Một thạch lương ít nhất có thể ra 70 cân gạo, cho dù kém cỏi nhất, thì cũng có nửa thạch là 60 cân?
Dựa theo tình huống kém cỏi nhất để tính toán, 842 văn là có thể mua được một thạch gạo, cho dù thương nhân muốn kiếm tiền, dựa theo lẽ thường 1 lượng bạc đã rất nhiều. Mà năm rồi khi thu hoạch vụ thu, gạo trung đẳng là 1 lượng bạc 1 thạch.
Mục Thạch cùng Lưu Đại Tiền đều trầm mặt, Lưu Đại Tiền trầm mặt hỏi: “Hôm qua ngươi mua gạo trung đẳng là 1 lượng 3 văn tiền?”
Mục Thạch gật đầu.
Lưu Đại Tiền hơi run tay, “Cái này, cái này táng tận thiên lương, kiếm lời muốn gấp đôi……”
Mục Thạch cũng rũ xuống đôi mắt không nói lời nào, tiệm lương thực của trấn trên cùng huyện thành đều do nhóm phú hộ mở, mà ba vị Viên ngoại lang ở trấn trên cũng nằm trong đó.
Mục Thạch nói: “Ta còn định ngày mai đi đến huyện thành bán hết hàng da sau đó mua chút lương thực……”
“Không được mua,” Lưu Đại Tiền tức giận nói: “Trong thôn các nhà các hộ đều có lương thực, ngươi cần gì mua ở trấn trên cùng huyện thành? Chỉ tiện nghi cho những tên trứng thối kia……”
Mục Thạch trầm mặc, trước đó giá lương thực tăng lên, hắn sợ biên quan có biến, muốn đi về phía nam, nhưng hiện tại giá lương thực của Đại cữu cữu bọn họ lại bị ép xuống, hơn nữa năm nay thuế phú lại tăng, thực hiển nhiên là có người ác ý muốn tăng giá lương thực của huyện thành cùng trấn trên, nhưng lại đè thấp giá lương thực ở nông thôn.
Mục Thạch có thể nghĩ đến, tự nhiên Lưu Đại Tiền cũng nghĩ đến, nhưng hắn không có biện pháp, năm nay phí bốc xếp muốn bạc, vật mà nông dân có thể đổi thành bạc cũng chỉ có lương thực, những người đó đè thấp giá lương thực khẳng định là đã thông đồng với nhau, cho nên mặc kệ bán cho ai giá lương thực đều sẽ giống nhau.
Mục Thạch nhìn thấy trên mặt Lưu Đại Tiền đầy vẻ sầu khổ, nghĩ nghĩ, liền vào nhà cầm một lượng rưỡi bạc đi ra, “Đại cữu cữu, sau khi nhà ta nộp thuế cũng chỉ dư lại có bấy nhiêu, coi như là ta mua lương thực của ngài.”
Lưu Đại Tiền nắm chặt bạc trong tay, thở dài nói: “Quay đầu lại ta kêu hai huynh đệ của ngươi khiêng lương thực lại đây cho ngươi, đều là lương thực mới của năm nay.”
Mục Thạch vội nói: “Giá tiền liền chiếu theo giá lương thực của năm trước.”
Năm trước giá lương thực chỉ có 495 văn.
Lưu Đại Tiền gật đầu đồng ý, đứng dậy nói: “Hiện tại nhà ta đã kiếm đủ phí bốc xếp, nhưng trong thôn vẫn còn nhiều người chưa hay biết gì, ta đi thương lượng cùng mấy lão gia hỏa trong thôn một chút, xem có biện pháp nào không, cũng không thể mơ màng hồ đồ bị người ta tính kế được.”
Lưu Đại Tiền chắp tay sau lưng rời đi.
Mục Dương Linh đang quét dọn sân, nhìn thấy liền hô , “Đại cữu gia đi thong thả.”
Lưu Đại Tiền khẽ gật đầu, “A Linh, Lãng biểu ca của ngươi đã nhặt được hai cuốn sách có chút rách nát, quay đầu lại ngươi đến nhà ta nhìn, nếu hữu dụng, ngươi liền lấy về cho đệ đệ ngươi dùng, bọn họ không biết một chữ to, giữ lại cũng vô dụng.”
Mục Dương Linh cao hứng lên tiếng, “Chờ mặt trời lặn ta sẽ đi.”
Lưu Lãng đại tôn tử của Lưu Đại Tiền thích đi khắp hang cùng ngõ hẻm để chơi, thường xuyên nhặt một ít đồ vật về nhà, chỉ cần là trang giấy liền đưa cho nhà bọn họ.
Bởi vì toàn bộ thôn Lâm Sơn chỉ có người của Mục gia là biết chữ, chuẩn xác mà nói thì chỉ có Thư Uyển Nương biết chữ.
Mục Thạch cùng tỷ đệ Mục Dương Linh đều học chữ từ chỗ Thư Uyển Nương.
Tuy rằng Thư Uyển Nương không biết làm việc nhà nhưng Thư Uyển Nương biết chữ, cho nên không có tin đồn nhảm nhí nào truyền ra ngoài, ở thời đại này biết chữ là một việc rất cao quý.
Mục Dương Linh nhìn Lưu Đại Tiền rời đi, lúc này mới chạy về phòng , gấp giọng hỏi: “Cha, ta còn muốn mua lương thực để dự trữ không?”
“Trữ, vì sao không trữ? Ta trực tiếp mua từ chỗ các hương thân, không cần chạy đến trấn trên cùng huyện thành, còn có thể tiết kiệm được một số tiền, đến lúc đó lại đưa đến trấn trên xay bột maì thành gạo là được.”
Thư Uyển Nương thở dài nói: “Khó khăn lắm mới có một năm được mùa, vốn cho rằng cuộc sống của mọi người có thể rộng rãi một chút, ai ngờ lại bị cố ý ép giá.”
Mục Thạch gãi gãi đầu, hắn cũng không có biện pháp.
“Cha, người ép giá đều là phú hào của bản địa, ta bán lương thực cho khách thương qua đường không phải là xong chuyện? Tốt xấu có thể kiếm được một chút bạc.”
Thư Uyển Nương lắc đầu bật cười, “Việc này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu.”
Mục Thạch cũng nói: “Hiện giờ phải thu hoạch vụ thu, các nơi hoặc nhiều hoặc ít đều có lương thực, vốn dĩ giá lương thực đang giảm xuống, hơn nữa đường xá xa xôi, không có việc gì ai lại chạy đến biên quan để mua lương thực? Được rồi, người lớn chúng ta đều nghĩ không ra biện pháp, ngươi chỉ là một tiểu hài tử cũng đừng trộn lẫn.”
Bị xem thường.
Mục Dương Linh thực phẫn nộ, tuy bề ngoài của nàng là tiểu hài tử, nhưng nội tâm lại là người trưởng thành, người trưởng thành! Nàng nhất định sẽ tìm ra biện pháp, bằng không liền uổng phí sống nhiều năm như vậy.
Mục Thạch cũng không biết trong lòng nữ nhi đang suy nghĩ cái gì, thấy nàng mở to hai mắt nhìn, liền nói: “Đây là chuyện của người lớn, hôm nay ngươi đã bận rộn cả ngày, hiện tại ngươi đi chơi với đệ đệ đi, nhìn hắn một chút, đừng cho hắn phơi nắng lâu.”
Mục Dương Linh thấy Mục Thạch xoay người muốn đi đến nhà kho, liền tò mò hỏi: “Cha, ngươi đến nhà kho để làm gì?”
“Ta sửa sang lại hàng da một chút, ngày mai đi vào huyện bán, nương ngươi sắp sinh, trong nhà muốn tồn chút bạc.” Mục Thạch đau lòng nữ nhi đã mệt mỏi cả ngày, liền nói: “Ngươi nhanh đi chơi đi, nếu không muốn đi chơi, liền đi vào phòng nằm một lát, ngày mai cha phải dậy sớm, phỏng chừng đến hơn nửa đêm mới trở về, cho nên ngày mai ngươi đừng đi vào núi, ở nhà chiếu cố nương của ngươi cùng đệ đệ.”
