Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Quân Nam Hướng Vãn Xuyên Đến Hiện Tại Làm Đỉnh Lưu Chương 4: Bắt Đầu Rồi, Thực Tập Sinh

Cài Đặt

Chương 4: Bắt Đầu Rồi, Thực Tập Sinh

Thấy Nam Hướng Vãn ôm tim, mồ hôi túa ra không ngừng.

Trong đáy mắt Nam Triều Dương lóe lên vẻ xót xa.

Cậu không phải ghét chị gái, mà là tức!

Tức vì chị mình không tranh giành, không phản kháng, chẳng có chút cá tính nào!

Dù xót xa nhưng miệng Nam Triều Dương lại chẳng tha người: “Em nói cho chị biết nhé, chị không được thua cô ta đâu, nếu không em sẽ coi thường chị đấy!”

Lúc này, Nam Hướng Vãn đã bình thường trở lại.

Cô đan hai tay vào nhau, bẻ các khớp ngón tay kêu “rắc rắc”!

Nam Hướng Vãn: “Yên tâm, chị lên đấm một phát cho nát óc cô ta luôn!”

Nam Triều Dương: “...”

Lúc này, chuông cửa vang lên.

Nam Triều Dương ra mở cửa, kết quả là nhận được một gói hàng chuyển phát nhanh.

Thì ra là bộ quân trang mà Nam Hướng Vãn đặt mua ban ngày đã tới, chủ tiệm lại ở cùng một khu chung cư nên giao hàng trực tiếp luôn, đỡ được phí vận chuyển.

Nam Hướng Vãn cũng không nghĩ nhiều, ném bộ quần áo này vào vali hành lý.

Dù sao thì ngày mai cũng xuất phát rồi!

Nhưng mà trong vali toàn là thứ gì thế này?

Nam Hướng Vãn sa sầm mặt, lôi những thứ mẹ cô chuẩn bị ra.

Váy? Không cần! Trang sức? Không cần!

Thế là, vali hành lý thoáng chốc đã vơi đi quá nửa.

Nam Hướng Vãn sắp xếp lại, mang thêm chút đồ lót và tất.

Xong xuôi, cô đóng vali lại.

Bên ngoài, mẹ đang gọi ăn cơm.

Nam Hướng Vãn lập tức chạy ra, ngồi ngay ngắn vào bàn ăn, thậm chí còn liếm môi đầy mong đợi.

Đồ ăn ở thế giới này, ngon thật!

Vì muốn tiễn Nam Hướng Vãn, buổi tối mẹ cô đã làm một bàn đầy ắp thức ăn, thậm chí còn làm hẳn một con cua hoàng đế!

Đích thân ra chợ hải sản mua về!

Hai mắt Nam Hướng Vãn sáng rực, bắt đầu ăn.

Nam Tùng ngồi bên cạnh thở dài nói: “Đến cả cua hoàng đế cũng mang về rồi, ai không biết còn tưởng là Tết ấy chứ.”

Tân Tư lườm ông một cái: “Ông thì biết cái gì! Tiểu Vãn phải đi hai tháng, ăn một con cua hoàng đế thì sao chứ? Ông không được ăn! Triều Dương cũng không được ăn!”

Nam Triều Dương vừa định vươn tay gắp một chiếc càng cua thì khựng lại giữa không trung, đưa tới cũng không được mà rút về cũng không xong.

Đúng là thiên vị thấy rõ.

Nam Hướng Vãn ăn tối xong, thỏa mãn đứng dậy, trở về phòng.

Lúc này, từ phòng ăn vọng lại tiếng đối thoại.

"Tôi nói này, bà cũng không cần phải mua cua hoàng đế làm gì chứ? Mấy nghìn tệ một con đấy! Ăn không hết, lãng phí!"

“Ăn không hết thì ông ăn!”

Nam Hướng Vãn nhíu mày, nhìn vào bảng hệ thống.

Trong đó, mục liên quan đến tài sản, số liệu là:

[Tài sản: 1800 RMB (Miễn cưỡng đủ ăn)]

Sau khi hoàn tiền gấp 10 lần, tài sản của cô vốn là hai nghìn tệ nhưng mua bao cát xong thì chỉ còn một nghìn tám.

Nam Hướng Vãn lắc đầu, miễn cưỡng đủ ăn chẳng phải là nghèo rớt mồng tơi sao?

Tiếp đó, cô nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Nhà họ ở tầng 18, đối diện với một hồ nước, tên là hồ Kim Kê.

Tòa nhà bên cạnh trông giống chiếc quần đùi lớn được xây khá cao, hình như tên là Cổng Phương Đông?

Nam Hướng Vãn thở dài, xem ra gia đình này không giàu có, tình hình không mấy khả quan!

Đến một ngọn đồi hay một tòa phủ đệ riêng cũng không có, càng đừng nói đến trường đua ngựa có thể chạy ba vòng. Đã vậy còn phải sống trong một tòa nhà chung cư với không biết bao nhiêu hộ gia đình.

Ở thế giới trước của cô, chỉ có người nghèo mới phải chen chúc sống chung với nhiều người như vậy!

Là Đệ nhất Nữ Tướng quân của Đế quốc, cô đường đường có một tòa phủ Tướng Quân của riêng mình cơ mà!

Chắc cũng vì thế này nên khi bị đẩy xuống nước, "cô" mới không dám nói cho ba mẹ biết, đúng không?

Trong ký ức, gia cảnh của Tập Bạch Vi rất tốt, con nhỏ đó lúc nào cũng thích khoe khoang ở trong lớp...

Nam Hướng Vãn lôi điện thoại ra, tìm kiếm thử.

Làm người nổi tiếng có kiếm được tiền không?

Ngày hôm sau.

Sáng sớm, Nam Hướng Vãn lên xe khởi hành.

Ba Nam Tùng lái xe đưa cô đi, chạy suốt ba tiếng đồng hồ.

Từ thành phố Cô Tô đến Ma Đô thực ra chỉ mất nửa tiếng. Nhưng Ma Đô quá lớn, dù đi đường trên cao cũng phải mất hơn hai tiếng mới tới nơi.

Trong lúc ngồi trên xe, Nam Hướng Vãn vẫn không ngừng dùng điện thoại để tra cứu thông tin.

Nghe nói xe cộ cũng là biểu tượng của sự giàu có ở thế giới này, rồi còn thương hiệu các kiểu.

Chiếc xe này của ba là WW, tra thử xem.

Ồ, Volkswagen.

Nam Hướng Vãn tiếp tục tra xuống dưới, quả nhiên Volkswagen thuộc dòng xe rất bình dân, giá cả phải chăng.

Quả nhiên mà!

Một lần nữa, Nam Hướng Vãn khẳng định gia đình mình rất nghèo khó, ba mẹ không mua nổi xe đắt tiền.

Sau khi đến nơi, ba cô lấy hành lý từ cốp xe xuống, sau đó vỗ lưng cổ vũ cô.

Nam Hướng Vãn xuống xe, nhìn thấy một cụm kiến trúc màu hồng.

Sắc mặt cô lập tức biến đổi, suýt nữa thì nôn ra.

Sao lại là màu hồng!

Lúc này, một nhân viên ở cửa tiến lên đối chiếu thông tin, đồng thời không nhịn được cứ liếc nhìn đuôi xe của Nam Tùng.

Chậc chậc!

Phaeton kìa!

Hai triệu rưỡi tệ!

Không sợ Mercedes hay Land Rover, chỉ sợ Volkswagen có chữ!

Dòng xe Volkswagen Phaeton này đã ngừng sản xuất nhưng giang hồ vẫn còn lưu truyền huyền thoại về nó, không ngờ lại gặp một chiếc ở đây.

Trong nháy mắt, ánh mắt nhân viên nhìn Nam Hướng Vãn đã thay đổi.

Lợi hại, lại thêm một phú hào ngầm!

Nam Hướng Vãn vẫy tay chào tạm biệt ba, rồi bước vào tòa nhà.

Bắt đầu hai tháng ghi hình khép kín!

Do đến muộn, chương trình đã sắp bắt đầu.

Tất cả các thực tập sinh đều đang căng thẳng chuẩn bị lên sân khấu.

Nam Hướng Vãn được đưa vào một phòng hóa trang, chuyên viên trang điểm vừa nhìn thấy cô đã lập tức sáng mắt lên, bắt đầu hì hục tô vẽ trên mặt cô.

“Chị gái xinh quá đi, làn da này, oa!”

Nam Hướng Vãn: “Anh ẻo lả quá!”

Chuyên viên trang điểm: “...”

Cuối cùng sau nửa tiếng, đã trang điểm xong.

Chuyên viên trang điểm lại tiếp tục làm tóc cho cô: “Chị gái xinh đẹp, tóc dài thế này, chúng ta làm kiểu xoăn sóng lớn nhé?”

Nam Hướng Vãn nhìn mình trong gương, tóc rất dài, đến ngang eo.

Trước đó cô đã rất khó chịu và không quen, mái tóc dài thế này sẽ rất vướng víu khi phải đánh đấm.

Cô xua tay: “Buộc lên.”

Mắt chuyên viên trang điểm sáng rỡ: “Chị gái theo phong cách lạnh lùng sao? Vậy em sẽ buộc đuôi ngựa cao nhé!”

Làm tóc xong, Nam Hướng Vãn lại được đưa vào phòng thay đồ.

Nhân viên: “Có mang theo trang phục biểu diễn lên sân khấu không?”

Nam Hướng Vãn: “Có, trong vali.”

Giây tiếp theo, chiếc vali được đẩy vào.

Nam Hướng Vãn mở ra, lấy gói hàng chuyển phát nhanh kia, mở ra.

Thay một bộ quân trang màu đen!

Cô soi mình trong gương.

Ngầu quá!

“Debut đi nào! Thực tập sinh!” là chương trình do công ty giải trí Nam Bắc tổ chức, quy mô rất lớn!

Tất cả những người tham gia đều là nữ, tuổi đời đều dưới 20.

Trong 100 người chỉ chọn ra 7 người để ra mắt, thành lập nhóm nhạc với tên gọi Destiny (Thiên Mệnh)!

Trước đó, việc quảng bá trên mạng đã rầm rộ ngập trời, không ít người đoán rằng có lẽ vì công ty giải trí Nam Bắc không có nhóm nhạc nữ của riêng mình nên mới tổ chức một chương trình lớn như vậy.

Và lý do thực sự, đúng là như vậy.

Không chỉ có thể thu hút thực tập sinh của tất cả các công ty, mà còn có thể đẩy độ hot lên đến đỉnh điểm!

Ngay khi chương trình bắt đầu phát sóng, sẽ đồng thời được livestream trên mạng, trình chiếu một cách chân thực và toàn diện đến tất cả khán giả.

Như vậy sẽ không tồn tại bất kỳ sự đối xử bất công nào do cắt ghép!

Đương nhiên, đội ngũ chương trình cũng sẽ biên tập lại thành 12 tập chính thức để đăng tải trên các nền tảng trực tuyến, phục vụ những khán giả đã bỏ lỡ buổi livestream.

Công ty giải trí Nam Bắc đã cho thấy thành ý tràn đầy, vì vậy khán giả cũng vô cùng ủng hộ.

Đấy, vừa mới phát sóng một phút, độ nổi tiếng đã lên đến hàng triệu rồi!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc