Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Xuyên Nam: Tôi Ở Niên Đại Văn Ăn Bám Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

“Thưa các bà con, mọi người đi đường vất vả rồi. Tôi là bí thư của công xã Quang Minh, tôi thay mặt toàn thể xã viên chào đón mọi người. Chúng tôi đã chuẩn bị một ít bánh ngô, mọi người hãy lấp đầy bụng trước, sau đó đến chỗ tôi đăng ký để nhận trợ cấp. Huyện ủy đã nghe về tình hình của mọi người, tối qua đã khẩn cấp gửi một lô lương thực cứu tế.

Lát nữa, ai bằng lòng nhập hộ khẩu ở công xã chúng tôi sẽ được phát mười cân lương thực, ai không muốn chúng tôi cũng sẽ phát mười cân, sau đó sắp xếp xe đưa mọi người đi.”

Lời vừa dứt, một đám người đã đổ xô lên tranh giành đồ ăn. Hai người phụ nữ lớn tuổi đang phát bánh nhanh tay dùng nắp đậy lại, sau đó chia cho mỗi người hai cái, số còn lại thì chia cho trẻ con.

Chu San ngấu nghiến giải quyết hai cái bánh ngô không nhỏ, lại đi uống thêm hai bát nước, lập tức cảm thấy cuộc đời đã lên đến đỉnh cao. Cô thích ứng cực tốt với hoàn cảnh hiện tại, nhanh nhẹn chạy đi xếp hàng đăng ký hộ khẩu nhận lương thực.

“Chú Ngưu.” Người đến chính là tá điền năm xưa của nhà họ Chu. Trên đường đi cũng nhờ có ông ấy giúp đỡ mà tấm thân nhỏ bé của Chu Đại Sơn mới chống đỡ được, thậm chí còn có tham vọng đi cướp thân thể của người khác.

“Nhà chú định đến đại đội Đại Dương Câu, nhà chồng của con bé Tiểu Hoa nhà chú ở đó. Cháu định thế nào?”

Chu San lục lọi ký ức một hồi mới nhớ ra con gái của chú Ngưu này chính là người vừa vào công xã đã được một người bác gái đến thăm họ hàng để ý, dùng ba cân bột mì thô hỏi cưới. Giờ người ta đăng ký hộ khẩu đi nương tựa con gái cũng là chuyện bình thường.

Nhưng Chu San không muốn đi theo. Cô không phải là quỷ đói nguyên bản cần tìm người quen để dựa dẫm, cô với nhà họ cũng chẳng có họ hàng thân thích gì, đi theo chẳng phải là tự tìm chuyện cho mình sao.

Bây giờ cô cũng đã hiểu ra, cô đã bị quỷ đói đưa đến những năm 60. Rõ ràng thân phận này của cô là một vấn đề lớn trong thời đại này. Hiện tại nhờ thân phận người tị nạn mà đăng ký hộ khẩu mới, coi như đã thoát được quá khứ. Trong đoàn người này chỉ có nhà chú Ngưu biết thành phần địa chủ trước đây của cô, tốt nhất là nên giữ khoảng cách.

“Chú Ngưu, trên đường đi nhờ có chú mà cháu mới sống được, ơn của chú cháu sẽ ghi nhớ cả đời. Nhưng mà, sức khỏe của cháu thế nào chú cũng biết đấy, không làm nổi việc đồng áng đâu ạ. Cháu cứ ở lại công xã tìm cơ hội xem sao.”

Ngưu Đức Trụ nhìn cậu chủ nhỏ trước mặt như biến thành người khác, ánh mắt phức tạp. Tuy không yên tâm, nhưng ông ấy biết cậu chủ nhỏ nói đúng. Ông ấy móc hai củ khoai tây từ trong túi ra nhét vào lòng Chu San, rồi trầm giọng nói: “Nếu sống không nổi thì đến Đại Dương Câu tìm chú, có chú Ngưu ở đây, không để cháu chết đói đâu.”

Chu San cười gật đầu, rồi nhìn Ngưu Đức Trụ quay về với gia đình.

“Bị người ta từ chối rồi chứ gì. Người ta là cậu chủ đấy, cần ông lo chuyện bao đồng à.” Vợ chú Ngưu thấy chồng mình mặt mày ủ rũ quay về, không cần nói cũng biết là bị từ chối rồi. Cả ngày cứ lo chuyện đông tây, người nhà mình sắp chết đói đến nơi rồi mà ông ấy có thèm quan tâm đâu.

“Đừng có nói bậy bạ nữa, lớn tuổi rồi mà cái miệng vẫn không biết giữ cửa. Lão Thật, mang hai cái bánh ngô cho Đại Sơn, bảo với cậu ta là chúng ta đi đây.”

Nghe Ngưu Đức Trụ mắng, vợ ông ấy bất mãn bĩu môi. Bà ấy thừa biết ông ấy đã lén cho Chu Đại Sơn hai củ khoai tây, bây giờ lại cho bánh ngô, đó đều là đồ ăn bớt từ miệng của người nhà ra cả. Bà ấy định nói vài câu, nhưng khi nhìn thấy dáng người nhỏ bé gầy gò của Chu Đại Sơn thì lại thôi.

Chu San tiễn gia đình họ Ngưu và mấy hộ gia đình có con gái gả vào các đại đội khác đi rồi, bèn co ro trong miếu, vừa gặm bánh ngô vừa suy tính bước tiếp theo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc