“Mẹ ơi, viên sỏi đó tự nhiên từ trên trời rơi xuống kìa, cái sân này thực sự có ma ám sao?”
“Chứ còn gì nữa, chẳng phải người ta đồn nửa đêm cứ nghe thấy tiếng quỷ khóc sói gào đó thôi?”
“Lại còn có người từng lấy đồ của nhà này xong về nhà phát bệnh đột ngột mà chết nữa đấy!”
“Đúng đúng, hai ông bà lão nhà họ Trương chẳng phải thế sao... Tiếc cho thằng con trai nhà họ Trương, một thanh niên khỏe mạnh đàng hoàng bỗng dưng phát điên luôn!”
“Mau chạy đi thôi! Kẻo lại rước xui xẻo vào người!”
Dân làng xôn xao bàn tán, không một ai dám nán lại chỗ này thêm nửa khắc, chỉ sợ bị ám phải thứ xú quế của ma quỷ.
Khổ nỗi những chuyện mê tín dị đoan thế này lại không thể rêu rao công khai, ngộ nhỡ bị chụp cho cái mũ tuyên truyền tư tưởng xấu thì cũng thành ma đói oan khuất mất thôi!
Ngưu Đại Lực đau chân, đau đầu, đau khắp cả người, cả đời này hắn chưa từng phải chịu thiệt thòi lớn đến mức này bao giờ!
Thịnh Hưng Quốc thu hồi tầm mắt từ cây hòe lớn ngoài cổng lại, nhìn thẳng vào mặt Ngưu Đại Lực, cười khẩy một tiếng: “Hay là mày bước vào đây, hai ta so tài vài chiêu xem sao?”
Vừa rồi là do ông đã đánh giá thấp tên Ngưu Đại Lực này, sau khi lục lọi ký ức của nguyên chủ mới biết kẻ này là một tên đầu gấu có tiếng trong làng.
Một thân sức trâu nước chẳng dùng vào việc chính đáng, là một tên khốn nạn chuyên đi ức hiếp cả đứa trẻ con ba tuổi.
Ngưu Đại Lực làm sao dám bước vào chứ!
Hắn từng nghĩ mấy chuyện ma quỷ thần thánh đều là lừa bịp! Mười mấy mạng người treo cổ tự tử kia, hồi trẻ hắn còn chẳng sợ thì khi họ biến thành ma hắn làm sao phải sợ?
Thế nhưng không ngờ rằng con ma này giữa ban ngày ban mặt mà cũng dám ra tay đả thương người ta!
Ngưu Đại Lực sợ đến mức sắp vỡ mật, chẳng qua là cố gượng gạo chống đỡ để không bị ngất xỉu tại chỗ mà thôi.
“Tao... Hôm nay tao tạm tha cho mày một mạng đấy!”
Ngưu Đại Lực nhấc chân định bỏ chạy thì bị Bà Tôn lao ra chặn đường: “Mày đánh con gái tao ra nông nỗi này! Đền tiền mau! Không thì hôm nay mày đừng hòng bước ra khỏi đây!”
“Mẹ mày chán sống rồi à? Cút ngay! Dám đòi ông đây đền tiền, mày có mấy cái mạng để tiêu hả?”
Bà Tôn bắt đầu giở thói ăn vạ lăn lộn dưới đất, ôm chặt lấy chân Ngưu Đại Lực nhất quyết không chịu buông.
Ngưu Đại Lực nổi cơn điên tiết, vung nắm đấm định nện xuống.
“Vút ——”
Một viên sỏi nhỏ bắn trúng phóc vào nắm đấm của hắn, Ngưu Đại Lực hét lên một tiếng đau đớn, chân mềm nhũn ra, không đứng vững được mà ngã bệt mông xuống đất.
“Vút ——”
Lại thêm một viên sỏi nữa bay thẳng tới nhắm vào mắt Ngưu Đại Lực.
Nếu không nhờ Ngưu Đại Lực né tránh kịp thời thì con mắt đó coi như mù hẳn rồi!
“Tao đền! Tao đền! Cho bà này!” Ngưu Đại Lực run lẩy bẩy thò tay vào túi quần móc ra hai tờ tiền mệnh giá một tệ.
Đối với hắn, hai tệ này chẳng khác nào lấy đi mạng chó của hắn vậy.
Thế nhưng Bà Tôn lại không chịu.
Bà ta cứ ngỡ trong cái sân này thực sự có ma thật, dù sao bà ta cũng chưa từng làm chuyện gì trái với lương tâm, thậm chí năm xưa còn lén lút tiếp tế cứu giúp gia đình này.
