Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khu bình luận—
[Battle? Tại sao lại chọn một người không biết gì như Nam Hướng Vãn?]
[Tôi không muốn thấy mặt Tập Bạch Vi! Tân binh tuyến 18 mà dám ké fame chồng tôi ư!]
[Làm ơn đừng tự biên tự diễn nữa được không chị gái? Bị cho điểm F rồi thì mau xuống đi, mất mặt xấu hổ!]
[Nói thật là không muốn xem hai người này battle chút nào, một người ngoài chẻ gạch ra thì không biết gì, một người thì cũng coi như không biết gì nốt.]
[Quê một cục!]
[Battle của người khác thì khí thế ngút trời, battle của hai người này... ngượng giùm luôn á!]
[Nhưng mà chọn battle với Nam Hướng Vãn, là cố tình đúng không?]
[Nam Hướng Vãn đã nói từ trước là cô ấy không biết gì rồi, Tập Bạch Vi này đúng là có chút tâm cơ.]
Tổng đạo diễn ngồi trong hậu trường khẽ cau mày.
Đúng là không được lòng người!
Nam Hướng Vãn vẫn ngồi thẳng tắp tại hiện trường, cảm nhận rõ ràng địch ý đến từ Tập Bạch Vi.
Ánh mắt cô nhanh chóng lướt qua mi tâm, yết hầu, tim của Tập Bạch Vi...
Toàn là những vị trí có thể hạ gục bằng một đòn!
Nhưng rất nhanh, cô đã dời mắt đi chỗ khác.
Liều mạng tẩy não chính mình: Giết người ở thế giới này là phạm pháp, là phạm pháp!
Tập Bạch Vi thấy Nam Hướng Vãn chỉ liếc một cái rồi quay đi, tưởng cô sợ hãi nên lập tức nở một nụ cười ngạo mạn ngay tại chỗ.
"Không ứng chiến tức là nhận thua đúng không? Vậy thì cô là F, còn tôi sẽ lấy điểm D của cô."
Khu bình luận —
[Cái quái gì vậy? Tập Bạch Vi này đúng là làm người ta buồn nôn.]
[Bằng chứng thép rồi! Tập Bạch Vi chính là cố tình!]
[Tôi vốn có cảm tình với Nam Hướng Vãn lắm, màn chẻ gạch rất tấu hài, pha này đúng là ác cảm với Tập Bạch Vi thật sự.]
[Thanh đao của tao đâu? Thanh đao 40 mét của tao đâu rồi? Để tao xẻo con mụ dám ké fame anh Cố Bắc Hoài của tao!]
[Chịu hết nổi rồi, cái quái gì mà cứ tự biên tự diễn mãi thế?]
[Chương trình này buồn nôn quá, chiếu cái gì thú vị hơn được không?]
[Không khí lúc trước đang tốt đẹp biết bao? Từ lúc Nam Hướng Vãn xuất hiện, cái vibe tấu hài cứ bao trùm mãi, cho đến khi con mụ họ Tập này chui ra!]
[Làm bố đây buồn nôn quá!]
[Lầu trên ơi dao của bạn vẫn chưa tới à? Mẹ nó chứ tôi chờ hết nổi rồi!]
[Tránh ra tránh ra, để bà vác khẩu bazooka tới! Để bà nội này một phát bắn chết con mẹ nó đi!]
Tổng đạo diễn nhìn màn hình bình luận mà giật giật khóe mắt.
Bị ghét đến mức này sao?
Xem ra thí sinh Tập Bạch Vi này không được lòng người qua đường rồi!
Triệu Thiên Thành cầm micro lên hỏi: "Nam Hướng Vãn, cô có ứng chiến không?"
[Ting!]
[Kích hoạt nhiệm vụ: Lời thách đấu từ Tập Bạch Vi]
[Nội dung nhiệm vụ: Đánh bại Tập Bạch Vi trên sân khấu]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Tùy theo mức độ thất bại của Tập Bạch Vi]
[Nhiệm vụ thất bại: Trừ 2000 tiền mặt]
Nam Hướng Vãn "vụt" một tiếng đứng dậy, sau đó cô bước lên sân khấu với gương mặt không cảm xúc.
Cô đến đây là vì tiền, vì muốn giúp gia đình thoát nghèo!
Không một ai được phép cản đường cô!
Trừ 2000 tệ ư?
Đùa chắc!
Lần này chết cũng phải thắng!
Tập Bạch Vi cau mày nhưng rồi nhanh chóng giãn ra. Lại dám ứng chiến ư?
Chỉ dựa vào một đứa phế vật không biết gì như mày?
Khóe miệng Tập Bạch Vi nhếch lên một nụ cười tự tin. Ban đầu, cô ta còn tưởng Nam Hướng Vãn không dám nhưng giờ có thi đấu thì cũng chẳng sao.
Nam Hướng Vãn chắc chắn sẽ thua!
Triệu Thiên Thành nhìn hai người: "Thi cái gì?"
Tập Bạch Vi nhanh miệng nói trước: "Vũ đạo!"
Nói xong, cô ta còn liếc mắt đầy ẩn ý về phía giảng viên vũ đạo Triệu Lam.
Triệu Lam cau mày, thiện cảm dành cho Tập Bạch Vi lại một lần nữa tụt dốc không phanh.
Cô ấy vừa mới nhận xét rằng không nên chọn thứ mình không giỏi.
Kết quả con bé này lại chọn ngay vũ đạo?
Đây là thấy rõ Nam Hướng Vãn không biết nhảy, muốn dùng vũ đạo để gỡ lại một bàn thua sao?
Một khi Tập Bạch Vi thắng Nam Hướng Vãn ở phần thi vũ đạo, một mặt sẽ chứng thực rằng khả năng nhảy của cô ta không quá tệ, mặt khác chẳng khác nào đang công khai nghi ngờ năng lực của giảng viên.
Ai mà chẳng biết một người không biết gì như Nam Hướng Vãn chắc chắn sẽ thua!
Nghĩ đến đây, thiện cảm của Triệu Lam đối với Tập Bạch Vi lại một lần nữa giảm mạnh, đến mức gần như là căm ghét.
Cô ấy ghét cay ghét đắng đám hậu bối vừa thâm sâu lại không có năng lực!
Khu bình luận—
[Dựa vào đâu mà Tập Bạch Vi được quyết định nội dung battle?]
[Không phải người bị thách đấu mới là bên được chọn sao?]
[Cái thứ gì vậy, còn cướp lời nữa chứ!]
[Mọi người nhìn kìa, mặt cô Triệu Lam đen lại rồi!]
Triệu Thiên Thành nhìn về phía Nam Hướng Vãn: "Nam Hướng Vãn, nội dung battle là vũ đạo, em có ý kiến khác không? Em là người có quyền ưu tiên lựa chọn."
Ông ta đã gợi ý rằng cô có thể thay đổi nội dung thi đấu!
Nam Hướng Vãn: "Cứ là vũ đạo đi ạ."
Triệu Lam hít sâu một hơi, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng: "Chọn nhạc gì?"
Tập Bạch Vi lại một lần nữa cướp lời: "Nhạc tiết tấu chậm."
Triệu Lam nhịn hết nổi: "Tôi không hỏi em! Nam Hướng Vãn, em có quyền quyết định thể loại nhạc."
Sắc mặt Tập Bạch Vi trở nên khó coi, cô ta cúi đầu, một tia căm hận lóe lên trong đáy mắt.
Triệu Thiên Thành không nói hai lời, lập tức đồng ý: "Được, cô muốn gì?"
Nam Hướng Vãn: "Cho tôi một thanh kiếm."
Triệu Thiên Thành nhướng mày, múa kiếm ư?
Chẳng mấy chốc, tổ đạo cụ đã mang lên một thanh kiếm, còn đặc biệt nhắc nhở: "Thực tập sinh Nam Hướng Vãn, đạo cụ của bạn là kiếm thật, rất nặng, hãy chú ý an toàn."
Yêu cầu của giải trí Nam Bắc rất cao, đạo cụ để quay phim điện ảnh và truyền hình đương nhiên là có sẵn nhưng không có món nào là đồ giả, toàn bộ đều là hàng thật giá thật.
Lúc này, Nam Hướng Vãn lại cần kiếm, họ thật sự không tìm được thanh nào phù hợp trong thời gian ngắn.
Chỉ đành mang đến một thanh kiếm chưa được mài lưỡi nhưng lại rất nặng.
Sau khi hai bên đã chuẩn bị xong, tiếng nhạc vang lên.
“Bát Mông Sơn”
Nhạc nền này không hề dễ nhảy, là do chính tay Triệu Lam đã chọn.
Nhạc vừa nổi lên, Tập Bạch Vi đã ngớ người nhưng rất nhanh sau đó cô ta bắt đầu lắc lư theo tiết tấu.
Còn về phần Nam Hướng Vãn, cô vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Một tay cầm kiếm, đứng uy nghiêm.
Khu bình luận—
[Mẹ nó chứ Tập Bạch Vi, cô tưởng đây là vũ trường à? Lắc cái quỷ gì vậy?]
[Tôi cười chết với hai người này mất!]
[Một người thì quẩy bar, một người thì đứng hình à?]
[Cái không khí ngượng nghịu này nó xuyên cả qua màn hình...]
[Nhưng mà nhạc này hay ghê, nghe mà máu huyết sôi trào, ai nghe rồi cho xin một tiếng đi?]
[Bản nhạc không lời này có lịch sử cả đấy, cô Triệu Lam đúng là có kiến thức uyên thâm thật sự!]
[Bát Mông Sơn, diệt Tào tặc, hùng hổ đuổi dê; Nhớ năm xưa, khí nuốt đất trời... Tam Quốc phân, phò Hán hoàng, giao long gặp nước...]
[Bái kiến đại thần lầu trên!]
[Xin được khấu kiến đại thần!]
Tập Bạch Vi đau khổ vô cùng. Thể loại nhạc quốc phong tiết tấu nhanh lại không có lời này, cô ta không biết nhảy một chút nào, chỉ có thể đứng tại chỗ mà quẩy như ở vũ trường.
Tại sao lại không đồng ý cho cô ta chọn bài hát tiết tấu chậm chứ?
Cô ta liếc mắt về phía Nam Hướng Vãn.
Tập Bạch Vi cười lạnh, quẩy bar vẫn còn hơn là đứng yên không nhúc nhích!
Thế là, với vẻ mặt đầy khiêu khích, cô ta đột nhiên áp sát Nam Hướng Vãn.
Ngay trước mặt Nam Hướng Vãn, cô ta định thực hiện một điệu nhảy nóng bỏng sát người!
Bình luận trên màn hình lại một lần nữa "ngượng đến mức muốn độn thổ"!
Sau ba giây im lặng.
Cổ tay áo của Nam Hướng Vãn đột nhiên chuyển động!
Trường kiếm bỗng nhiên tuốt khỏi vỏ!
Vút ——
Thân kiếm mang theo một luồng kình phong, xoay tròn!
Luồng gió mạnh mẽ đó phất lên một đường sắc bén, sượt qua gò má của Tập Bạch Vi trong gang tấc!
"A —" Tập Bạch Vi sợ hãi hét lên một tiếng thất thanh rồi ngã sõng soài trên sàn.
Lưỡi kiếm không hề chạm vào cô ta một chút nào, chỉ là luồng kình phong do kiếm khí tạo ra đã quất vào mặt khiến cô ta đau rát!
Tập Bạch Vi kinh hãi, cô ta lại bị ngã, đây là một sự cố sân khấu nghiêm trọng!
Ngược lại, hãy nhìn Nam Hướng Vãn.
Từng đường kiếm nối tiếp nhau, cô đã bắt đầu điệu múa của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








