Cảnh Hồng Dư không thể nào hiểu nổi: "Ý của chị là, hiện trường còn có thêm một dị năng giả không gian khác, dùng không gian chứa đất để chôn sống Vương Đại Xuyên? Dị năng giả không gian trong đội của Vương Đại Xuyên không thể nào làm cái chuyện đó được. Mà từ đầu đến cuối cậu ta chỉ nhìn thấy một người phụ nữ, lấy đâu ra dị năng giả không gian thứ hai?"
Quý Lan suy đoán: "Là bé gái đó. Trước đây từng có nghiên cứu chỉ ra rằng, dị năng có xác suất di truyền cực cao. Những đứa trẻ sinh ra sau tận thế đều sở hữu một trong các dị năng của bố hoặc mẹ. Biết đâu dị năng không gian là của bé gái kia thì sao? Trông con bé khoảng mấy tuổi?"
"Tầm ba, bốn tuổi gì đó."
Cảnh Hồng Dư vẫn cảm thấy chuyện này quá đỗi hoang đường: "Đứa trẻ còn nhỏ như vậy đã biết cách sử dụng dị năng để giúp người lớn giết người rồi á?"
Quý Lan tỏ ra bình thản hơn cậu rất nhiều: "Đừng coi thường trẻ con, có khi chúng nó còn thông minh hơn cậu đấy."
Cảnh Hồng Dư nghẹn họng: "Đàn chị, chị... Thôi được rồi, hiện tại có thể khẳng định, hung thủ giết người chính là cặp mẹ con này. Ngoài bọn họ ra thì chẳng còn ai khác. Động cơ và thủ đoạn gây án thì không thể khôi phục lại trọn vẹn được. Cô ta đã lên xe, có lẽ là định theo bọn chúng đến căn cứ của chúng ta, nhưng rồi đột nhiên lại ra tay..."
Dị năng giả đọc ký ức rụt rè lên tiếng: "Hai mẹ con họ mạnh như vậy, liệu có phải thuộc kiểu "sói đơn độc" chuyên nằm vùng để phục kích cướp vật tư của các đội làm nhiệm vụ không?"
Người bên cạnh hùa theo: "Rất có thể đấy. Bây giờ các đội làm nhiệm vụ của các khu ít nhất cũng phải có bốn dị năng giả. Việc hai mẹ con họ đơn độc xuất hiện ở Từ An bản thân nó đã là một điều hết sức kỳ lạ rồi."
"Tôi nghĩ chắc bọn họ sống sót được đến giờ là nhờ vào việc đi cướp vật tư theo cách đó đấy." Người kia cũng tỏ vẻ bất bình: "Tang thi đã cắn người rồi, giờ con người lại còn tàn sát lẫn nhau, thật quá đáng!"
Quý Lan nhìn bốn cỗ thi thể chết thảm, nghĩ đến việc chốc nữa còn phải lo liệu hậu sự, cô mệt mỏi day day thái dương: "Mang thi thể đi đi, để người nhà nhìn mặt lần cuối rồi đem hỏa thiêu. Tôi sẽ đi làm đơn xin Cán bộ quản lý vô tuyến điện cho phép sử dụng kênh liên lạc vô tuyến công cộng, để thông báo đặc điểm nhận dạng của cặp 'sói đơn độc' này cho các căn cứ lân cận, nhắc nhở họ đề phòng nếu có gặp phải khi ra ngoài làm nhiệm vụ."
"Rõ."
Thư Lan chẳng hề hay biết việc mình là hung thủ giết người lại bị người của Khu 15 điều tra ra nhanh đến vậy. Dưới sự "tài trợ" của Khỉ Con, cô đã được tắm một trận nước nóng thỏa thích, tận hưởng cảm giác lỗ chân lông được hít thở sảng khoái đã vắng bóng từ lâu.
Dị năng hệ Lôi quả là tiện dụng. Vừa có thể giết tang thi, lại vừa có thể cung cấp năng lượng cho hàng loạt thiết bị điện hoạt động. Cô thực sự rất muốn sở hữu nó.
Thư Lan đứng ở cửa hầm rượu, bên trong la liệt nào là khoai tây, cải thảo, khoai lang, bí đỏ. Ngoảnh đầu lại, mảnh vườn phía sau cũng là một mảng xanh tươi mơn mởn. Phóng tầm mắt ra xa hơn, đồi núi trập trùng phủ đầy sắc xanh của cây cỏ, chất chứa biết bao sơn hào hải vị tự nhiên, lại còn có cả dòng suối róc rách trong vắt.
Năm người đàn ông khỏe mạnh, tin tưởng lẫn nhau, lại sở hữu những dị năng mạnh mẽ, đã tìm được một chốn bồng lai tiên cảnh được thiên nhiên ưu ái đến nhường này.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, đội ngũ này có thể an nhàn sinh sống ở đây một thời gian rất dài. Kế hoạch đợi họ chết rồi mới thu thập dị năng của cô xem như đã thất bại hoàn toàn.
Patrick bước tới: "Chúng tôi còn có một mảnh vườn ở dưới chân núi nữa, hạt giống mới gieo xuống, độ một hai tháng nữa là có cà tím, đậu đũa với dưa chuột ăn rồi. Hồi đầu chúng tôi trồng gì chết nấy, sau này tìm được mấy cuốn sách về nông nghiệp trong hiệu sách, học hỏi thêm chút kinh nghiệm và kiến thức chuyên môn thì mới khá khẩm lên dần."
Thư Lan thầm thở dài trong lòng. Hồi đầu cô cũng từng có ý định biến bãi rác thành vườn rau. Nhưng từ khi sinh Thư Mao Mao, thể lực của cô sa sút hẳn, chẳng kham nổi việc nặng nhọc. Hơn nữa ở Từ An cũng đào đâu ra hạt giống rau củ mới nữa.
Patrick tiếp tục nói: "Đợi thêm vài năm nữa, khi các chuyên gia nghiên cứu và y tế đang được bảo vệ nghiêm ngặt kia nghiên cứu ra thuốc tiêu diệt virus, thế giới chắc chắn sẽ quay trở lại quỹ đạo ban đầu thôi."
Cậu ta nói thì nghe bùi tai đấy, nhưng Thư Lan lại chẳng mấy hy vọng vào viễn cảnh đó.
Lúc vào rừng hái nấm, cô đã nhìn thấy rất nhiều xác thú vật thối rữa và lông chim vương vãi. Đó đều là tàn dư từ những cuộc tàn sát lẫn nhau của các loài sinh vật trong mấy năm qua.
Thư Lan nhớ hồi còn học địa lý, cô giáo từng chiếu một đoạn phim tài liệu. Trong hệ Mặt Trời, có những hành tinh bề mặt chỉ toàn là đất đá khô cằn, có những hành tinh thì có nước, nhưng tuyệt nhiên không hề có sự sống.
Cô tự hỏi, liệu có phải từ rất rất lâu trước đây, trong những năm tháng vô tận của quá khứ, những hành tinh ấy cũng từng có không khí, có thảm thực vật, có hệ sinh thái đa dạng và phong phú như hành tinh Xanh của chúng ta hay không?
Rồi đến một ngày nọ, bởi vì một loại virus nào đó, hoặc một trận thiên tai không thể chống đỡ nổi, toàn bộ sinh vật trên những hành tinh ấy đã bị tuyệt diệt. Sau đó, trải qua sự xói mòn của thời gian đằng đẵng, chúng dần dần bị vùi lấp vào cát bụi, để rồi biến thành những hoang mạc chết chóc như hiện tại, chỉ là con người không hề hay biết mà thôi.
Nói không chừng hành tinh Xanh cũng đang dần bước đến cái kết cục bi thảm ấy.
Patrick nhiệt tình nói: "Sau này chị cần dùng gì nấu ăn thì cứ xuống hầm lấy thoải mái nhé."
Thư Lan thu hồi những suy nghĩ lan man, nở nụ cười công nghiệp: "Được thôi."
Vậy thì cô sẽ không khách sáo đâu.
Tối đến, Thư Lan và Hạ Thắng cùng nhau nấu nướng xong xuôi. Khi cô bưng mâm cơm từ bếp ra, những người đang ngồi đợi bên bàn ăn lại bắt đầu trêu chọc Thư Mao Mao: "Gọi ba đi nào."
"Khỉ, mày có biết ngượng không thế? Nào nhóc con, gọi tên chú là được rồi, chú mang họ Ba tên Ba."
"Patrick, mày mới là thằng mặt dày nhất ở đây đấy."
Trước mặt Thư Mao Mao bày hai bát cơm trắng đầy ắp. Thằng bé một tay cầm một đôi đũa, một đôi để tự mình ăn, đôi còn lại để dành lát nữa đưa cho Thư Lan.
Cậu nhóc lạnh lùng đảo mắt nhìn họ, rõ ràng là đang cảm thấy cái đám người lớn này thật tẻ nhạt và ấu trĩ.
Thằng bé biết hai chữ "ba ba" dùng để gọi người đàn ông. Thư Lan từng nói với cậu bé rằng, những đứa trẻ bình thường sẽ có cả ba lẫn mẹ. Thế nên, hễ gặp ai, người ta chắc chắn sẽ tò mò hỏi thăm xem ba của thằng bé đâu rồi.
Thư Lan cũng bảo với cậu bé rằng, cái người được gọi là "ba" kia căn bản chẳng quan trọng chút nào. Chỉ có mẹ nuôi con thì con vẫn sống khỏe, những đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ chỉ sống với bà nội cũng vẫn sống tốt như thường.
Một cái danh xưng chẳng hề quan trọng, thằng bé thực sự không hiểu nổi mấy người này đang tranh giành cái gì.
Trong nhà không còn phòng và giường trống. Bọn họ bèn khênh chiếc sô pha từ tầng hai lên tầng ba để làm giường cho Thư Lan. Dù sao sô pha cũng rất rộng, đủ sức để hai mẹ con ngủ thoải mái.
Nhưng tầng ba vốn dĩ chỉ là một căn gác mái để chứa đồ lặt vặt. Không có cửa chính, cũng chẳng có cửa sổ, đồng nghĩa với việc ai muốn lên cũng được.
Lúc Thư Lan mở mắt thức dậy vào buổi sáng, đập vào mắt cô là một bó hoa dại vẫn còn đọng sương mai. Chẳng biết là cậu chàng mộng mơ mới biết yêu nào đã cất công dậy từ tinh mơ hái về tặng cô.
Cô cầm bó hoa lên, nhẹ nhàng xuống lầu mà không đánh thức Thư Mao Mao. Cô tìm một cái vỏ chai nhựa, cắt đi phần đầu để làm bình cắm hoa, rồi đặt ngay ngắn giữa bàn ăn.
Một lát sau, Khỉ Con ăn mặc chải chuốt gọn gàng, thậm chí còn vuốt cả keo xịt tóc bước vào bếp. Gã chống tay lên bồn rửa, cố tình ép giọng trầm xuống cho ra vẻ trưởng thành nam tính: "Chị gái à, chị có thích bó hoa tôi tặng không?"
Thư Lan nở nụ cười thảo mai mà không hề thất lễ: "Thích lắm, hoa đẹp thật đấy, hôm nay anh dậy sớm thế."
Khỉ Con đắc ý gật gù, cái giọng trầm trầm cố rặn ra nghe mà muốn nổi da gà: "Đúng thế, bởi vì tôi muốn~ là người đầu tiên được nhìn thấy chị~"
Nụ cười trên môi Thư Lan bắt đầu trở nên cứng nhắc: "Thế thì vinh hạnh cho tôi quá. Tôi nghe nói ở mảnh vườn dưới chân núi có trồng cải bó xôi, anh có muốn ăn không?"
Khỉ Con búng tay cái chóc: "Ăn chứ! Để tôi lái xe đưa chị đi, chúng ta cùng hái nhé."
Nói xong, gã còn không quên nháy mắt đưa tình đầy ái muội với cô: "Chỉ có chị~~ và tôi~~ tận hưởng không gian riêng của hai người~~"
Thư Lan chỉ hận không thể tóm lấy cái bản mặt của gã chà xát một vòng quanh chảo chống dính, như vậy thì sáng nay cô chiên bánh chẳng cần phải cho thêm dầu nữa.
Khỉ Con chê việc lái chiếc xe tải đi hóng gió cho thế giới hai người hơi kém phần lãng mạn. Thế là gã lóc cóc chạy lên lầu vòi vĩnh Patrick đưa chìa khóa một chiếc xe con đậu trên đỉnh núi. Lúc gã lon ton chạy xuống, đằng sau lưng đã xuất hiện thêm một cái đuôi nhỏ mang khuôn mặt lạnh như tiền.
Nụ cười Thư Lan rạng rỡ hẳn lên. Cô dang rộng vòng tay ôm chầm lấy Thư Mao Mao: "Cục cưng, con dậy rồi à, có muốn cùng mẹ xuống núi chơi không?"
Tất nhiên Thư Mao Mao sẽ không từ chối. Chính vì nghe thấy câu nói nọ trong giấc mơ nên thằng bé mới tỉnh giấc ngay tắp lự, lập tức xuống lầu tìm Thư Lan.
Sự góp mặt của một đứa trẻ khiến kế hoạch "thế giới hai người" lãng mạn của Khỉ Con và người đẹp chính thức đổ bể. Gã vô cùng hụt hẫng.
Tuy đứa trẻ này ít nói, nhưng trước mặt trẻ con, gã cũng không có mặt mũi nào tuôn ra những lời thả thính sến súa nổi da gà kia nữa.
Thư Lan tò mò hỏi gã: "Chìa khóa xe của các anh đều giao cho Patrick giữ hết à?"
Khỉ Con đáp: "Không phải đâu, ba chiếc xe trên núi này đều là siêu xe mà Patrick sưu tầm từ hồi trước. Chỉ có chiếc xe tải là bọn tôi tiện tay cướp được từ mấy gã đã chết thôi."
Thư Lan không rành về các thương hiệu xe hơi, nhưng nghe qua cũng lờ mờ đoán được tiềm lực kinh tế hồi trước của cậu chàng thanh niên trắng trẻo mập mạp kia.
Cô tỏ vẻ ngưỡng mộ: "Muốn thử xem cảm giác lái siêu xe thì khác biệt thế nào với xe bình thường quá, cơ mà tôi cũng lâu lắm rồi chưa đụng vào vô lăng."
"Chuyện nhỏ, chị cứ lái đi, tôi chỉ cho."
Thư Lan vội vàng thoái thác: "Thế thì không hay lắm đâu, nhỡ đâu làm hỏng xe của cậu ấy thì sao."
Sau khi ăn sáng xong, Thư Lan gõ cửa từng phòng ở tầng hai: "Mọi người có quần áo hay ga trải giường gì cần giặt không? Tôi chuẩn bị đi giặt đồ, có thể giặt giúp mọi người luôn thể."
"Không cần đâu chị Sở, để tôi tự làm."
Sau một vòng bị từ chối, Thư Lan có thể xác định một điều: bọn họ hoàn toàn không có thói quen khóa cửa phòng, cửa phòng nào cũng chỉ cần vặn nhẹ nắm đấm là mở được ngay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

