Vết sẹo dữ tợn trên đùi vẫn hằn rất rõ.
Mỗi lần nhìn đến chúng, hắn sẽ nhớ tới cảm giác khi bị thương.
Khi đó hai chân hắn bị tảng đá đè trúng, thân thể ngã vào trong vũng máu, đau đến mức sống không bằng chết, không thể nào đứng lên được.
Mặc dù sau này tìm được đường sống trong chỗ chết, hắn cũng không có một chút may mắn nào.
Chi bằng chết đi, xong hết mọi chuyện.
Nhưng đúng lúc này, Lý Tịch lại từ trong bóng tối tuyệt vọng đó thấy được một chút ánh sáng.
Đó là ánh sáng đại biểu cho hy vọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)