Mục Dương Linh xoay chuyển tròng mắt, lên tiếng đồng ý, sau đó chạy ra ngoài tìm đệ đệ.
Tiểu Bác Văn ngoan ngoãn lắc đầu đọc《 Tam Tự Kinh 》, Mục Dương Linh chạy lại giựt sách khỏi tay hắn, nói: “Đừng đọc, đi chơi cùng tỷ tỷ.”
Trong lòng của Tiểu Bác Văn giãy giụa một chút, nói: “Nương kêu ta học thuộc lòng trang thứ năm mới có thể đi ra ngoài chơi.”
“Ngươi đã học trong một thời gian dài, lại học nữa cũng học không vào, còn không bằng hiện tại đi chơi với ta, chạng vạng trở về lại học tiếp, buổi tối ta giúp ngươi nhóm lửa nấu cơm, ngươi chỉ lo học.”
Lúc này Tiểu Bác Văn mới lộ ra nụ cười vui vẻ, ngoan ngoãn gật đầu nói: “Tỷ tỷ, chúng ta đi đâu chơi?”
“Đi nhà Lãng biểu ca trước, hắn nhặt được hai cuốn sách, ta đi xem là sách gì, có thể dùng hay không, sau đó ta lại mang ngươi đi tìm Cẩu Đản bọn họ chơi.”
Cẩu Đản là nhi tử duy nhất của Lưu quả phụ ở đầu thôn, giống tiểu Bác Văn chỉ có năm tuổi, là thủ lĩnh của nhóm hài tử 5,6 tuổi trong thôn, tiểu Bác Văn thường chơi cùng bọn hắn.
Tiểu Bác Văn vui vẻ cất kỹ sách, lại chạy ra dắt tay tỷ tỷ nhảy nhót đi đến nhà của Lãng biểu ca.
Thôn Lâm Sơn có nhiều nhà họ Lưu, còn có họ Mã họ Hồ cùng họ Trương, họ Mục chỉ có một nhà bọn họ, bởi vậy chỉ cần nói Mục gia của thôn Lâm Sơn, mọi người đều biết là đang nói về nhà của bọn họ.
Mục gia ở ngay chân núi, năm gian nhà ngói gạch xanh khang trang, là độc nhất ở trong thôn, được xây dựng trước khi tổ phụ của Mục Dương Linh thành thân cùng tổ mẫu, lúc ấy không biết đã tiện sát bao nhiêu người.
Đi mười lăm phút về hướng Đông Nam sẽ nhìn thấy rất nhiều phòng ốc dầy đặc nằm san sát nhau, nhà của đại cữu gia cũng ở trong đó.
Đại cữu gia Lưu Đại Tiền có tổng cộng ba nhi tử cùng hai nữ nhi, nhưng cuối cùng còn sống chỉ có hai nhi tử, lão nhị ba tuổi liền bệnh chết, hai nữ nhi thì chết trong thảm hoạ chiến tranh của mười hai năm trước, tổ phụ tổ mẫu của Mục Dương Linh cũng qua đời trong tràng thảm hoạ chiến tranh năm đó.
Cho nên hiện tại đại cữu gia ở chung với hai nhi tử, cũng chưa có phân gia.
Bởi vì thu hoạch vụ thu rất bận rộn, người lớn đều ở trong đất gặt lúa, trong thôn cũng không có bao nhiêu người, hai tỷ đệ đi tới cũng không gặp được ai, hài tử 6 tuổi trở lên đoán chừng cũng bị ném vào trong đất để làm việc.
Đại biểu ca Lưu Lãng đang ấn đệ đệ Lưu Luân tám tuổi ở trong chậu nước để tắm rửa, hắn ngồi bên cạnh mắng: “Nếu ngươi không nghe lời, buổi tối chờ cha trở về nhìn xem hắn có đánh ngươi hay không.”
Mục Dương Linh đẩy cửa tiến vào, nhìn hai người ở trong sân chớp chớp mắt, hỏi: “Lãng biểu ca, Luân biểu đệ, các ngươi đang làm gì?”
Lưu Luân “Ngao” một tiếng, cầm quần áo trên ghế che ở trước ngực, hô lớn: “Không được nhìn, nhanh đi ra ! Đại ca, mau đuổi nàng ra ngoài!”
Lưu Lãng ngơ ngác nhìn đệ đệ, sau đó lại đột nhiên nhảy dựng lên ngăn ở phía trước đệ đệ, hô: “Biểu, biểu muội, ngươi trước tiên đi ra ngoài, chờ A Luân mặc xong quần áo, ngươi lại tiến vào.”
Tiểu đậu đinh mới tám tuổi, ai hiếm lạ?
Mục Dương Linh trợn trắng mắt, dẫn đệ đệ đang đờ đẫn đi ra ngoài, thuận tiện còn đóng cửa lại.
Lưu Luân nhảy ra khỏi chậu nước luống cuống tay chân bắt đầu mặc quần áo, đôi mắt của hắn đỏ bừng, sắp khóc thành tiếng, “Nàng nhìn thấy, nàng nhất định đã nhìn thấy, vừa rồi ngươi làm gì không đóng cửa?”
Lưu Lãng biện giải nói: “Ta nào biết sẽ có người tới, lúc này không phải mọi người đều đang ở trong đất sao?”
Lưu Luân ủy khuất lau nước mắt, Lưu Lãng vội nói: “Ngươi đừng thương tâm, chắc chắn nàng không nhìn thấy, lúc ấy ngươi đang ngồi ở bên trong chậu nước, hơn nữa động tác của ngươi còn nhanh như vậy.”
“Nàng thật sự không nhìn thấy?”
“Không có, nhất định không có.” Lưu Lãng khẳng định nói.
Chương 11:
Lưu Lãng xụ mặt mở cửa, Mục Dương Linh cười ha hả nhìn hắn, “Lãng biểu ca, Luân biểu đệ mới bao lớn a, suy nghĩ cũng quá nhiều.”
Gương mặt của Lưu Lãng càng đen, hắn xụ mặt giáo huấn nàng, “Ngươi đã chín tuổi, A Luân cũng tám tuổi, lại qua mấy năm ngươi cũng phải lập gia đình, tại sao còn lỗ mãng như vậy? May mắn chuyện ngày hôm nay chỉ có mấy người chúng ta biết, còn là biểu tỷ đệ nhà mình, nếu là nhà người khác, chính là muốn phụ trách, muốn cưới ngươi thì làm sao bây giờ?”
Mục Dương Linh há to miệng, lắp bắp nói: “Ta, ta mới chín tuổi ……”
Lưu Lãng nhăn chặt mày, “Chín tuổi đã là người trưởng thành, Hắc Nữu tỷ ở đằng trước nhà Lưu Tam thúc mới mười ba tuổi đã lập gia đình.”
Mục Dương Linh lập tức nhắm chặt miệng, mười ba tuổi……
Lưu Luân đã mặc xong quần áo, hắn đang giặt đồ, nhìn thấy biểu tỷ cùng biểu đệ tiến vào, hừ một tiếng, ngửa đầu đi về phòng , Mục Dương Linh nhìn thấy khóe mắt của hắn có chút đỏ, thế mới biết, đứa nhỏ này thật sự để ý.
Tiểu Bác Văn không biết đã xảy ra chuyện gì, ngơ ngác nhìn biểu ca đang nghiêm mặt với tỷ tỷ, hắn cũng không dám vui đùa.
Mục Dương Linh nói: “Lãng biểu ca, đại cữu gia nói ngươi nhặt được hai quyển sách, cho nên ta tới đây để nhìn xem.”
“Ân, chờ, ta vào nhà lấy cho ngươi.” Lưu Lãng ném người ở trong sân liền xoay người đi về phòng .
Mới nhìn thoáng qua có một cái, ngay cả tư cách vào nhà cũng không có.
Lưu Lãng đưa hai quyển sách có chút nát cho Mục Dương Linh, nói: “Đây là vật được nhặt trong một sọt rác của một gia đình ở trên trấn, ta nhìn mặt trên có chữ viết liền lấy về .”
Thất Hương Trấn cũng không có hiệu sách, bọn họ muốn mua sách thì phải chạy đến huyện thành , hơn nữa một quyển sách cũng không tiện nghi, mà sách đại biểu cho việc truyền thừa, cho nên ở thời đại này rất ít người coi sách như rác rưởi mà ném, đây là lần đầu tiên Lưu Lãng nhặt được bảo bối như vậy.
Nhưng nhà bọn họ không ai biết chữ, nhặt về cũng vô dụng, còn không bằng cho biểu muội biểu đệ.
Mục Dương Linh tiếp nhận hai quyển sách, bìa da đã bị xé, tựa hồ là bị người xé rách, nàng lật ra bên trong lúc này mới biết là luận ngữ, đôi mắt của Mục Dương Linh lập tức sáng lên, cao hứng nói: “Lãng biểu ca, đây là 《 Luận Ngữ 》, tuy năm trang ở đằng trước đã bị xé hỏng, nhưng phía sau rất hoàn chỉnh, thật sự là quá tốt, đệ đệ học xong 《 Tam Tự Kinh 》 là có thể đọc một ít luận ngữ.”
Lưu Lãng rất hâm mộ, bởi vì hắn hoàn toàn không hiểu 《 Luận Ngữ 》 là cái gì, hắn tự đáy lòng nói: “Hữu dụng liền tốt, các ngươi lấy về đi, về sau ta lại đi tìm xem, có thể tìm được đồ vật có một ít chữ viết hay không.”
Mục Dương Linh thấy hắn cõi lòng đầy khát vọng nhìn sách trên tay nàng , liền nói: “Lãng biểu ca, hay là ta dạy chữ cho ngươi, biết nhiều chữ, về sau đi ra ngoài cũng có phương tiện .”
Lưu Lãng động lòng, do dự nói: “Nhưng ta mua không nổi bút mực a.”
Mục Dương Linh giơ lên gương mặt tươi cười, “Nhà chúng ta cũng không mua nổi bút mực, đều dùng nhánh cây viết trên mặt đất, chúng ta cũng không thi khoa cử, nhận biết chút chữ, biết viết là được, không cần phải viết đẹp.”
Thư Uyển Nương đã dạy nàng như vậy, nhưng xưa nay lại không cho phép tiểu Bác Văn dùng nhánh cây viết chữ trên mặt đất, chỉ yêu cầu hắn dùng ngón tay chấm nước viết chữ ở trên bàn, nương sợ hắn cầm nhánh cây thành thói quen, thời điểm học viết bằng bút sẽ thành quán tính, ngược lại sẽ viết chữ không tốt.
“Vậy ngươi nhanh nhìn xem quyển sách còn lại là sách gì?” Lưu Lãng thúc giục nàng.
“Là 《 Tam Tự Kinh 》, Lãng biểu ca có thể giữ lại quyển sách này cho mình, quay đầu lại chúng ta sẽ dùng 《 Tam Tự Kinh 》 để học chữ.”
Lưu Lãng thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói: “Việc này ngươi đừng nói cho cha nương của ta, về sau mỗi ngày ta sẽ đi đến nhà của ngươi để tìm ngươi, chúng ta sẽ học chữ ở nhà của ngươi.” Lưu Lãng chần chờ nói: “Ta có thể dẫn theo A Luân không, ngươi cũng dạy cho đệ đệ ta.”
“Dạy một người cũng là dạy, dạy hai người cũng là dạy, ngươi yên tâm, ta sẽ giữ bí mật.”
Lúc này trên mặt của Lưu Lãng mới lộ ra nụ cười thật lớn.
Mục Dương Linh lại có chút chua xót cùng khổ sở.
Kiếp trước, trẻ em thất học cũng sẽ làm người ta lo lắng, nhưng người thất học chỉ chiếm một bộ phận rất nhỏ so với dân số cả nước, nhưng thời đại này lại khác, ở chỗ này, trong một trăm người đã có chín mươi chín người không biết chữ, thậm chí càng nhiều hơn.
Rất ít người biết chữ, toàn bộ Thất Hương Trấn cũng chỉ có mấy nhà biết chữ.
Chu Thế Tông đều xem trọng cả văn lẫn võ, bên trên chính vụ cũng rất cẩn trọng, nhưng Chu Cao Tông lại không chào đón quan võ, sợ võ tướng nắm giữ binh quyền sẽ đoạt giang sơn của Quách gia hắn, bởi vì vậy sau khi hắn đăng cơ không lâu liền cải cách chính trị, lập nhiều cơ sở giám sát phòng bị võ tướng, thậm chí đem chính sách đối ngoại của Chu Thế Tông đổi thành đối nội, đại bộ phận binh lực trong nước đều dùng để phòng bị dân chúng làm loạn cùng võ tướng làm phản.
Chu Cao Tông nói: “Đất nước Đại Chu của ta mênh mông vô tận, chưa bao giờ bị thống trị bởi di tộc mọi rợ, mà các đời diệt quốc đều từ điêu dân cùng võ tướng làm phản, vì bảo đảm nước Đại Chu ta an ổn, nhất định phải đóng quân gần thành trì, phòng ngừa chuyện chưa xảy ra.”
Cho nên, 80 vạn tướng sĩ ban đầu đóng quân ở biên quan lại được chia về các nơi ở trong nội thành, nhưng không ngờ được người Đảng Hạng cùng tộc Nữ Chân đã dần dần lớn mạnh, Đại Chu ném thành mất đất, chiến tuyến không ngừng bị man di công chiếm.
Hoàng đế Đại Chu còn chưa kịp nâng đỡ quan văn, võ tướng cũng đã bị chèn ép ở khắp nơi, không còn cách nào, đành phải trọng dụng thế gia.
Đường triều khó khăn lắm mới huỷ bỏ cửu phẩm thì nay lại dần dần ngẩng đầu, Tuy rằng Đại Chu chưa nói sẽ tuyển quan viên cửu phẩm, nhưng khoa cử đã bị thế gia lũng đoạn, người trong dân gian đọc sách biết chữ ngày càng ít.
Giống như huyện Minh Thủy, chỉ có một thư viện nhỏ, có thể ngồi ở bên trong đọc sách đều là con cháu nhà giàu không có một người nào thuộc tầng lớp nông dân, huyện thành chỉ có một nhà hiệu sách, Mục Dương Linh muốn mua giấy và bút mực còn phải đi đường gần hai canh giờ để đến huyện thành mua sắm, mà bên trong hiệu sách cũng chỉ có sáu cái giá sách, Mục Dương Linh từng nghe nương nói qua, hiện giờ các loại sách còn đang nắm giữ trong tay của thế gia.
Lấy ánh mắt của Mục Dương Linh, Đại Chu càng ngày càng tụt dốc.
Thôn Lâm Sơn có người biết chữ là một chuyện thực đáng để kiêu ngạo, mà Thư Uyển Nương từ trước đến nay đều hòa khí nhu thuận, cho nên hài tử tới cửa muốn học chữ nàng đều sẽ nghiêm túc dạy.
Đột nhiên tiếp xúc đến thế giới bên ngoài, trong lòng bọn nhỏ có sự kích động liền sinh ra một ít ý tưởng không thực tế.
Lúc trước Lưu Vĩnh đại nhi tử của Lưu Tam thúc đi theo Thư Uyển Nương học mấy ngày chữ liền nháo muốn đi huyện thành thi khoa cử.
Đới với Lưu gia mà nói đây là một chuyện động trời.
Nhà Lưu Tam thúc chỉ miễn cưỡng coi như ấm no, cho dù bệnh cũng không dám đi khám, huống chi là đọc sách thi khoa cử?
Tộc trưởng cho rằng khó khăn lắm trong tộc mới có một người quyết tâm muốn thi khoa cử làm quan, nếu hắn có năng lực, toàn tộc sẽ ra sức cung cấp nuôi dưỡng hắn, tuy rằng chi phí cho việc đọc sách là rất nhiều, nhưng hồi báo của việc trúng khoa cử cũng rất phong phú, cho nên tộc trưởng đã đi tìm Thư Uyển Nương dò hỏi về thiên phú đọc sách của Lưu Vĩnh .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






