Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nuôi Chó Trắng Không Ngờ Nhặt Đúng Chồng Tương Lai Chương 28: Gây Rối Cái Gì?

Cài Đặt

Chương 28: Gây Rối Cái Gì?

Thê tử của Diệp Lâm Giang – Lưu thị – tay cầm dao phay, giận dữ đuổi theo chém:

“Đồ họ Diệp nhà ngươi! Cái tên khốn vô liêm sỉ, hôm nay ta không chém chết ngươi thì ta không mang họ Lưu nữa!”

Diệp Chấn Sơn nghe Lưu thị mắng người “họ Diệp”, sắc mặt lập tức tối sầm — chẳng phải là mắng cả lão vào đó sao?

Vốn dĩ mọi chuyện cứ thế giằng co, nhưng Diệp Lâm Giang lại đột nhiên phát điên, nhất quyết đòi cưới Lưu thị. Diệp Chấn Sơn giận tím mặt, song cuối cùng vẫn nhượng bộ. Từ đó về sau, lão mặc kệ Nhị phòng, mãi đến gần đây thái độ mới dần hòa hoãn đôi chút. Tuy nhiên, trong lòng lão vẫn chẳng ưa gì Lưu thị. May mà bà ta cũng biết điều, không dám tùy tiện xuất hiện trước mặt lão.

Giờ đây, vừa nghe đến chuyện Tiêu Như Nguyệt, Lưu thị tức giận đến phát điên, hận không thể băm Diệp Lâm Giang thành trăm mảnh.

Diệp Chấn Sơn trừng mắt quát lớn:

“Gây rối cái gì? Tất cả cút vào trong cho ta!”

Cảnh tượng thật mất mặt — hiện tại còn đang ở trong sân, cửa phủ vẫn chưa đóng, nếu để người ngoài nhìn thấy thì còn ra thể thống gì!

Khổ nỗi Diệp Lâm Giang mặt dày vô sỉ, ôm chặt chân phụ thân không buông, vừa khóc vừa kêu:

“Cha ơi, người phải cứu con a! Cái mụ chằn này muốn chém chết con thật đó!”

Thấy dáng vẻ vô dụng của hắn, Diệp Chấn Sơn hận sắt không thành thép, một cước đá bay:

“Cút đi cho ta!”

“Cha xem đó, suốt ngày ong bướm bên ngoài, lần này lại còn dám dây dưa với tiểu thư Tiêu gia!”

Có Diệp Chấn Sơn ở đây, Lưu thị không dám quá mức càn rỡ, nhưng vẫn chưa nguôi giận, nghiến răng nghiến lợi.

Diệp Lâm Giang nhỏ giọng lầm bầm:

“Không cần chịu trách nhiệm, không ngủ thì uổng!”

Lưu thị nghe vậy càng nổi điên:

“Khốn nạn! Ngươi còn dám có lý hả? Để xem ta—”

“Im miệng!” Diệp Chấn Sơn tức giận quát lớn, tiếng rống như sấm.

“Đóng cửa lại.”

Diệp Khinh Vũ bình thản ra lệnh. Nàng bảo người khiêng hai chiếc ghế ra sân, một cái đặt cho Diệp Chấn Sơn, một cái cho mình, hai ông cháu ngồi xuống — rõ ràng là muốn xét xử tại chỗ.

“Cha, chuyện này rốt cuộc là thế nào?” Sắc mặt Diệp Lâm Giang tái nhợt, Lưu thị bên cạnh cũng không dám nói thêm.

Diệp Khinh Vũ nhếch môi cười nhạt:

“Bình thường chẳng thấy Nhị bá sợ thẩm thẩm đến vậy.”

Nếu Diệp Lâm Giang thực sự sợ vợ, sao có thể nạp hết thiếp này đến thiếp khác? Trong mắt Diệp Khinh Vũ, hai vợ chồng chẳng qua đang diễn trò, mượn cớ cãi nhau để làm loãng tội trạng. Dù sao, Mặc Lâm vừa bị giết đêm qua — nếu truy cứu thật, chuyện chắc chắn chẳng có lợi cho Diệp Lâm Giang.

“Đâu có, đâu có, Nhị thẩm con hung dữ quá, ta sợ bị bà ấy xẻ thịt thôi.” Diệp Lâm Giang vỗ ngực, làm ra vẻ sợ hãi.

Diệp Khinh Vũ làm như hứng thú:

“Nhị bá, nói thật đi, ngươi làm sao câu dẫn được Tiêu Như Nguyệt vậy?”

“Không thể nói như thế, rõ ràng là nàng ta quyến rũ ta trước.” Diệp Lâm Giang chột dạ.

Diệp Khinh Vũ cười lạnh:

“Tối qua là lần thứ mấy hai người vụng trộm với nhau rồi?”

Diệp Lâm Giang mất kiên nhẫn:

“Con là cô nương chưa xuất giá, hỏi trưởng bối chuyện đó chẳng thấy xấu hổ sao?”

“Ngươi còn biết mình là trưởng bối à? Loại chuyện ô uế như thế mà cũng làm được, Vũ nhi hỏi ngươi thì sao?” Diệp Chấn Sơn giận đến bật cười, mắng xối xả vào mặt hắn.

