"Ta à, chẳng qua chỉ là một kẻ thuần ngựa mà thôi."
Thiếu nữ chắp hai tay sau lưng, tay còn cầm một cây thiết đầu côn, nghịch ngợm đung đưa nhè nhẹ, giọng điệu vô cùng thong dong và thoải mái.
"Yến Yến?" Hòa Tuy ngẩn người, lập tức thấp giọng quở trách: "Con đang nói bậy bạ gì thế?"
Hòa Yến lại chẳng buồn nhìn Hòa Tuy lấy một cái, đôi mắt chỉ chăm chú nhìn vào Triệu công tử, hỏi: "Công tử có nguyện ý hay không?"
Triệu công tử vốn là kẻ thương hoa tiếc ngọc, thiếu nữ này tuy dùng lụa che mặt nhưng nhìn đôi mắt cũng có thể đoán ra dung sắc không tầm thường. Hơn nữa, giơ tay không đánh người đang cười, giọng nói nàng lại thanh thúy dễ nghe nên chắc hẳn là một mỹ nhân. Đã là mỹ nhân yêu kiều đưa ra yêu cầu thì hắn cũng đành thuận theo một chút.
"Cô nương có chỗ không biết, con ngựa này tính tình cương liệt, nếu vì vậy mà bị thương thì tại hạ sẽ hối hận muôn phần." Hắn còn hảo tâm hảo ý nhắc nhở, tự cảm thấy bản thân vô cùng phong độ.
Nhưng lời hắn vừa dứt liền nghe thấy thiếu nữ khẽ cười một tiếng. Ngay sau đó, hắn chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, tà váy màu đỏ son tựa như đóa hoa phù dung tung bay trong gió mang theo một trận hương thơm. Khi ngước mắt nhìn lên lần nữa, Hòa Yến đã đoan trang ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, tay nắm chặt dây cương.
Con ngựa kia vốn dĩ do Hòa Tuy dắt, ông cũng chẳng ngờ Hòa Yến lại đột ngột phi thân lên lưng ngựa nên tay buông lỏng làm dây cương tuột xuống. Con ngựa chứng bị kinh động, lập tức hí vang một tiếng dài rồi tung vó nhảy dựng lên tại chỗ.
"Yến Yến…" Hòa Tuy thất thanh kêu lên, Hòa Vân Sinh đứng bên cạnh cũng giật nảy mình.
Hòa Yến vẫn không chút hoảng loạn, nàng dứt khoát buông dây cương ra, chỉ túm chặt lấy phần bờm trên cổ con ngựa chứng. Nàng nắm vừa chắc vừa chặt, mặc cho con ngựa giãy giụa thế nào cũng không bị hất văng xuống. Nàng thuận thế ép thấp người, ghé tai sát vào tai ngựa, trong miệng thốt ra một tràng âm thanh "gù gù" kỳ lạ.
Kỳ lạ thay, vậy mà con ngựa chứng lại dần dần không còn giãy giụa nữa, hai vó trước đang dựng lên cũng thu về chỗ cũ, từ từ yên tĩnh trở lại.
Mọi người đều kinh ngạc tột độ.
"Yến Yến, mau xuống đây…" Trái tim đang treo lơ lửng của Hòa Tuy cuối cùng cũng hạ xuống, ông vội vã vươn tay về phía Hòa Yến: "Coi chừng ngã đấy."
Hòa Vân Sinh lúc này cũng hoàn hồn, thiếu niên cắn chặt môi, sắc mặt hơi trắng bệch, giọng nói cũng run rẩy: "Tỷ... mau xuống đây! Không muốn sống nữa hay sao?"
"Ha ha ha ha," Triệu công tử nãy giờ vẫn đang ngẩn người bỗng nhiên cười lớn: "Không ngờ cô nương lại là cao thủ trong nghề. Đã như vậy..." Hắn cũng tung người lên ngựa: "Ta bồi cô nương một trận thì có làm sao?"