Người ta biến thành ma rồi thì nhất định là đang đứng ra giúp đỡ bà ta!
Bà Tôn giơ năm ngón tay lên: “Năm mươi tệ! Không có đủ năm mươi tệ thì tao sẽ đi tìm Đại Tiên Mã! Ngày nào tao cũng nguyền rủa cho cả nhà ma quỷ này quấn chặt lấy mày!”
“Bà điên rồi à!” Đừng nói là năm mươi tệ, ngay cả năm tệ thì Ngưu Tiểu Hồng cũng thấy tiếc đứt ruột: “Tôi đi báo cáo bà tội tuyên truyền mê tín quỷ thần...”
“Ái chà!” Chưa kịp dứt lời, mụ ta cũng bị một viên sỏi bắn trúng!
Ngưu Tiểu Hồng hốt hoảng nhìn quanh quất bốn phía, run rẩy nép sát vào người đứa con trai lớn: “Quang Tông à... Chỗ này... Không lẽ thực sự có...” Ma?
“Mẹ ơi, đưa tiền đi thôi... Con sợ lắm...”
Hai đứa con trai cưng “Quang Tông Diệu Tổ” của Ngưu Tiểu Hồng lúc này đều sợ đến mức sắp tè ra quần.
Ngưu Nhị Lực cắn răng hạ quyết tâm nói: “Năm mươi tệ thì không có đâu! Nhiều nhất là hai mươi tệ! Không được thì tất cả cùng chết chùm ở đây!”
Đòi tiền ư? Chuyện đó là không thể nào!
Hai mươi tệ này cũng là nể tình nhìn thấy Tôn Nhị Nữu đang nằm bất động dưới đất chẳng rõ sống chết ra sao mà thôi.
Sức lực của anh trai hắn thế nào hắn hiểu rõ nhất, chắc mụ già họ Tôn vẫn tưởng con Tôn Nhị Nữu đang giả vờ ăn vạ, dù sao ở trong làng cái trò ăn vạ tống tiền này cũng đâu có hiếm gặp.
Tôn Nhị Nữu lại chính là một trong những cao thủ của ngón nghề này.
Mụ già họ Tôn chắc chắn nghĩ rằng Tôn Nhị Nữu đang diễn kịch, hừ, cứ đợi đấy mà nhặt xác con gái đi.
Ngưu Nhị Lực nháy mắt ra hiệu cho Ngưu Đại Lực.
Ngưu Nhị Lực từ nhỏ đã khôn lỏi hơn Ngưu Đại Lực, mưu hèn kế bẩn nhiều vô kể.
Thấy em trai đã mở lời nhượng bộ, Ngưu Đại Lực liếc nhìn Tôn Nhị Nữu một cái rồi cũng không khăng khăng cự tuyệt nữa: “Được, hai mươi thì hai mươi!”
Ngưu Nhị Lực đoán không hề sai, Bà Tôn ngay từ đầu quả thực nghĩ rằng con gái mình đang giả vờ diễn kịch.
Hai mẹ con đâu phải lần đầu phối hợp với nhau như thế này, nếu không thì địa vị của Tôn Nhị Nữu trong nhà vô cùng khó xử, mấy chị dâu đều coi thường cô, nếu không kiếm thêm chút thu nhập ngoài luồng thì căn bản không thể sống yên ổn trong nhà họ Tôn được.
Bà Tôn đảo mắt một vòng, làm bộ miễn cưỡng nói: “Được rồi, hai mươi thì hai mươi, nhưng nói trước cho rõ ràng đấy, con gái tao mà có mệnh hệ gì thì chúng mày phải chịu hoàn toàn trách nhiệm!”
Thịnh Hạ đứng một bên lạnh lùng quan sát: *Hai mươi tệ đổi lấy một mạng người, coi chuyện này như trò đùa chắc?*
Nhưng cô không thích chuốc thêm phiền phức, chỉ quay sang nói với Bà Tôn: “Trong phòng tôi có thuốc, có lẽ có thể cứu được một mạng của Tôn Nhị Nữu, lát nữa bà quay lại đón người nhé.”
“Hả? Cứu mạng sao?” Lúc này Bà Tôn mới sực nhớ ra phải nhìn lại con gái mình một cái.
Sắc mặt Tôn Nhị Nữu xám ngoét như tro tàn, đôi môi tím tái ngắt, hoàn toàn khác xa với vẻ mặt khi giả vờ ăn vạ trước đây.
Bà Tôn lúc này mới bàng hoàng nhận ra, con gái mình thực sự bị đánh trọng thương đến mức sắp chết rồi!
