Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Diệp Khinh Vũ cười lạnh, chẳng buồn đáp lời. Trong mắt nàng, Diệp Lâm Xuyên lúc này chẳng khác nào con thú cùng đường đang giãy giụa trước khi chết.
“Ngươi câm miệng cho ta!” – Diệp Chấn Sơn tức giận quát, đôi mắt tràn đầy thất vọng. Ông không ngờ đứa con trai trưởng mình từng kỳ vọng lại vô liêm sỉ đến mức ấy.
“Cái này chắc ngươi không thấy xa lạ.” – Diệp Khinh Vũ lạnh lùng nói, lấy từ trong tay áo ra một tấm ngọc bài khắc chữ ‘Xuyên’, ném thẳng xuống chân Diệp Lâm Xuyên.
Các con trai của Diệp Chấn Sơn đều có ngọc bài khắc tên riêng, mỗi tấm đều độc nhất vô nhị. Ngọc bài trong tay nàng, chính là của Diệp Lâm Xuyên.
Nhìn thấy vật ấy, Diệp Lâm Xuyên sững sờ, sắc mặt tái mét:
“Ngọc bài… sao lại ở trong tay ngươi?”
Khóe môi Diệp Khinh Vũ khẽ nhướng, giọng nói lạnh như băng:
“Đây không phải tín vật ngươi giao cho sát thủ sao?”
“Ngươi nói bậy!” – Diệp Lâm Xuyên hét lớn, nhưng gương mặt đã xám xịt, trong mắt hiện lên hoảng loạn.
“Ngươi dám nói tấm ngọc bài kia không phải của ngươi?”
Chưa kịp để hắn biện giải, tên sát thủ đang bị áp giải bỗng run rẩy mở miệng:
“Đại gia… ngọc bài là ngài đưa cho thuộc hạ.”
“Trương Đức! Ngươi dám nói bậy—” Diệp Lâm Xuyên tức giận quát, song vừa buột miệng gọi tên, hắn liền hối hận. Như thế chẳng phải tự thừa nhận mối liên hệ giữa hai người sao?
Khóe môi Diệp Khinh Vũ cong lên một nụ cười khẩy, nàng quay sang các trưởng lão:
“Các vị trưởng lão, mọi người đều nghe rõ rồi chứ?”
Ánh mắt các trưởng lão lộ vẻ khác nhau. Nhị trưởng lão trầm giọng nói:
“Diệp Lâm Xuyên mưu hại gia chủ, tội không thể dung tha!”
“Các ngươi!” – Diệp Lâm Xuyên gầm lên, toàn thân run rẩy. Mấy lão hồ ly này thật đáng ghét! Bao nhiêu lợi lộc hắn bỏ ra đều trở thành uổng phí.
Sợ hắn kéo mình xuống nước, Nhị trưởng lão cùng những người khác vội vàng kể ra các tội trạng mà Diệp Lâm Xuyên từng gây ra.
Sắc mặt Diệp Lâm Xuyên trắng bệch. Hắn biết mình đã rơi vào tuyệt cảnh, dẫu có biện minh thế nào cũng vô dụng. Cuối cùng, hắn nghiến răng thừa nhận:
“Đúng vậy! Sát thủ là ta phái đi, nhưng ta chưa từng đưa ngọc bài cho bất kỳ ai!”
“Nghịch tử!” – Diệp Chấn Sơn tức giận đến mức run tay, sắc mặt u ám như mây đen trước bão.
Diệp Lâm Xuyên không nhìn ông, mà quay sang chỉ thẳng mặt mấy trưởng lão:
“Các ngươi! Những thứ ta cho các ngươi còn ít sao?”
Lời vừa dứt, đám trưởng lão sắc mặt đại biến. Lục trưởng lão lắp bắp:
“Ngươi… ngươi nói bậy!”
Nhị trưởng lão trấn định hơn, lạnh giọng:
“Gia chủ, Diệp Lâm Xuyên cố tình vu khống, chia rẽ nội bộ!”
“Chia rẽ?” – Diệp Lâm Xuyên bật cười lạnh – “Có cần ta đưa ra bằng chứng không?”
Hắn cố ý giữ lại thư tín lúc hối lộ bọn họ, dùng chính những thứ ấy làm bảo hiểm cho mình.
Nghe đến hai chữ bằng chứng, sắc mặt mấy trưởng lão đồng loạt biến đổi.
Diệp Khinh Vũ liếc qua, cười nhạt:
“Ông nội, biết đâu là do chính mấy trưởng lão này xúi giục Đại bá cũng nên.”
Nghe vậy, Diệp Lâm Xuyên lập tức hùa theo:
“Cha, con bị lòng tham che mờ lý trí, là bị bọn họ xúi giục—”
Hắn chưa nói dứt lời, mấy trưởng lão kia đã hoảng sợ cắt ngang, vội vàng liệt kê từng tội trạng của hắn, mong đổ hết trách nhiệm để tự thoát thân.
Nhìn bọn người này vì lợi mà trở mặt nhanh như chớp, trong lòng Diệp Chấn Sơn chỉ còn lại sự lạnh lẽo và thất vọng.
Diệp Khinh Vũ khoanh tay đứng bên, ánh mắt lạnh lùng thưởng thức cảnh tượng “chó cắn chó”, thỉnh thoảng còn xen vào vài lời mỉa mai, khiến tình hình càng thêm hỗn loạn.
Cung Mặc Uyên ẩn trong lòng nàng khẽ thở dài. Nữ nhân này quả thật đáng sợ. Ai dám đắc tội với nàng, e rằng chẳng có kết cục tốt đẹp. Nghĩ đến mục đích ban đầu của mình khi tiếp cận Diệp Khinh Vũ, trong lòng hắn bỗng dâng lên chút phiền muộn.
