Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoa Mạn Mạn không bị độc ch.ế.t, nhưng suýt nữa ch.ế.t vì no.
Thật sự bữa sáng ăn quá nhiều.
Thế cho nên lúc nàng ngồi vào xe ngựa, không nhịn được mà nấc cụt một cái.
Bên trong xe ngựa của phủ Chiêu Vương rất rộng, trên cái bàn lùn bày trái cây, trà bánh, khói trong lư hương nhẹ nhàng lượn lờ.
Lý Tịch dựa lưng vào gối mềm, ống tay áo to rộng buông xuống bên người, hai mắt hẹp dài hơi nheo lại, bộ dáng lười biếng.
Hắn nhìn Hoa Mạn Mạn không ngừng nấc cụt, cong môi cười khẽ.
“Kỳ thật nàng có thể ăn thêm một chút, trực tiếp để bản thân no đến ch.ế.t, như vậy nàng có thể làm con quỷ no như ý nguyện.”
Hoa Mạn Mạn vừa nấc cụt, vừa hỏi: “Sao vương gia biết thiếp thân muốn làm con quỷ no?”
Lý Tịch không đáp hỏi lại: “Chuyện này chẳng phải quá rõ hay sao?”
Hoa Mạn Mạn: “……”
Nàng hoài nghi chính mình bị trào phúng.
Tuy vậy nàng vẫn không nhịn được tiếp tục đặt câu hỏi.
“Sao Vương gia biết thuốc có độc? hơn nữa nếu ngài biết có độc, vì sao vẫn muốn uống thuốc?”
Nụ cười trên mặt Lý Tịch dần dần nhạt đi, giọng điệu trầm thấp lạnh lùng: “Có người nào dạy ngươi chưa? Biết càng nhiều, ch.ế.t càng nhanh.”
Hoa Mạn Mạn lập tức ngoan ngoãn câm miệng, không dám hỏi lại.
Nhưng ngay sau đó, nàng không nhịn được lại nấc một cái, thân thể cũng rung lên theo.
Lý Tịch thấy thú vị, tầm mắt vẫn luôn đảo trên người nàng, chưa từng rời đi.
“Vương gia có dặn dò gì?”
Tay phải của Lý Tịch vòng qua nàng, nhanh chóng điểm hai huyệt vị ở phía sau lưng nàng.
Hoa Mạn Mạn còn chưa hiểu rõ ý của hắn, hắn đã được người đỡ xuống xe.
Đến khi nàng xuống xe ngựa, mới bất giác phản ứng lại, chính mình không còn bị nấc nữa.
Hóa ra vừa rồi Chiêu Vương điểm hai cái vào lưng nàng là để giúp nàng ngừng nấc.
Trấn Quốc công ch.ế.t trận sa trường lúc 5 năm trước, theo lý thuyết tước vị quốc công hẳn là do đứa con duy nhất của vợ cả là Lý Tịch này kế thừa, nhưng Nhu Uyển quận chúa chậm chạp không xin hoàng đế sắc phong Lý Tịch làm Trấn Quốc công, vì thế tước vị Trấn Quốc công đến nay vẫn còn bỏ trống.
Nguyên nhân này, người ngoài không thể nào biết được.
Trong "Cung Mưu" cũng không miêu tả nhiều về phủ Quốc Công, cho nên Hoa Mạn Mạn biết rất ít về ân oán ngút trời giữa Lý Tịch với trong nhà.
Nàng đẩy xe lăn của Lý Tịch đi vào phủ Quốc Công.
Từng cánh cửa của cổng lớn được mở ra, tỳ nữ tôi tớ ở hai bên đường thi nhau quỳ xuống, cùng hô to.
“Cung nghênh Chiêu Vương điện hạ!”
Bên trong phủ rường cột chạm trổ, rất rộng lớn.
Đại khái là bởi vì Trấn Quốc công tập võ nên toàn bộ phủ Quốc Công đều tu sửa gọn gàng khí khái, bớt vài phần xa hoa lãng phí so với những nhà vương công quý tộc khác trong kinh thành, thêm vài phần trang nghiêm sừng sững.
Hoa Mạn Mạn và Lý Tịch được mời đến thính đường ngồi.
Quản gia cung kính nói: “Mời Vương gia và nhũ nhân dùng chút trà bánh, ta sẽ đi thông báo cho quận chúa điện hạ.”
Nói xong hắn liền lui ra ngoài.
Đầu tiên Hoa Mạn Mạn nhìn bốn phía, vật bài trí trong phòng đương nhiên đều là đồ thượng thừa, nhưng nàng không hiểu những đồ cổ, tranh chữ, vì thế nàng mau chóng mất hứng thú đánh giá khắp nơi, tầm mắt tụ tập lại ở trà bánh bày trên bàn.
Trà bánh này thoạt nhìn có vẻ ăn ngon.
Đáng tiếc sáng nay nàng ăn quá no, bây giờ vẫn còn hơi no, thật sự là không ăn vô nữa.
Lý Tịch chú ý tới tầm mắt nàng, lập tức vươn tay, lấy một miếng bánh hạnh nhân, chậm rãi hỏi.
“Muốn ăn không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