Hai mươi tệ thì làm sao mà đủ được? Phải đưa con gái lên bệnh viện lớn trên thành phố gấp chứ!
Bà Tôn bắt đầu gào khóc ăn vạ om sòm, còn mấy đứa con trai và con dâu đi theo bà ta thì chẳng nói chẳng rằng một câu, chỉ đứng im như tượng làm nhiệm vụ đứng gác bên cạnh.
Vương Đại Hoa bất đắc dĩ lắc đầu, nhỏ giọng nói với Thịnh Hạ: “Con gái à, con có khiêng nổi không?”
Thực ra tư tưởng của Vương Đại Hoa cũng có nét tương đồng với thời đại này, ít nhất thì quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân đã ăn sâu vào tiềm thức của bà.
Tôn Nhị Nữu là một cô gái chưa chồng, tuyệt đối không thể để Thịnh Hưng Quốc chạm tay vào được.
Thịnh Hạ: “...” *Trông mình giống một tiểu tiên nữ xinh đẹp tốt bụng lắm sao?*
Thôi được rồi, nể tình Tôn Nhị Nữu đối xử với nguyên chủ cũng không đến nỗi tệ, đành miễn cưỡng làm tiên nữ một lần vậy.
Thịnh Hạ gật đầu, Vương Đại Hoa sợ con gái bị mệt nên nhận phần khiêng nửa thân trên, bảo Thịnh Hạ chỉ cần đỡ lấy hai chân là được.
Hôm qua Tôn Nhị Nữu còn hăng hái khiêng Thịnh Xuân, hôm nay đã biến thành người bị người khác khiêng rồi...
Thịnh Hoài nép sau khe cửa nhìn ra nãy giờ rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Chỉ có điều ánh mắt cậu nhìn về phía cây hòe lớn ngoài cổng có chút kỳ lạ: *Trong thiết lập của mình đâu có nhân vật này đâu nhỉ, chẳng lẽ lại là một vị đại thần phương nào xuyên không tới đây nữa sao?*
Trong căn phòng hướng đông, Tôn Nhị Nữu nằm ngay ngắn trên giường gạch.
Thịnh Hạ ngồi bên cạnh cô, đưa bàn tay nhỏ nhắn gầy guộc đen nhẻm như móng gà ra, sau lưng cô đắm mình trong ánh nắng ban mai dịu nhẹ, ấm áp vô cùng, khiến cả thể xác lẫn tinh thần của Thịnh Hạ đều cảm thấy thư thái dễ chịu.
Từng luồng quang năng mỏng manh như mang theo sức sống mãnh liệt, nhẹ nhàng rót vào cơ thể Tôn Nhị Nữu.
Vương Đại Hoa đứng một bên hồi hộp theo dõi, nhìn thấy trên trán con gái mình rịn ra những giọt mồ hôi li ti, bà liền xé ngay một mảnh vải trên tay áo, bước tới nhẹ nhàng lau mồ hôi cho cô.
“Cảm ơn.” Thịnh Hạ theo phản xạ nói lời cảm ơn, toàn bộ tinh thần lực của cô đều đang tập trung cao độ trên người Tôn Nhị Nữu.
Thi triển **Thánh quang trị liệu** tiêu tốn quá nhiều quang năng, Thịnh Hạ không dám mở thêm **Quang minh thẩm thị** để kiểm tra tình trạng của Tôn Nhị Nữu nữa.
Nội thương nơi lồng ngực của Tôn Nhị Nữu là vết thương chí mạng, nếu như lúc nãy không có **Khiên thần quang** bảo vệ thì giờ phút này cô ấy đã là một cái xác không hồn rồi.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, mí mắt của Tôn Nhị Nữu khẽ động đậy.
Trong cơn mơ màng cô nhìn thấy một cô bé đang ngồi ngược sáng, dung mạo nhìn không rõ, nhưng cái đầu trọc lơ thơ vài cọng tóc kia thì ở cái thôn này ngoài con nha đầu thứ hai nhà họ Thịnh ra thì chẳng còn ai khác nữa.
Tôn Nhị Nữu chỉ nhìn thoáng qua được một cái như thế rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ mê man.
Ngoài sân rất nhanh đã vang lên tiếng khóc lóc gào thét của Bà Tôn, nhưng đã bị Thịnh Hưng Quốc chặn đứng lại ở bên ngoài.
Bà Tôn sắp phát điên lên rồi: “Thả tôi vào! Thịnh Hưng Quốc mày mau thả tao vào trong! Con gái tao phải đi bệnh viện gấp!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)