“Xem ra nếu không đưa bằng chứng ra, các ngươi sẽ không chịu thừa nhận.” – Diệp Lâm Xuyên nói, ánh mắt đầy oán độc. Hắn khai ra nơi cất giấu thư tín.
Diệp Chấn Sơn lập tức sai người đi lấy. Một lát sau, những bức thư được mang đến, chứng cớ rành rành, mấy trưởng lão câm nín như gà rù. Tam trưởng lão cùng Ngũ trưởng lão giận dữ, lớn tiếng lên án họ phản bội gia tộc.
Thấy mọi chuyện đã rõ ràng, Diệp Khinh Vũ tiến lên một bước, hỏi:
“Ông nội, nên xử lý bọn họ thế nào?”
Ngay lúc ấy, ánh mắt Diệp Lâm Xuyên lóe lên. Hắn đột nhiên nhào đến trước mặt Diệp Chấn Sơn, dập đầu liên hồi, máu hòa nước mắt:
“Cha! Con sai rồi… xin người cho con một cơ hội, con nhất định sửa đổi…”
Dẫu sao cũng là con ruột, thấy hắn quỳ lạy thảm thiết, trong lòng Diệp Chấn Sơn chợt dâng lên chút mềm lòng.
Diệp Khinh Vũ cau mày. Nàng biết rõ, chỉ cần Diệp Lâm Xuyên còn sống, tất sẽ là họa lớn. Không thể để ông nội do dự.
Nàng vừa định hành động, thì Diệp Lâm Xuyên đột nhiên bật dậy. Một lưỡi dao găm sáng loáng lóe lên, đâm thẳng về phía cổ Diệp Chấn Sơn:
“Chết đi!”
Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt. Diệp Chấn Sơn né không kịp, trên cổ đã xuất hiện một vệt máu đỏ rực.
“Ông nội!” – Diệp Khinh Vũ kinh hãi kêu lên, thân hình lóe sáng, đá bay con dao khỏi tay hắn.
“Sớm biết ngươi là lang tâm cẩu phế như vậy, khi ngươi mới chào đời, lão phu đã nên bóp chết ngươi rồi!” – Diệp Chấn Sơn gầm lên, giọng khàn đặc trong cơn phẫn nộ.
Tình phụ tử giữa hai người, đến khoảnh khắc này, hoàn toàn bị cắt đứt.
“Bóp chết ta?” – Diệp Lâm Xuyên cười điên dại – “Từ nhỏ đến lớn, người chưa từng quan tâm đến ta! Trong mắt người chỉ có Diệp Lâm Triệt! Dù ta cố gắng thế nào, người cũng không thèm nhìn đến. Nếu hắn không chết sớm, vị trí gia chủ sớm muộn gì cũng là của hắn!”
Nghe vậy, Diệp Chấn Sơn khẽ run người. Ông nhìn đứa con trước mặt, trong lòng dâng lên nỗi bi thương khôn tả.
“Ta có thiên vị Lâm Triệt hơn một chút, nhưng chưa từng định truyền ngôi cho nó.”
“Không thể nào! Người đừng hòng dối ta!” – Diệp Lâm Xuyên gào lên, hai mắt đỏ ngầu, cuồng loạn như dã thú.
“Ngươi tin hay không tùy ngươi.” – Diệp Chấn Sơn lạnh giọng – “Nhưng hôm nay, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi tiếp tục sai lầm!”
Nói dứt lời, ông giơ tay, linh lực hội tụ trong lòng bàn tay, một chưởng đánh thẳng tới.
Diệp Lâm Xuyên lập tức lùi lại, phản kích bằng toàn bộ tu vi. Trong nháy mắt, hai cha con lao vào giao chiến, linh lực va chạm khiến linh đường rung chuyển.
Tuy cùng là Linh Hoàng, nhưng Diệp Lâm Xuyên chỉ mới sơ cấp, còn Diệp Chấn Sơn là đỉnh phong. Khoảng cách giữa hai cấp, khác biệt như trời với vực. Dù thương thế chưa khỏi hẳn, ông vẫn dễ dàng áp đảo đối phương.
Chỉ một lát, Diệp Lâm Xuyên đã bị đánh ngã xuống đất, miệng phun máu. Diệp Khinh Vũ tiến lên, giẫm một chân lên ngực hắn, ánh mắt lạnh như băng.
“Ta không cam lòng… ta không cam lòng…” – Hắn run rẩy, máu từ khóe miệng trào ra, ánh mắt tràn đầy oán độc.
“Nghịch tử, đến giờ ngươi vẫn chưa chịu hối cải?” – Diệp Chấn Sơn thở dài, giọng khàn đi vì bi thương.
“Con không sai! Sai là ở người! Tất cả là do người ép con!” – Diệp Lâm Xuyên gào lên, tiếng cười lẫn trong nước mắt và máu.
“Còn ngoan cố!” – Diệp Chấn Sơn siết chặt nắm tay, linh lực lại bốc lên quanh thân, giọng ông lạnh như phán quyết:
“Ngươi không xứng làm người của Diệp gia nữa!”
Ông chậm rãi giơ tay, linh khí tụ lại thành ấn, ánh sáng lấp lóe quanh lòng bàn tay.
“Khoan đã—!” – Diệp Lâm Xuyên hoảng hốt kêu lên, tuyệt vọng giãy giụa giữa ranh giới sống chết…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








