Trong căn phòng tối tăm, tường thì bong tróc từng mảng, bóng đèn trên trần thì cứ chao đảo như sắp rơi xuống đầu.
Một cô gái nằm trên chiếc giường gỗ đơn sơ. Cô gái có gương mặt chữ điền, nhỏ nhắn với ngũ quan tinh tế. Người ta hay nói: mặt vuông thì ngũ quan thường sắc nét, cá tính – cô gái này đúng chuẩn! Mặc dù vẫn nhắm mắt, nhưng trông đã thấy có nét xinh xắn, dễ thương.
Mặt trời khuất sau núi, đèn đường bắt đầu sáng lên – màn đêm chính thức buông xuống.
Trong thành phố phồn hoa náo nhiệt, đèn đỏ đèn xanh rực rỡ, xe cộ tấp nập... chẳng mấy ai để ý tới cái khu ổ chuột nằm giữa lòng thành phố này. Và căn phòng thuê nhỏ trong con hẻm lộn xộn kia, từ đầu đến giờ... vẫn tối om.
Trên giường, mí mắt cô gái khẽ động, tròng mắt đảo nhẹ – ý thức đang dần quay lại. Cô từ từ mở mắt.
Đôi mắt sâu thẳm, nhìn quét khung cảnh xung quanh – không chút cảm xúc gợn sóng.
“Về rồi à?”
Giọng cô khàn khàn, chắc do quá lâu không uống nước.
“Đúng vậy ạ! Chúc mừng ngài đã hoàn thành tất cả nhiệm vụ và trở về thế giới của mình!”
Diêu Tình bật cười, nhưng kiểu... mỉa mỉa. Dựa vào hai cánh tay gần như chẳng còn sức, cô cố chống người ngồi dậy.
“Đưa người sống sờ sờ vô thế giới tận thế? Hệ thống chính của tụi bây không bị phạt à?”
“Xin tha cho em...〒▽〒”
Cô không thèm để ý tới nó, đưa tay vén mái tóc rủ xuống trước mắt. Sau đó, cô đứng dậy, đi dép ngủ lủng lỗ ở mép giường, đi tới bên cửa sổ duy nhất trong căn phòng.
Ngoài cửa sổ đang phơi hai cái áo. Không có ban công, nên đành phải tận dụng chỗ này mà phơi đồ.
Đối diện là một tòa nhà cao tầng mặt kính lấp lánh. Trên đỉnh có cái màn hình LED khổng lồ, đang chiếu hình một cô gái mặt trái xoan, xinh đẹp kiêu kỳ.
Mười năm rồi, showbiz thay máu không biết bao lần – Diêu Tình dĩ nhiên chẳng nhận ra đây là ai.
Chỉ liếc qua một cái, rồi thôi.
Cô quay người lại, đảo mắt nhìn quanh căn phòng, nhíu mày hỏi: “Phòng này... sao trông hơi khác lúc tao đi vậy, 406?”
Hệ thống im như thóc, không dám hé một lời.
Lâm Na thì yếu đuối, vô dụng, có thể sống đến tuổi 15 ở thế giới tận thế là nhờ việc trồng rau ở căn cứ, kiếm điểm sống lay lắt qua ngày.
Nhưng về sau căn cứ bị lũ zombie tràn vào, cô gái đó không còn chốn dung thân, lưu lạc khắp nơi. Cho nên, khi nhặt được hệ thống cấp cao cấp trong một căn phòng bí mật của căn cứ, việc đầu tiên Lâm Na làm là xài hết điểm đổi lấy một cuộc "tráo vai".
Thế là Diêu Tình, cô gái không liên quan gì đến chuyện này, thành nạn nhân bị ép chuyển nhượng thân thể không thương tiếc.
Bị ném vào tận thế, Diêu Tình ban đầu cũng hoảng loạn như mọi người. Nhưng nếu muốn sống thì chỉ còn cách tự thân vận động.
Hệ thống 406 từng bảo cô: Chỉ cần tích đủ điểm, cô có thể quay lại thế giới của mình.
Vậy là Diêu Tình bắt đầu hành trình chiến sinh tồn: giết zombie, xây căn cứ, chiêu mộ nhân tài, ổn định cuộc sống.
Điểm số tăng vèo vèo như lên sàn chứng khoán đỏ lửa chuyển xanh.
Và cuối cùng… cô cũng gom đủ điểm để trở về.
Dù ở tận thế cô đã có một căn cứ riêng, một đội ngũ dưới trướng… nhưng Diêu Tình chưa bao giờ yêu cái thế giới đó. Vậy nên, lựa chọn của cô rõ ràng: Trở về.
Dù đã mười năm trôi qua, nhưng cô vẫn nhớ như in – lúc rời đi, cô sống trong một gia đình khá giả, cha mẹ đều sống.
Giờ nhìn quanh căn phòng tồi tàn, Diêu Tình nheo mắt: “Sao vừa mới về cái là… nghèo rớt mồng tơi vậy?”
Hệ thống 406 run rẩy, nhưng vẫn phải nói thật: “Tuy đã đưa Lâm Na quay lại rồi… nhưng trí nhớ của cô ta chúng tôi không lấy được…”. Tức là – Lâm Na đã làm gì trong suốt 10 năm sống trong thân xác của Diêu Tình ở thế giới này… không ai biết.
Nói đến đây, giọng 406 nhỏ dần. Phạm vào lỗi lớn như vậy, lại không có đủ điểm, đương nhiên không thể hoán đổi hai người trở lại.
Chỉ có ký chủ của nó cố gắng hết sức mới gom đủ để quay về.
Diêu Tình nhìn tay mình – gầy đến mức trơ cả xương, rồi lại nhìn cơ thể yếu đến mức như muốn sụp xuống từng khúc. Dù không biết cụ thể Lâm Na đã làm những gì, nhưng nhìn thân xác này thôi cũng đủ biết cô gái này đã sống nát ra sao.
“Ở tận thế sống nát thì thôi, đến thế giới hiện đại mà vẫn sống không nên trò trống gì hết.”
Cô nheo mắt, thở dài: “Thôi kệ. Chuyện sau này từ từ điều tra. Bây giờ lo ăn với ngủ đã.”
Hệ thống 406 không dám phản bác nửa lời.
Căn phòng này rất đơn sơ: một chiếc giường gỗ, một cái tủ con, và một cái bàn cũ kỹ kê sát tường – đến cả chân bàn còn hơi nghiêng.
Trên bàn có một cái lồng bàn đậy thức ăn. Diêu Tình bước tới mở ra, bên trong là một đĩa rau xanh đã héo rũ và một phần khoai tây sợi đã bắt đầu chua.
Cô nhíu mày, “Tch”: “Khoai tây sợi á?”
Hệ thống 406 cười gượng:
“Mai ra ngoài đi, đầu hẻm có bán đồ ăn sáng đó mà...”
Ừ thì cũng đành vậy, dù cơ thể này đã đói đến mức muốn ngất luôn rồi.
Nhưng Diêu Tình từng sống ở tận thế, mang theo dị năng tinh thần có thể tự phục hồi cơ thể. Đã sống sót giữa bầy xác sống 10 năm thì tí đói này ăn nhằm gì!
“Ngủ đi.” – Cô đậy lồng bàn lại, rồi nằm xuống giường nghỉ ngơi.
====
Sáng hôm sau, mấy con chim sẻ vừa đậu lên dây điện kêu “chiếp chiếp” được hai câu thì Diêu Tình đã tỉnh dậy.
Sau một đêm hồi phục, cơ thể đã có chút sức lực. Nhưng cái bụng đói thì vẫn đang réo inh ỏi như chuông báo cháy.
Cô cần phải ăn, nhưng trên người có mùi chua chua hôi hôi hơi quá đà. Nhìn quanh phòng, cô phát hiện có một cái ống nước ngay gần cửa sổ.
Thế là không nói nhiều, Diêu Tình túm đại cái chậu rửa mặt, hứng nước rồi tự tạt cho mình một trận "tắm chay" tại chỗ.
Tắm xong, cô kéo đại cái áo ba lỗ và quần thể thao xám đang phơi trên cửa sổ xuống mặc luôn. Sau đó bắt đầu tìm thử xem Lâm Na có để lại chút tài sản nào không.
