Thư Mao Mao gật đầu, cúi xuống bóc vỏ kẹo rồi đưa viên kẹo cho mẹ.
Thư Lan đẩy bàn tay nhỏ xíu của con ra: "Mẹ không ăn đâu, cho con hết đấy, hồi nhỏ Mami ăn nhiều rồi."
Cô phóng tầm mắt nhìn về phía thành phố xa xăm, trong đầu lờ mờ nảy sinh một ý tưởng.
Cô không đi cướp đoạt, cô lén lút bám theo sau các đội dị năng giả để "thu gom" đồ thừa lại chẳng lẽ không được sao?
Mùi hôi thối thối rữa nồng nặc bao trùm không gian thành phố. Từng là một chốn phồn hoa náo nhiệt, nhưng giờ phút này, nơi đây vắng lặng tĩnh mịch như một bãi tha ma khổng lồ.
Tiếng động cơ ô tô xé toạc bầu không khí tĩnh lặng đó, kéo theo là những âm thanh va chạm chói tai.
Một chiếc xe tải nhỏ từ góc phố lao vút ra, đâm văng con tang thi vừa nghe tiếng động lao ra đường.
Đám tang thi lảng vảng gần đó bị đánh thức đồng loạt, chúng phát ra những tiếng gầm gừ cáu bẳn trầm đục, nối đuôi nhau túa ra từ những góc khuất đầy bóng tối.
"Con Khỉ, mày vòng qua bên cạnh không được à? Cứ phải đâm văng chúng nó đi mới chịu sao?" Gã đàn ông ngồi ghế sau không ngừng càu nhàu: "Sợ 'người dân bản địa' không biết có khách đến thăm hả?"
Kẻ được gọi là "Con Khỉ" chính là gã thanh niên cao gầy đang ngồi sau vô lăng. Gã cười hắc hắc, cán xe qua cái xác còn chưa kịp lồm cồm bò dậy trên mặt đất: "Kiểu gì chẳng phải đánh nhau, diệt bớt được mấy con hay mấy con."
Trên xe có tổng cộng năm người, cả năm đều là đàn ông. Mọi người đều gọi nhau bằng biệt danh. Lái xe là "Con Khỉ" - dị năng hệ Lôi, trước đây từng làm thợ sửa điện máy.
Gã ngồi ghế phụ đeo kính cận, dáng vẻ chuẩn trạch nam (otaku) có biệt danh là "Patrick" - dị năng biến đổi hình dáng cơ thể.
Gã hay càu nhàu ngồi giữa tên là "Cú Mèo" - từng là một bác sĩ, sở hữu dị năng hệ Trị liệu.
Một thanh niên khác tên là "Chó Hoang" - thợ sửa xe, dị năng điều khiển kim loại.
Còn người ngồi hàng ghế cuối cùng, mặc đồ rằn ri, từng là lính cứu hỏa thì không có biệt danh nào cả, mọi người đều gọi anh là "Đội trưởng". Anh chia máy bộ đàm cho từng người, chất giọng trầm thấp vang lên: "Nhắc lại lần nữa, đội mũ bảo hiểm cẩn thận, đeo găng tay, khẩu trang đầy đủ, kiểm tra lại đồ bảo hộ. Khoảng cách giữa người và xe không được vượt quá 500 mét, để tiện bề cứu viện và rút lui bất cứ lúc nào. Ưu tiên lấy thuốc men, thực phẩm. Cứ gom mang về trước rồi xem hạn sử dụng sau, không được phép lãng phí thời gian trong các tòa nhà."
Bốn giọng nói đồng thanh đáp lại: "Rõ thưa Đội trưởng."
Chiếc xe tải nhỏ tấp vào một con hẻm nhỏ hẹp. Chó Hoang là người gần cửa nhất, nhảy vọt xuống xe đầu tiên, chạy thoăn thoắt qua một dãy cửa hàng đang đóng kín. Cổ tay gã khẽ hất lên, những ổ khóa kim loại liền phát ra tiếng lạch cạch giòn giã rồi tự động bung ra.
Patrick và Chó Hoang chui vào siêu thị, còn Cú Mèo thì kéo cửa nhà thuốc bên cạnh, nhanh nhẹn lách người vào trong.
Đội trưởng của họ - người đàn ông tên thật là Hạ Thắng mặc bộ đồ rằn ri - là người cuối cùng xuống xe. Anh vác theo cuộn vòi rồng cứu hỏa trên vai, sải vài bước chân dài đã tới được trụ nước cứu hỏa ven đường.
Bầy tang thi nhanh chóng bủa vây tới. Khi vừa tiến lại gần Hạ Thắng, chúng lập tức bị những luồng điện giật phát ra từ hư không đánh trúng, tay chân co giật điên cuồng rồi ngã nhào xuống đất.
Hạ Thắng đứng thẳng người dậy, cuộn vòi rồng trong tay dần phồng to. Một tia nước với áp lực cực mạnh phun trào ra, quét qua hàng tang thi gần anh nhất, hất văng chúng lùi lại vài bước.
Anh ném thẳng ống nước về phía lũ tang thi, lùi lại một bước rồi ra lệnh: "Phóng điện."
Con Khỉ ngồi sụp xuống, nhúng hai tay vào dòng nước đang nhanh chóng lan rộng dưới vỉa hè. Gã tập trung tinh thần, phóng ra luồng điện với cường độ mạnh nhất.
Đám tang thi đứng trong vùng nước bị điện giật, co giật rồi thi nhau gục ngã từng mảng lớn. Chỉ có vài con lọt lưới bám theo những người kia chui vào trong cửa hàng.
Tiếc thật, có độc.
Bên ngoài kệ hàng không còn đồ đạc gì là chuyện bình thường. Hồi virus mới bùng phát, có một dạo rộ lên tin đồn sắp phong tỏa thành phố để chữa trị. Rất nhiều người đã đổ xô đi mua nhu yếu phẩm để tích trữ, vơ vét sạch sành sanh mọi thứ có thể mua được.
Nhưng virus lây lan quá nhanh, hàng hóa trong nhà kho của những siêu thị quy mô lớn như thế này chưa kịp đem ra bán hay di dời đi chỗ khác. Mục tiêu tìm kiếm vật tư trọng tâm của họ chính là kho hàng.
Chó Hoang rẽ vào lối thoát hiểm an toàn, lên đến tầng hai thì nhìn thấy cánh cửa lớn của nhà kho. Mấy cái ổ khóa trên đó đối với gã chỉ như đồ trang trí, vặn nhẹ cái là có thể bứt ra ném đi.
Nhưng gã không lập tức mở cửa, bởi vì đằng sau cánh cửa có động tĩnh.
Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng rút đao dài nhét sau lưng ra.
Vũ khí nóng (súng đạn) gần như đã bị quân đội độc quyền kiểm soát. Công cụ tốt nhất để người bình thường chống lại tang thi chính là dao rựa. Mài cho thật sắc, chém lìa cổ tang thi trước khi chúng kịp cào xước người mình.
Chỉ có thể nhắm vào cổ, chém vào bất kỳ chỗ nào khác cũng không thể ngăn cản được lũ quái vật không biết đau đớn đó tiếp tục tấn công.
Lũ tang thi bên trong đánh hơi thấy mùi thịt sống thơm ngon bên ngoài, không ngừng tông cửa và cào cấu tạo ra những tiếng động rợn người.
Patrick cảnh giác nói: "Chắc không chỉ có một con đâu."
Chó Hoang nhấc bộ đàm lên: "Đội trưởng, Đội trưởng, trong kho có rất nhiều 'người dân bản địa'."
"Người dân bản địa" là tiếng lóng chỉ đám tang thi ban ngày sợ ánh sáng nên phải dừng chân, trốn trong những nơi tăm tối để chờ đêm xuống.
Chất giọng trầm thấp hơi khàn khàn của người đàn ông vang lên, mang đến cảm giác an toàn vững chãi: "Tới ngay."
Patrick cười hì hì: "Giọng khàn của Đội trưởng chúng ta nghe quyến rũ thật đấy. Anh ấy bảo muốn cai thuốc lá, tôi không đồng ý tẹo nào, đàn ông hút thuốc lá mới có mị lực chứ."
Chó Hoang nhàn nhã tựa lưng vào tường, rút một điếu thuốc trong túi áo ra. Gã tháo mũ bảo hiểm, kéo khẩu trang xuống, châm lửa rồi ngậm điếu thuốc trên môi: "Ghen tị hả? Để anh mày dạy cho chú một khóa nhé?"
Patrick chép miệng: "Hồi đó Lâm Tắc Từ [1] lẽ ra nên cho mày vào chung lò thiêu với thuốc phiện luôn mới phải."
Chó Hoang hừ lạnh một tiếng, lơ đãng đưa mắt nhìn xuống dưới. Chợt gã thấy có bóng người lao vút lên cầu thang, giật mình đến mức điếu thuốc ngậm trong miệng rơi tuột xuống đất. Gã vội vàng đội lại mũ bảo hiểm, đồng thời hét lớn: "Patrick! Tang thi, tang thi lọt vào rồi!"
Patrick lập tức nắm chặt đao bằng hai tay. Đám tang thi lao lên lầu với tốc độ kinh hồn, hầu như ập tới ngay trước mắt cùng lúc với mùi hôi thối nồng nặc. Trong không gian cầu thang chật hẹp, hai người gần như không có chỗ né tránh, đành chém loạn xạ rồi vừa đánh vừa lùi lên tầng ba.
"Mẹ kiếp, càng lúc càng đông."
Bảy tám con tang thi cùng chen chúc lao lên từ cầu thang, con nào con nấy mặt mũi gớm ghiếc tợn, gầm gừ khao khát được cắn xé máu thịt tươi sống.
Chó Hoang vừa chém đứt một cánh tay, lại có một cánh tay khác cào tới, xé toạc chiếc áo khoác của gã.
May mà bên trong gã còn mặc áo giáp tự chế bằng vải Oxford cực kỳ dày dặn chắc chắn, cản được móng vuốt sắc nhọn của tang thi. Nếu không, chỉ cần xước da thôi thì chắc chắn sẽ bị nhiễm trùng, nửa giờ sau sẽ chính thức gia nhập đội ngũ "người dân bản địa".
Patrick vung đao chém liên tục. Gã vươn tay ra, cánh tay kéo dài như dây chun, bám vào lan can tầng ba rồi đu người kéo mình lên. Gã treo ngược người trên lan can, vung đao chém xuống. Đám tang thi bên dưới bị gã chém đứt tay vẫn cứ điên cuồng lao lên cắn xé.
Gã nắm lấy bộ đàm, gào khản cả cổ: "Đội trưởng, nhanh lên, tụi tôi chọc phải ổ kiến lửa của 'người dân bản địa' rồi, cứu mạng!"
Dị năng biến đổi hình dáng cơ thể của gã chỉ phát huy tác dụng lúc chạy trốn chứ không phải là dị năng chiến đấu. Gã cũng chẳng lợi hại được như Đội trưởng, có thể dịch chuyển tức thời ra sau lưng tang thi để chém rơi đầu chúng.
Đúng lúc này, một đống bùn vàng khổng lồ từ trên trời rơi xuống. Khối lượng nhiều đến mức ít nhất cũng phải cỡ nửa tấn, giống y như có một chiếc xe tải chở đất đang đổ hàng xuống cầu thang vậy. Đống bùn trút ào ạt lên đầu lũ tang thi đang chen chúc, nhanh chóng chôn vùi chúng đến tận eo.
Chó Hoang nhân cơ hội này chém đứt cánh tay đang tóm chặt mũ bảo hiểm của mình, vắt chân lên cổ bò nhoài lên trên. Patrick kịp thời vươn dài cánh tay, tóm lấy thắt lưng của Chó Hoang nhấc bổng gã lên. Chỉ cần chậm nửa nhịp nữa thôi, rất có thể Chó Hoang cũng đã bị chôn sống cùng đám tang thi.
Lớp đất mềm tơi xốp lẽ ra phải tản mác khắp nơi, thế nhưng chúng không hề lăn xuống tầng dưới, mà không ngừng dồn đắp vun cao lại ở giữa đống tang thi.
Cuối cùng, toàn bộ khối bùn vàng đông cứng lại thành một ụ đất khổng lồ, hệt như một ngôi mộ chôn chặt đám tang thi đang hung hãn lao lên bên trong.
Hai người nằm bò trên tầng ba, nhìn đám tay chân của tang thi đang ra sức vùng vẫy hòng thoát ra khỏi ụ đất mà không khỏi ngỡ ngàng thốt lên: "Vãi chưởng!"
"Đất ở đâu ra vậy?"
(1) Lâm Tắc Từ: nhân vật lịch sử Trung Quốc, nổi tiếng với sự kiện "Tiêu hủy thuốc phiện ở Hổ Môn" - tiêu hủy 1.000 tấn thuốc phiện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

