Thư Lan lại nhẹ nhàng đạp chân ga, cẩn thận điều khiển vô lăng. Cô đã phát hiện ra, chỉ cần không đạp mạnh thì chiếc xe này sẽ không vọt lên quá đáng.
Có điều, cô lái có vẻ không được trơn tru như người khác, xe cứ giật giật, khựng lại liên tục, cũng chẳng biết là có vấn đề ở đâu.
Cô thử đạp vào cái bàn đạp bên trái, quả nhiên đó là phanh. Ngó nghiêng sang hai bên, cô phát hiện cạnh tay mình có một thanh sắt đang được kéo lên.
"Cục cưng." Thư Lan nhíu mày suy nghĩ: "Trước khi cái gã đầu tiên chết định lái xe, hắn có động vào cái thứ này không?"
Lúc đó, trong đầu cô chỉ rặt nghĩ đến việc làm sao để đâm trúng chỗ hiểm của đối phương khi hắn không chú ý, căn bản là không hề để mắt tới cái này.
Nghe nói trí nhớ của trẻ con rất tốt, không biết thằng bé có nhớ không.
Thư Mao Mao ra chiều bất lực, vươn bàn tay nhỏ xíu ra ấn vào cái nút trên thanh ngang đó rồi hạ nó xuống.
Thư Lan lại thử đạp chân ga tiến lên, cảm giác giật khựng lúc nãy quả nhiên đã biến mất. Cô lập tức đắc ý ra mặt: "Hừ hừ, lái giống hệt bọn chúng luôn, ba cái chuyện vặt vãnh này làm sao làm khó được Thư Lan ta. Cục cưng, mẹ nói cho con nghe, sự thông minh của con tuyệt đối là di truyền từ Mami đấy — Á á á, vô lăng mới quay nửa vòng sao xe đã ngoặt dữ vậy trời ơi!"
"Rầm!"
Thành phố vốn dĩ đang tĩnh lặng như tờ dường như cũng bị chấn động đến mức rụng xuống cả một lớp bụi.
Thư Lan xoa xoa lồng ngực bị dây an toàn siết đến phát đau, nhưng ý chí chiến đấu trong cô lại càng sục sôi mãnh liệt hơn: "Mẹ không tin là mẹ không lái được đấy!"
Thư Mao Mao nhắm tịt mắt lại, một tay bám chặt cửa xe, một tay nắm cứng dây an toàn, lẳng lặng tự bảo vệ cái mạng nhỏ của mình.
Thư Lan điều khiển "con thú kim loại" kia đâm ngang tông dọc trong khu rừng toàn sắt thép bê tông. Kết quả là đôi đèn pha của "con thú" vỡ nát bét, hai chiếc gương chiếu hậu lủng lẳng chực rụng, đầu và đuôi xe đều móp méo với những mức độ khác nhau, thương tích đầy mình.
Điều đáng mừng là cuối cùng cô cũng hoàn toàn khuất phục được con quái vật to xác màu xanh lục này, đồng thời còn nghiên cứu ra kỹ xảo vào cua, chầm chậm lái xe ra khỏi Từ An.
Tâm trạng phơi phới, cô vừa lái xe vừa ngân nga hát: "Cục cưng ơi cục cưng, chúng ta đi đâu thế~~"
Đã dứt áo ra đi khỏi bãi rác rồi, Thư Lan không định quay lại con đường cũ "miệng ăn núi lở" nữa. Tận dụng lúc trời còn sáng, cô nhanh chóng lái xe đến thành phố tiếp theo có nhiều vật tư hơn để tìm nơi định cư mới.
Trong cái không gian vừa cướp được kia có cơ man nào là nguyên liệu nấu ăn tươi mới, cô phải trổ tài nữ công gia chánh tuyệt đỉnh của mình cho Thư Mao Mao lác mắt, nhằm gỡ gạc lại hình tượng bà mẹ ngốc nghếch không biết lái xe.
Ánh nắng chạng vạng hắt vào xe thật dịu nhẹ, cậu con trai ngồi ghế phụ đang chìm sâu vào giấc ngủ ngon lành.
Chiếc bộ đàm màu đen đặt trên xe đột nhiên vang lên những tiếng rè rè chói tai, một giọng nữ nghiêm nghị lạnh lùng chợt cất lên: "Đội bảy, đã dặn là bốn rưỡi tập trung, sao các người vẫn chưa tới điểm hẹn?"
Cậu bé bị đánh thức vội vàng đưa tay dụi mắt, lơ mơ ngơ ngác nhìn về phía phát ra âm thanh.
Thư Lan đạp phanh, nhíu mày chằm chằm nhìn vào chiếc bộ đàm đen ngòm được kết nối với hệ thống radio của ô tô.
Đội bảy sao?
Người phụ nữ bên kia đầu dây đợi một lúc không thấy hồi âm liền tiếp tục lên tiếng, giọng điệu xen lẫn sự bực bội: "Đừng có nói với tôi là ở cái khu vực được công nhận là an toàn như Từ An mà các người cũng có thể gặp chuyện đấy nhé. Bớt giả chết đi, nghe thấy thì mau chóng trả lời, mọi người đều đang đợi các người để cùng về căn cứ đấy."
Những ngón tay của Thư Lan gõ nhịp nhịp lên vô lăng, kiên nhẫn chờ đợi đối phương tiết lộ thêm thông tin.
Bốn gã đàn ông cô vừa giết với người phụ nữ đang nói chuyện này chắc chắn đến từ cùng một nơi. Họ chia thành các đội nhỏ tỏa ra tìm kiếm vật tư rồi tập trung lại theo giờ đã hẹn.
Người phụ nữ đó nói Từ An được công nhận là khu vực an toàn, hèn gì mấy năm qua cô chẳng chạm trán phải con tang thi nào.
Thư Lan tặc lưỡi tiếc nuối nghĩ bụng, đối với cô bây giờ, Từ An không còn được coi là khu vực an toàn nữa rồi. Cô vừa mới giết bốn mạng người trong thành phố này, mà bốn kẻ đó lại có đồng bọn, chúng nhất định sẽ tìm đến tận đây.
"Không lẽ các người thực sự xảy ra chuyện rồi hả? Alo? Alo?"
Người phụ nữ vẫn không ngừng gửi tin nhắn truy hỏi. Thư Lan đành dỗ Thư Mao Mao đang ngái ngủ đưa cho mình chiếc kéo, cắt phăng đoạn dây nối bộ đàm, thẳng tay ném cái ngọn nguồn ồn ào ấy ra ngoài cửa sổ.
Cậu nhóc ngồi ghế phụ chép chép miệng, đầu ngoẹo sang một bên, lại tiếp tục chìm vào giấc mộng ngập tràn những viên kẹo ngọt ngào.
——
Tốc độ lây lan của virus tang thi vượt xa sức tưởng tượng cũng như tốc độ phòng thủ của các lực lượng vũ trang. Đứng trước hiện thực tàn khốc, nhân loại cuối cùng đành phải chấp nhận sự thật, từ bỏ việc nghiên cứu phương thuốc khắc chế virus để chuyển sang khởi động Kế hoạch Thanh trừng toàn bộ những người nhiễm bệnh.
Giai đoạn đầu tiên của Kế hoạch Thanh trừng: Phân chia khu vực, sử dụng mọi phương tiện truyền thông để thông báo cho toàn bộ những người sống sót chưa bị lây nhiễm trong từng khu vực ngừng ngay các cuộc di cư dài ngày để kêu gọi sự giúp đỡ, chấm dứt việc chạy trốn tán loạn không mục đích. Thay vào đó, tất cả sẽ cùng nhau tiến về các thành phố trung tâm đã được chỉ định để thành lập Căn cứ Người sống sót.
Trong mỗi khu vực, dị năng giả có uy tín nhất sẽ được bầu làm Tổng Chỉ huy trưởng, chịu trách nhiệm thành lập đội tự vệ chiến đấu chống lại bầy tang thi. Phó Chỉ huy trưởng cũng sẽ được chọn ra để hỗ trợ quản lý những nhân sự không có khả năng chiến đấu, đồng thời thu thập thông tin của những người sống sót nhằm thuận tiện cho công tác quản lý sau này.
Giai đoạn thứ hai: Khi những người sống sót đã ổn định chỗ đứng, căn cứ bắt đầu thành hình và đi vào hoạt động có quy mô, các đội dị năng giả sẽ được phái ra ngoài. Dưới hình thức du kích, họ sẽ tiến hành dọn dẹp tang thi ở các khu vực lân cận, đồng thời thu thập những vật tư còn có thể sử dụng được mang về phân phối thống nhất.
Giai đoạn thứ ba: Dần dần mở rộng phạm vi của từng căn cứ, lấy điểm nối thành diện, tiêu diệt toàn bộ những kẻ nhiễm bệnh, tái thiết lại quê hương của nhân loại.
Hiện tại, Kế hoạch Thanh trừng đang chật vật lê bước vào giai đoạn thứ hai. Sau khi những người sống sót tập trung đông đúc lại, vật tư sinh hoạt bắt đầu bị tiêu hao với tốc độ chóng mặt.
Mặc dù dưới sự quản lý của căn cứ, những người không có dị năng đã bắt tay vào canh tác nông nghiệp sơ khai, học cách trồng trọt và chăn nuôi. Thế nhưng, cây cối, con vật cần thời gian mới trưởng thành, còn người sống thì ngày nào cũng cần phải há miệng ăn cơm. Vì vậy, căn cứ bắt buộc phải liên tục cử các đội ra ngoài lùng sục vật tư bị bỏ sót ở khắp nơi mới có thể miễn cưỡng đáp ứng nhu cầu sinh tồn cơ bản của toàn bộ người sống sót.
Tại văn phòng Chỉ huy trưởng của Căn cứ Người sống sót Khu 15, một người phụ nữ bước vào, đặt chiếc hộp đựng thiết bị bộ đàm xuống bàn rồi bắt đầu báo cáo.
"Ra ngoài bảy mươi sáu người, trở về bảy mươi hai người. Đội bảy đã mất liên lạc ở Từ An. Do thời gian đã quá trễ, tôi đành tự quyết định đưa những người khác về trước."
Sau vài năm chống chọi, con người đã hoàn toàn nắm rõ tập tính của tang thi.
Tang thi sở hữu thính giác và khứu giác cực kỳ nhạy bén, tốc độ di chuyển nhanh hơn con người bình thường cùng sức mạnh thể chất vượt trội. Chúng thường tụ tập thành bầy lớn vào ban đêm, lang thang khắp nơi và tấn công bất cứ sinh vật sống nào lọt vào tầm mắt.
Thế nhưng, chúng lại sợ ánh sáng mặt trời. Ban ngày, chúng sẽ trốn vào các tòa nhà gần nhất, chỉ khi nào nghe thấy tiếng động trong bán kính mười mét, hoặc đánh hơi thấy mùi người thì mới thò mặt ra.
Không được phép ra ngoài sau khi trời tối là một "tử quy" (quy định sống còn) bất di bất dịch nằm lòng trong tâm trí của mọi người sống sót, quyết định của cô hoàn toàn chính xác.
Cậu thanh niên đang ngả lưng trên chiếc ghế xoay chơi game offline ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt trẻ trung, ánh mắt trong veo hệt như một nam sinh viên đại học.
"Ở đâu cơ? Từ An á?"
Trên thực tế, lúc đại dịch tang thi bùng nổ, cậu ta đích thực là một nam sinh viên. Việc cậu ta có thể ngồi chễm chệ ở vị trí Tổng Chỉ huy trưởng của Căn cứ Khu 15 này hoàn toàn là nhờ vào thanh danh thu được hồi mới phát dịch. Khi đó, cậu thanh niên nhiệt huyết này đã lập tức tập hợp những sinh viên thức tỉnh dị năng trong khu làng đại học xung quanh, đi đầu trong việc thành lập một đội dị năng giả trẻ tuổi bách chiến bách thắng, cứu sống được một lượng lớn người sống sót.
Người đang nói chuyện với cậu là Quý Lan - Phó Chỉ huy trưởng của Căn cứ Khu 15: "Đúng vậy, là Từ An. Cái thành phố mà bất cứ ai đi ngang qua cũng đều bảo là chưa từng chạm trán tang thi ấy. Bởi vì nó quá an toàn nên vật tư nghèo nàn đến mức gần như chẳng có gì. Tôi không hề phân công đội bảy đến đó, nhưng bọn chúng cứ nằng nặc đòi đến đó thử vận may, thực chất là muốn trốn tránh những nơi nguy hiểm."
Cảnh Hồng Dư ngại ngùng gãi đầu hỏi: "Đàn chị Quý Lan này, đội bảy gồm có những ai thế?"
Quý Lan kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống. Với vẻ mặt thanh tú lạnh lùng như sương giá, cô đọc chính xác tên của bốn gã đàn ông kia:
"Dị năng giả hệ Thổ - Vương Hải Chính, dị năng giả không gian - Trần Kiên, cường hóa cánh tay phải - Vương Đại Xuyên, và thấu thị - Tôn Dược."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
