa xôi, sao Tạ Trường An lại nhẫn tâm đến mức đó.

Tạ Du cầm bát đến nhà bếp.

Trong phòng bếp đốt một chiếc đèn, ngọn lửa to như hạt đậu chập chờn, chiếu lên phụ nhân ngồi dưới bếp lò, sắc mặt bà ta âm trầm, nhìn nàng ấy cầm bát không trở về, quái gở nói: “Còn quan tâm nàng ta làm gì? Muốn chết thì chết đi, mỗi ngày bày ra dáng vẻ như đưa đám, nghĩ mình là thiên kim tiểu thư hả?”

“Còn lấy cả thịt cho nàng ta ăn, không phải là nói cho ca ca con ăn à?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc