Trong lòng Hoa Mạn Mạn kinh hoảng, Hoa Khanh Khanh lại có ý niệm tự sát!
Nàng nhanh chóng gọi một tiếng: “Tỷ tỷ.”
Hoa Khanh Khanh nghe được tiếng của nhị muội muội, rốt cuộc hơi phản ứng lại.
Nàng thong thả ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt nhỏ tái nhợt, trên mặt treo nước mắt trong suốt, hai mắt đã khóc vừa đỏ vừa sưng, đáy mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Nhìn thấy bộ dáng này của nàng, Hoa Mạn Mạn biết chắc chắn nàng không tự nguyện,
Nếu người nọ không phải là hoàng đế, thì chính là kẻ phạm tội hiếp dâm, một giây sau bị kéo ra ngoài chém đầu trước mọi người.
Hoa Mạn Mạn cắn răng, trên mặt lộ ra vẻ phẫn hận, chất vấn nói.
“Chuyện này rốt cuộc như thế nào? Hơn nửa đêm, tỷ không ở trong phòng mình, sao lại chạy ra đây?”
Hoa Khanh Khanh nức nở nói.
“Có người nói cho ta, bảo muội gặp phiền toái, cần người hỗ trợ, để ta tới đây gặp muội.
Mà khi ta vừa tiến đến, đã bị người đánh thuốc mê.
Sau đó đầu óc ta choáng váng, thân thể cũng không có sức lực.
Ta không biết thánh nhân đến đây lúc nào, ta không biết gì hết, hu hu hu!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


Bắt đầu từ chương này tác giả viết tăng lên, mỗi chương từ 1.500 - 1.800 chữ nha các bạn