Quả thực là vô cùng phong lưu.
Hòa Yến mỉm cười: "Vậy công tử phải cẩn thận đấy, ta đã nói rồi, ta là một kẻ thuần ngựa." Dứt lời, nàng vươn tay vỗ mạnh vào mông ngựa, con ngựa tung bụi phóng đi!
"Vậy mà không cần dùng roi ngựa sao?" Triệu công tử lẩm bẩm, lập tức quất roi: "Đi!"
Hai con ngựa cuốn lên từng đợt bụi mù mịt trên đường chạy, bỏ lại đám người đang mắt chữ A mồm chữ O phía sau.
Hòa Tuy từ từ quay đầu nhìn sang Hòa Vân Sinh, Hòa Vân Sinh vội vàng phân bua: "Đừng hỏi con, con cũng không biết tỷ ấy học cưỡi ngựa từ lúc nào đâu!"
Hòa Tuy ngỡ như mình đang nằm mơ.
Con gái của mình thì mình hiểu rõ nhất. Cầm kỳ thi họa miễn cưỡng biết chút ít, nhưng khoản ăn mặc trang điểm thì lại là bậc thầy. Thế nhưng nói đến chuyện cưỡi ngựa múa kiếm, đừng nói là thành thạo, chỉ cần nghe đến tên thôi là con bé đã muốn trợn trắng mắt rồi. Hòa Yến thích những công tử văn nhã phong lưu, thích phẩm trà luận thơ, ngắm hoa dưới trăng, còn những thứ thô kệch này thì nó luôn kính nhi viễn chi, chỉ sợ làm trầy xước làn da non mịn.
Vậy mà tư thế con bé phi thân lên ngựa lại thành thục đến thế, dường như đã từng làm qua hàng ngàn hàng vạn lần, quen tay hay việc, thậm chí còn vượt xa cả người làm cha như ông. Ngay cả con ngựa chứng kia dưới tay con bé cũng ngoan ngoãn như mèo con, nó lại còn chẳng cần dùng đến roi ngựa? Nó đã làm thế nào vậy?
Hắn bắt đầu cảm thấy hơi bực bội.
Hắn đến giáo trường là để chơi trội lấy tiếng chứ không phải để mất mặt. Ban nãy Hòa Tuy chọc hắn rất vui vẻ, nhưng nha đầu này là thế nào đây? Hắn đường đường là nam nhi, không thể thua một nữ nhân được. Hơn nữa nữ nhân này còn đang cưỡi một con ngựa chứng chưa được thuần hóa, chẳng lẽ hắn lại để người ta chê cười hay sao?
Tuyệt đối không thể nào!
Đột nhiên, trong lòng Triệu công tử dâng lên một cỗ hiếu thắng, hắn càng dùng sức quất mạnh vào con tuấn mã dưới thân. Con ngựa bị đau liền dốc sức lao nhanh về phía trước, mắt thấy sắp vượt qua Hòa Yến.
Phải rồi, chính là như thế. Nhìn bóng lưng Hòa Yến ngày càng gần, Triệu công tử không khỏi đắc ý. Hắn bảy tuổi đã học cưỡi ngựa, bao nhiêu năm nay chẳng lẽ lại không thắng nổi một nữ nhân?
Ngựa của hắn cuối cùng cũng vượt qua Hòa Yến.
Triệu công tử cười lớn: "Cô nương, nàng phải cố gắng thêm chút nữa đi!"
"Công tử thật thần dũng," Giọng nói của Hòa Yến mang theo chút kinh ngạc: "Đây cũng là lần đầu tiên ta bị người khác đuổi kịp đấy."
Trong lúc nói chuyện, ngón tay nàng khẽ chạm vào cây thiết đầu côn đang đung đưa bên hông. Ngựa của Triệu công tử đi trước, ngựa của nàng theo sau, cứ thế một cách chuẩn xác không sai lệch chút nào, đầu cây gậy sắt chọc thẳng vào mông con ngựa phía trước.
Không ai phát hiện ra hành động nhỏ này, ngoại trừ con ngựa dưới thân Triệu công tử.
Con ngựa bị kinh động, đột nhiên lảo đảo một cái. Triệu công tử không kịp đề phòng, tay buông lỏng làm rơi cả roi ngựa. Ngay sau đó, con ngựa dưới thân không còn nghe theo sự điều khiển nữa mà điên cuồng lao về phía trước. Triệu công tử luống cuống tay chân, liều mạng siết chặt dây cương nhưng hoàn toàn vô dụng.
"Dừng, dừng lại!" Hắn thảm thiết kêu lên, ngồi trên lưng ngựa bị xóc nảy đến mức hoa mắt chóng mặt.
Phía sau truyền đến giọng nói đầy lo lắng của nữ tử: "Triệu công tử? Triệu công tử, ngài vẫn ổn chứ?"
"Cứu... cứu ta với!" Triệu công tử sợ tới mức giọng nói cũng biến thành tiếng khóc nức nở: "Bảo nó dừng lại đi!"
Ở phía xa, Hòa Vân Sinh nhíu mày nói: "Xảy ra chuyện gì vậy? Sao con lại nghe thấy tên họ Triệu kia đang kêu cứu mạng?"
Hòa Tuy giật mình, chỉ thấy ở cuối đường chạy, trong hai con ngựa đang phi ngược trở lại về phía họ, ngựa của Triệu công tử chạy trước nhưng trong tay hắn không còn roi ngựa, thay vào đó là bộ dạng ôm chặt dây cương khóc lóc thảm thiết. Hòa Yến ở phía sau nôn nóng gọi với theo, nhưng ngồi trên lưng ngựa lại vững như núi Thái Sơn?
"Ngựa của Triệu công tử hình như bị kinh động rồi." Hòa Tuy vội vàng chạy vào chuồng dắt ngựa: "Cha đi giúp một tay!"
"Công tử... công tử ơi," Gã sai vặt mặt mày tái mét: "Ngài tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì đâu đấy!"
Triệu công tử ngồi trên lưng ngựa gào khóc thảm thiết, tiếng kêu thê lương vang vọng. Hòa Yến phải rảnh ra một tay ngoáy ngoáy lỗ tai, thật là ồn ào.
Cái tên tiểu tử cuồng vọng này, nếu không dọa cho hắn chết khiếp thì nàng không phải là Hòa Yến. Năm xưa trong quân doanh, tân binh nhập ngũ không thiếu kẻ tự cho mình là thiên tư trác tuyệt hơn người, cuối cùng chẳng phải vẫn ngoan ngoãn nhận rõ hiện thực đó sao. Trên đời này, núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn, làm người thì tốt nhất vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.
Đợi đến khi thưởng thức đủ rồi, từ xa nhìn thấy Hòa Tuy đã bắt đầu dắt ngựa đi tới, Hòa Yến mới vỗ mông ngựa một cái. Con ngựa dừng bước, nàng phi thân xuống ngựa, thân pháp nhanh như chớp, một tay cầm thiết đầu côn chắn ngang trước cổ ngựa của Triệu công tử. Con ngựa đột ngột bị cản trở, bước chân khựng lại rồi dựng đứng lên tại chỗ. Hòa Yến nắm lấy dây cương, quát lớn: "Hú…"
Con ngựa lập tức yên tĩnh trở lại.
Gió thổi qua cuốn bay lớp lụa trắng che mặt, kinh hồng thoáng chốc lộ ra dung nhan của nữ tử, nhưng chỉ trong nháy mắt đã lại bị màu trắng mông lung che khuất.
"Được rồi." Nàng nói với nam tử đang trốn trên lưng ngựa nước mắt ngắn nước mắt dài: "Ngài có thể xuống được rồi, Triệu công tử."
"Hu hu… hu hu…"
Triệu công tử thút thít khóc òa lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