Phòng thì đơn giản khỏi nói, muốn giấu tiền cũng không có chỗ mà giấu. Diêu Tình mới lục sơ sơ, đã thấy một cái ví nhét ở góc tủ.
Mở ra nhìn thử… chỉ có đúng hai tờ tiền đỏ chót mệnh giá 100.
Cô rút tiền ra, giơ dưới nắng nhìn kỹ rồi cười nhẹ: “Tiền mới hả?”
Mười năm trước cô đi, tiền mặt còn chưa có màu này. Lần đầu tiên cô có cảm giác rõ ràng rằng mười năm thật sự đã trôi qua.
Cô gập hai tờ tiền lại bỏ túi, khoác đại cái áo hoodie xám treo sau cửa, xỏ giày và mở cửa bước ra ngoài.
Ngoài cửa là hành lang tối om om. Ánh nắng ngoài trời chẳng cách nào len được vào dãy hành lang sâu hun hút này.
Nhưng Diêu Tình không để tâm – cô không hề sợ bóng tối.
Trời bắt đầu se lạnh. Dù cô có dị năng hỗ trợ, nhưng cơ thể này vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Một cơn gió nhẹ thổi qua cũng khiến cô rùng mình, vội đút cả hai tay vào túi áo hoodie cho ấm.
Cô khẽ lẩm bẩm: “Nói mới nhớ, mình còn chưa biết trông mình lớn lên ra sao.”
Hôm qua không có gương, lại mệt rã rời nên cô chẳng nghĩ đến. Bây giờ mới bắt đầu tò mò: Mười năm rồi, dung mạo mình bây giờ thế nào nhỉ?
Hệ thống 406 vô cùng ngoan ngoãn, chiếu luôn một tấm ảnh hiện lên trong đầu cô, giúp cô có thể nhìn rõ dáng vẻ hiện tại của mình.
Diêu Tình xem xong hình thì hơi cau mày. Gầy nhom, trông đúng kiểu mất ăn mất ngủ cả năm. Nhưng cô vẫn hỏi:
“Nhưng mà... tao đẹp hơn Lâm Na chứ?”
Hệ thống 406 vỗ mông ngựa ngay không chớp mắt: “Đương nhiên rồi ạ!"
Đi tới cuối hành lang là cầu thang. Tay vịn thì rỉ sét, tường thì chi chít vết sơn vẽ nguệch ngoạc. Dưới đất bụi bặm và rác rưởi đủ loại.
Nhìn sơ là biết đây không phải nơi tử tế gì.
Diêu Tình chỉ lướt qua một cái rồi ung dung bước xuống, chẳng hề để tâm. Sau mười năm vật lộn ở tận thế, những cảnh như thế này… chả là gì cả.
Cô đang ở tầng bốn. Khu cô ở thuộc dạng "xóm trọ trong xóm lao động", nơi những người đi làm thuê chen chúc nhau sống. Đông người, lộn xộn, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nhưng mà… cũng có cái hay. Ở đây tiệm nhỏ nhiều, giá cả bình dân. Sáng sớm đã có người bày hàng ra bán rồi.
Khi Diêu Tình xuống đến tầng trệt, không hiểu sao ai cũng khựng lại một nhịp khi nhìn thấy cô. Trông có vẻ để ý tới cô, nhưng lại không giống.
Diêu Tình không thèm để tâm, xoay người đi thẳng sang cái xe bán đồ ăn sáng đối diện. Dù gì nơi này với cô cũng lạ hoắc lạ huơ. Sau mười năm quay về, không chỉ là khu vực lạ mà cả thế giới này với cô cũng đã đổi khác.
Nhưng mấy cái "lạ" này chẳng hề khiến cô loạn lên tí nào. Bởi vì chẳng có gì tồi tệ hơn cái ngày cô đang đi học thì bị quăng thẳng vào ổ xác sống.
🐋 Dự kiến mỗi ngày = 1-2 chương. Nếu dư giả, hãy donate ♦️ cho nhà dịch để tiếp động lực nhé. Love you ❤️🔥❤️🔥❤️🔥🫰🫰🫰
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









