Lưu Vĩnh khi đó đã chín tuổi, đi theo Thư Uyển Nương học hơn hai tháng, một quyển 《 Tam Tự Kinh 》 chỉ học được phân nữa, nữa còn lại luôn học không thuộc.
Thư Uyển Nương tính tình tuy mềm mại, nhưng nhìn người lại rất chuẩn, nếu Lưu Vĩnh chỉ là vụng về, cần cù bù thông minh, không chừng nàng sẽ vì hắn tranh thủ một phen, nhưng Lưu Vĩnh tính cách cố chấp, có chút đua đòi, lại nóng nảy, cũng không phải người có thiên phú học tập.
Thư Uyển Nương liền nhìn tộc trưởng nói: “Lưu Vĩnh cùng ta học biết chữ, xem như bên trong mấy cái hài tử học được tương đối nhanh, cũng khắc khổ, mỗi ngày trời chưa sáng liền tới cửa tới cầu học, trời tối mới trở về, ngoại trừ hắn, trong thôn còn có năm cái hài tử thường xuyên sẽ tới, bọn họ tuổi tác tương đương, lại không có cơ sở, ta liền cùng nhau dạy học, mỗi ngày chỉ dạy ba câu, sau này học được nhiều, mới bắt đầu mỗi ngày dạy một tờ.”
Tộc trưởng kinh ngạc, hắn chỉ hỏi Thư Uyển Nương về chuyện Lưu Vĩnh, không hiểu Thư Uyển Nương vì sao liền lôi ra năm hài tử khác, chẳng lẽ làm đối lập mới so sách được thiên phú của Lưu Vĩnh.
Thư Uyển Nương tiếp tục nói: “Tôn tử Lưu Lực nhà Tam thúc công tuổi lớn chút, hiểu chuyện nhất, cũng học được nhanh nhất, mỗi ngày hắn cùng ta học thuộc lòng , nhớ kỹ bài học sau đó khoa tay múa chân liền rời đi, ta vốn tưởng rằng hắn không thích biết chữ, nhưng sau đó lại thấy hắn trong ruộng làm việc trong miệng cũng lẩm bẩm, rảnh rỗi trên tay cũng thường xuyên khoa tay múa chân tập viết mấy chữ kia.”
Tộc trưởng Lưu Hòa thực tự hào nói: “Lưu Lực từ nhỏ mất cha, vẫn luôn chăm chỉ, mới 4 tuổi liền sẽ xuống ruộng giúp nương hắn làm việc, hắn đây là luyến tiếc buông xuống việc trong ruộng, chỉ tiếc đã mười một tuổi, trong nhà lại khó khăn……”
Thư Uyển Nương trong lòng có chút tiếc hận, bởi vì nàng cảm thấy Lưu Lực mới là người thích hợp đi khoa cử, nếu Lưu gia nhất định phải bồi dưỡng một người, nhưng xem ý tứ thôn trưởng, hắn cũng không nguyện ý.
Thư Uyển Nương dừng một chút lại nói: “Lưu Lực mỗi lần tới đều sẽ gánh một bó củi lại đây, ngài tôn tử Lưu Bình cũng thực tôt, mỗi lần tới học xong chữ đều sẽ giúp ta gánh nước đầy lu mới rời đi, mặt khác mấy cái hài tử đều cướp việc trong nhà ta làm xong mới về,” Thư Uyển Nương rất là ngượng ngùng cười, “Nhờ có bọn họ, ta cùng tướng công đều nhẹ nhàng thật nhiều.”
Tộc trưởng nhịn xuống tính tình nhẫn nại lắng tai nghe tiếp, hắn cảm thấy Thư Uyển Nương là khuê nữ của nhà có người đọc sách, kiến thức không tầm thường, vẫn luôn chưa nói đến Lưu Vĩnh tất có dự tính của nàng, bởi vậy cũng không liên tiếp dò hỏi, chỉ xem như nói việc nhà hỏi: “Ngài là bọn họ tiên sinh, bọn họ tất nhiên phải hiếu thuận ngài.”
Thư Uyển Nương gật đầu nói: “Ta biết đây là bọn họ hiếu tâm, chỉ là khó tránh khỏi sẽ ảnh hưởng đến Lưu Vĩnh chuyên tâm học tập, rất nhiều lần ta không ở đều xảy ra khắc khẩu, Lưu Vĩnh cảm thấy bọn họ ở trong sân quá mức ồn ào, ảnh hưởng tới hắn luyện chữ.”
Tộc trưởng gương mặt tươi cười cứng đờ, cúi người hỏi: “Ngài là nói Lưu Vĩnh không giúp ngài làm việc sao?”
Thư Uyển Nương cũng không nói người nói bậy, bởi vậy trên mặt có chút không được tự nhiên, nhưng vẫn là gật đầu nói: “Kia hài tử vẫn luôn tranh thủ thời gian luyện chữ, hắn từ sáng sớm liền tới sau vẫn luôn học tập đến buổi tối, liền tính ngày mùa cũng như thế, bởi vậy hắn biết chữ muốn so người khác nhanh rất nhiều, người khác tiến độ đều không đuổi kịp hắn, hắn liền yêu cầu ta đơn độc dạy hắn học ……”
Thư Uyển Nương nói: “Hắn phía trước cùng mặt khác năm người còn thực tốt, nhưng gần nhất đều không muốn cùng Lưu Lực bọn họ giao tiếp, chính là nhìn thấy tướng công ta, hỏi hắn biết nhiều ít chữ, lúc biết chữ không nhiều bằng hắn liền cũng không cùng tướng công ta chào hỏi.”
Thư Uyển Nương thấy sắc mặt tộc trưởng càng thêm khó coi, liền thở ra một hơi, lời nói thấm thía nói: “Tộc trưởng, những lời này ta cũng chỉ nói với ngươi, hắn cùng ta học chữ ta sẽ dốc lòng dạy, chỉ là các ngươi muốn toàn tộc ra sức cung cấp nuôi dưỡng một mình hắn, Uyển Nương không tốt kết luận đối với tương lai của hắn, chỉ có thể đem hắn ngày thường biểu hiện nói cho ngài.”
Tộc trưởng hỏi: “Hắn biết chữ so người khác nhanh, vậy chữ học qua đều có thể nhớ kỹ?”
Thư Uyển Nương thở dài: “Đây là cái thứ hai mấu chốt, hắn một ngày phải nhớ nhiều như vậy chữ, ngày hôm sau ngày thứ ba còn nhớ rõ, nhưng qua năm ngày lại đi xem, chưa chắc đều nhận được, hắn lại không chịu quay đầu ôn tập, cảm thấy lãng phí thời gian, không bằng hướng phía trước xem, về sau lại trở về nhìn lại một lần. Tộc trưởng, học tập vốn là muốn từng bước một đi về phía trước, hắn hiện giờ muốn chạy, cơ sở sao có thể bền chắc?”
Tộc trưởng tức khắc không lời gì để nói, đứng dậy đối Thư Uyển Nương hành lễ, “Gần nhất mấy cái hài tử phiền toái ngài, ta trở về cùng bọn họ thương nghị một phen.”
Thư Uyển Nương tiễn khách.
Lưu Vĩnh chính xác không thích hợp khoa cử, Thư Uyển Nương thậm chí không biết hắn lấy đâu ra tự tin hắn có thể dựa khoa cử trở nên nổi bật.
Triều đại này khoa cử phi thường gian nan, ba năm một lần thi, chỉ lấy 300 người, mà 300 người này thế gia lại chiếm đa số, còn có con cháu các nhà vừa làm ruộng vừa đi học cũng là đối thủ mạnh mẽ, rốt cuộc tài nguyên giáo dục bày tại nơi đó, mỗi lần thi đậu có 300 người trong đó có năm người thuộc nhà nghèo là rất không tồi.
Mà trong thiên hạ, sĩ tử tham gia khoa cử nhà nghèo có bao nhiêu?
Lưu Vĩnh chín tuổi mới học biết chữ, liền sách đều không có một quyển, không có sách, không có thầy tốt, người cũng không phải đặc biệt thông minh, sao có thể sẽ nổi bật hơn người khác?
Nếu hắn tính tình cứng cỏi, phẩm đức cao thượng, Thư Uyển Nương không chừng còn sẽ duy trì hắn, rốt cuộc cần cù bù thông minh, mà phẩm đức cao xa có thể tìm lối tắt, nhưng mới hai tháng, hắn còn không che giấu cảm xúc, Thư Uyển Nương tự nhiên đem bản tính của hắn hiểu biết rõ ràng.
Trong sáu người, hắn chín tuổi, không nói lớn nhất Lưu Lực, chính là Lưu Bình mới tám tuổi sau khi nhớ kỹ chữ đã học đều sẽ chủ động chạy về nhà giúp cha mẹ người nhà làm việc, sau khi bận rộn xong mới rút ra thời gian học thuộc lòng.
Nhưng hắn từ buổi sáng đến buổi tối đều không rời đi sân nhà nàng, liền ngồi xổm phía dưới cây ngô đồng trong viện học tập, thẳng đến trời tối mới rời đi.
Mặt khác năm cái hài tử tới chổ nàng học biết chữ sẽ giúp nàng làm chút việc trong khả năng cho phép, mà hắn lại ghét bỏ bọn họ ồn ào ảnh hưởng tới hắn, thậm chí mỗi lần nàng vo gạo nấu cơm hắn đều sẽ nhíu mày, mặt lộ vẻ không vui.
Thư Uyển Nương tuy rằng nhu thuận, nhưng cũng không phải không có tính tình, nàng là tiên sinh của hắn, hắn lại ăn uống miễn phí ở nhà nàng, kết quả nàng làm việc còn khiến hắn không vui?
Lúc ấy Thư Uyển Nương đang mang thai Mục Dương Linh, là thời điểm thai phụ mẫn cảm nhất, buổi tối trốn Mục Thạch khóc một trận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