Diệp Lâm Giang bị mắng cúi đầu không dám ho he. Lưu thị lại bực bội chen vào:

“Thất chất nữ, lúc đó con không có mặt trong đại sảnh, làm sao biết được chuyện của Nhị bá con?”

Diệp Khinh Vũ nhướng mày cười mỉa:

“Tiêu Như Nguyệt đã tìm đến tận cửa rồi, muốn giả vờ làm ngơ cũng khó lắm.”

Diệp Chấn Sơn bất mãn với thái độ của Lưu thị, lạnh giọng nói:

“Ở đây không có phần ngươi, lui xuống!”

“Nhưng mà—” Lưu thị còn định cãi, song bị ánh mắt uy nghiêm của Diệp Chấn Sơn trừng cho một cái, liền nuốt hết lời, trừng Diệp Lâm Giang một cái thật độc rồi mới miễn cưỡng lui ra.

Đợi Lưu thị đi khuất, Diệp Chấn Sơn đập bàn quát lớn:

“Đồ hỗn xược! Mau khai thật cho ta!”

“Cha, con đã nói rồi mà, là Tiêu Như Nguyệt quyến rũ con trước! A a, con nói, con nói đây…”

Thấy Diệp Chấn Sơn rút ra cây roi sắt có gai ngược, Diệp Lâm Giang sợ đến mặt trắng bệch, đành phải khai toàn bộ.

Theo lời hắn, Tiêu Như Nguyệt từng tìm hắn, muốn hắn giúp đầu độc Diệp Khinh Vũ. Hắn thèm sắc đẹp, liền ra điều kiện được cùng nàng ta “tâm sự” một đêm, không ngờ nàng thật sự đồng ý.

Diệp Khinh Vũ lạnh giọng cắt lời:

“Nói vậy, ngươi vốn muốn đầu độc ta, nhưng lại khiến ông nội uống nhầm?”

“Làm sao có thể! Nếu là con hạ độc, chẳng lẽ con ngốc đến mức tự mình uống?”

Diệp Lâm Giang vội la lên, nói rằng hắn chỉ lừa Tiêu Như Nguyệt, chưa từng định thật sự ra tay. Ngày hôm đó đến Diệp phủ cầu xin phần thưởng chỉ vì hắn thua bạc quá nhiều.

Diệp Chấn Sơn cau mày, trầm giọng hỏi:

“Vậy còn tối qua?”

“Là chúng con đã hẹn trước…”

Tiêu Như Nguyệt nói bất kể có thành công hay không, vẫn phải gặp lại. Tối qua chính là ngày hẹn ấy. Sau khi gặp, nàng lại lừa hắn làm chuyện đó.

Diệp Khinh Vũ khẽ nhướng mày:

“Tiêu Như Nguyệt đâu dễ bị lừa như thế. Ngươi làm hỏng chuyện, nàng ta vẫn chịu cùng ngươi?”

“Đương nhiên, Nhị bá con anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng, đầy mị lực—”

“Im miệng!” Diệp Chấn Sơn không thể nghe thêm, lập tức cho người bịt miệng hắn lại.

Không moi được gì thêm, Diệp Chấn Sơn chỉ đành ra lệnh áp giải Diệp Lâm Giang xuống, quay sang hỏi:

“Vũ nhi, con thấy thế nào?”

Diệp Khinh Vũ lạnh nhạt đáp:

“Ông nội nghĩ sao, con liền thấy vậy.”

Nàng không tin lời của Diệp Lâm Giang, trong đó lộ ra quá nhiều sơ hở. Nhưng hắn dù sao cũng là huyết mạch của Diệp Chấn Sơn, lão lại chẳng thực sự nghi ngờ. Nói nhiều chẳng khác nào chuốc thêm phiền.

Diệp Chấn Sơn thở dài:

“Vũ nhi, con giận ông nội sao?”

Diệp Khinh Vũ lắc đầu, giọng bình thản:

“Con không giận.”

Diệp Chấn Sơn còn định nói thêm, nhưng có thị vệ đến bẩm báo việc gấp.

Diệp Khinh Vũ vốn định quay về viện, song giữa đường chợt đổi ý, đi thẳng đến địa lao.

Cung Mặc Uyên thấy nàng nhìn quanh, tim bất giác siết lại. Hắn sợ nàng phát hiện dấu vết mình từng đến, nào ngờ trong góc lối đi lại có một dấu chân nhỏ — chính là của hắn.

Cung Mặc Uyên lòng thót xuống, thầm cầu nguyện nàng đừng thấy. Nhưng trời chẳng thuận lòng người, ánh mắt Diệp Khinh Vũ đã dừng lại nơi đó.

“Gâu gâu!”

Cung Mặc Uyên vội cắn ống tay áo nàng, cố gắng đánh lạc hướng.

“Tiểu Bạch ngoan, đừng quậy.”

Diệp Khinh Vũ nhẹ giọng dỗ, nhưng vẫn bước thẳng về phía dấu chân kia.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc