Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tướng Quân Nam Hướng Vãn Xuyên Đến Hiện Tại Làm Đỉnh Lưu Chương 24: Lại Bắt Đầu Rồi

Cài Đặt

Chương 24: Lại Bắt Đầu Rồi

Trong phòng tập, rất nhanh sau đó, giảng viên thực tập là Uý Toa đã bước vào.

Cô ta đảo mắt nhìn một lượt rồi mở miệng: “Phần luyện tập tiếp theo là hát. Chắc mọi người cũng đoán ra rồi, ngày mai là kiểm tra.”

Dứt lời, cô ta bắt đầu phát bản nhạc.

Phát xong một vòng.

Uý Toa hỏi: “Có ai không hiểu bản nhạc không?”

Mọi người đều đồng loạt gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Nam Hướng Vãn cầm bản nhạc trong tay, khẽ nhíu mày, chăm chú nhìn, hết lật ra lại lật vào, xem đi xem lại rất kỹ.

Dư Tĩnh Đình chú ý tới động tác của cô, bỗng bật cười nói: “Nam Hướng Vãn, cậu không hiểu nổi à?”

Vừa dứt lời, cô ta cũng chẳng thèm đợi Nam Hướng Vãn lên tiếng.

Dư Tĩnh Đình lại mở miệng: “Tôi thấy cậu nên đóng học phí cho chương trình thì hơn, vì còn phải để giảng viên dạy lại từ đầu, những kiến thức này chúng tôi đều học qua cả rồi.”

Nói xong, cô ta nhìn sang Uý Toa: “Giảng viên Uý Toa, lại làm phiền chị vì Nam Hướng Vãn rồi đấy!”

Hàng loạt comment---: Lại bắt đầu rồi! Lại bắt đầu rồi! : Bao giờ Nam Hướng Vãn mới được chuyển lên lớp A thế, tôi không muốn nhìn thấy con thảo mai này nữa! : Lại bắt đầu rồi! : Dư Tĩnh Đình lại bắt đầu rồi!

Comment trên màn hình lập tức bùng nổ, dòng chữ "Lại bắt đầu rồi" điên cuồng tràn ngập.

Tổng đạo diễn lại một lần nữa cảm thấy như bị đau tim.

Con nhỏ Dư Tĩnh Đình này, không thể bớt lời được à!

Rốt cuộc cô ta có biết ánh mắt khán giả là sáng như tuyết không?

Quan trọng là tổng đạo diễn còn không tiện nói gì, vì lúc này điện thoại ông ta đang nhấp nháy liên tục với những tin nhắn mới.

Ba của Dư Tĩnh Đình là Dư Vị Hoành, là lãnh đạo cấp cao trong công ty giải trí Hoa Vãn, giờ đang tìm cách tạo mối quan hệ với ông ta!

Nói là muốn hẹn bữa cơm gì đó, rồi sau đó sắp xếp cho Dư Tĩnh Đình một vị trí debut…

Tổng đạo diễn thực sự muốn đánh người!

Phiền chết đi được!

Uý Toa nhìn sang, vừa định mở miệng…

Nam Hướng Vãn đã bước nhanh đến trước mặt Dư Tĩnh Đình.

Dư Tĩnh Đình cau mày: “Cậu làm gì vậy?”

Nam Hướng Vãn bất ngờ giơ tay lên!

Ra tay dứt khoát!

Bịt miệng Dư Tĩnh Đình lại!

Nam Hướng Vãn: “Lải nhải lải nhải, ồn chết đi được!”

Hàng loạt comment lại xuất hiện---: Ha ha ha! : Thiếu nữ bạo lực lên sàn rồi! : Nam • Không thể nhịn thêm nữa • Hướng Vãn! : Nam Hướng Vãn sắp phát điên rồi ha ha ha! : Trời ơi thật quá đi, phản ứng này chân thực ghê ha ha ha! : Mẹ nó tui vừa phun một ngụm nước lên màn hình! Cười đập bàn luôn á!

Tổng đạo diễn há miệng thành hình chữ O.

Nói thật thì… ông ta vậy mà lại không thấy bất ngờ?

Ngay từ đầu, vốn dĩ Nam Hướng Vãn đã không phải kiểu con gái yếu đuối gì cho cam, từng dùng tay không chặt gạch khiến ấn tượng của công chúng về cô ngay lập tức bị cố định ở hình tượng thiếu nữ bạo lực.

Mà lúc này đây, đối mặt với Dư Tĩnh Đình cứ lải nhải mãi không thôi như vậy…

Nam Hướng Vãn chỉ đơn giản là đưa tay bịt miệng cô ta lại, vậy mà lại khiến người ta có cảm giác rất dịu dàng?

Không ra tay đánh người, cũng không chém phăng đầu người ta.

Ừm… Nam Hướng Vãn thật dịu dàng!

Ý nghĩ đó vừa mới lóe lên trong đầu tổng đạo diễn, ông ta bỗng rùng mình một cái: Mình điên rồi hả?!

Lúc quay lại nhìn về phía phòng luyện tập lớp D.

Dư Tĩnh Đình sau khi bị bất ngờ bịt miệng, ban đầu còn hoảng loạn, tiếp theo đó thì… đột ngột ngã lăn ra đất một cách đầy kịch tính.

Khoé mắt cô ta đỏ bừng lên ngay trong chớp mắt!

Cô ta trừng mắt nhìn Nam Hướng Vãn, cả gương mặt toát lên vẻ yếu ớt giả tạo.

Nam Hướng Vãn xoay người, chẳng thèm liếc cô ta lấy một cái.

Dư Tĩnh Đình sững lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

Cô ta liếc quanh một vòng, vậy mà lại phát hiện chẳng có ai đang nhìn mình?!

Sắc mặt Dư Tĩnh Đình lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Vừa nãy cô ta bị Nam Hướng Vãn bịt miệng, lại còn té ngã nữa, rõ ràng đây chính là… bắt nạt!

Cô ta bị Nam Hướng Vãn bắt nạt rồi!

Tại sao… chẳng có ai đứng ra bênh vực cô ta?

Trong lòng Dư Tĩnh Đình đang vô cùng giằng xé.

Trong lúc ấy, Nam Hướng Vãn đã nhanh chân bước lên trước: “Tôi trước! Tôi trước! Tôi muốn hát xong cho nhanh rồi đi luôn!”

Comment trôi nổi---: Nam・nhân gian chân thật・Hướng Vãn: Thật sự quá chân thật luôn đó hahahaha! Hát xong chuồn lẹ!: Cái phòng luyện tập này đúng là không thể ở nổi nữa rồi!: Cười muốn xỉu, Nam Hướng Vãn trốn còn không kịp!: Nam Hướng Vãn chắc là muốn động tay rồi đó nhưng vì không thể ra tay nên cứ phải kìm nén chịu đựng!

Phải nói là… fan trong luồng bình luận đúng là hiểu chuyện ghê gớm!

Nam Hướng Vãn thật sự đã muốn ra tay quật nhau một trận rồi!

Kiểu muốn tát một phát bể đầu Dư Tĩnh Đình luôn ấy!

Nhưng mà… giết người là phạm pháp.

Cô sắp không kìm được nữa rồi!

Uý Toa khẽ gật đầu, đưa micro cho Nam Hướng Vãn rồi bật nhạc đệm.

Âm nhạc vang lên.

Nam Hướng Vãn cúi đầu, một tay cầm bản nhạc dò theo, một tay cầm micro căn đúng vị trí.

Căn chuẩn không lệch một li vào nhịp ngay tắp lự!

Chất giọng có chút khàn nhẹ của cô, kết hợp với ca khúc mang theo chút buồn man mác này, quả thật… phù hợp đến kinh ngạc!

Ngay khi tiếng hát của Nam Hướng Vãn cất lên, tất cả mọi người đều sững sờ!

Một bài hát, cô hát trôi chảy đến mức không gặp chút trở ngại nào!

Uý Toa không ngừng ngoái đầu nhìn lại, ngạc nhiên đến mức như thể đang tự hỏi có phải mình đang nằm mơ không?

Cả đám người trong phòng luyện tập cũng tròn mắt ngơ ngác.

Nam Hướng Vãn… hát hay quá trời luôn!

Sao lại có thể… hay đến vậy chứ?

Không chênh phô, không bể tiếng.

Hơn nữa chất giọng của Nam Hướng Vãn lại cực kỳ đặc biệt, hơi khàn nhẹ, khiến âm sắc của cô nghe vào cực kỳ gợi cảm!

Bình luận trên màn hình đang bùng nổ như pháo hoa!

Hát xong một bài, Nam Hướng Vãn bắt đầu lắc chân.

Cô sốt ruột, sốt ruột đến mức không muốn nán lại đây một giây nào nữa.

Uý Toa mím môi: “Nam Hướng Vãn, trước kia em từng học nhạc à?”

Nam Hướng Vãn theo phản xạ lắc đầu: "Chưa từng."

Nhưng ngay sau đó cô lại nói thêm: “Chỉ là hôm qua Cát Đông Huyên có chỉ em một chút.”

Uý Toa: “Hay là em cứ lên lớp A luyện tập đi, cô sẽ giúp em xin duyệt.”

Bình luận---: Quy trình quen thuộc! Quy trình thần thánh!: Nam Hướng Vãn mau mau lên lớp A đi, mấy phần tiếp theo cũng xin hãy học ở A luôn, đừng quay lại lớp D nữa, tôi thật sự không muốn xem cung đấu đâu!: Mà chỉ có mình tôi để ý hả, Nam Hướng Vãn là thiên tài đó trời? Hôm qua Cát Đông Huyên chỉ sơ một chút mà bả hiểu được cả bản nhạc, còn hát siêu đỉnh!: Tôi cứ tưởng Nam Hướng Vãn sẽ hát lệch tông suốt bài cơ, không ngờ…: NamㆍThiên tàiㆍHướng Vãn!: Nam Hướng Vãn debut điiii! Đỉnh thật sự!!

Quả nhiên Nam Hướng Vãn lại bị kéo lên lớp A.

Giảng viên thanh nhạc Chung Linh Phi vô cùng hoan nghênh, lập tức kiểm tra thực lực của Nam Hướng Vãn ngay tại chỗ.

Quay lại lớp D bên này.

Bầu không khí, ngột ngạt đến kỳ quặc.

Dư Tĩnh Đình cảm thấy mặt mình như bị lửa thiêu rát bỏng!

Lúc trước cô ta một mực cho rằng Nam Hướng Vãn chẳng thể hiểu nổi bản nhạc, vì thế mới mạnh miệng nói linh tinh, thậm chí còn kéo cả giảng viên Uý Toa vào chung để tạo sự chú ý.

Không ngờ, Nam Hướng Vãn không chỉ hiểu được!

Mà còn hát cực kỳ xuất sắc!

Lên thẳng lớp A!

Lại lên lớp A nữa!

Dư Tĩnh Đình ghen đến mức sắp phát điên rồi!

Tại sao Nam Hướng Vãn làm gì cũng giỏi đến thế?

….

Sau khi nghe Nam Hướng Vãn hát xong một lượt, biểu cảm của giảng viên Chung Linh Phi quả thực vô cùng đặc sắc.

Không ngờ lại hát hay đến mức kinh ngạc!

Thậm chí còn vượt trội hơn phần lớn học sinh lớp A!

Hơn nữa chất giọng vô cùng độc đáo.

Phải biết rằng hiện giờ người hát hay thì nhiều vô số kể nhưng người sở hữu giọng hát có màu sắc riêng biệt thì lại hiếm vô cùng.

Cái gọi là “âm sắc làm vua”, chính là vì điều này!

Hiện tại ở lớp A, người có thể so kè với Nam Hướng Vãn về khoản này chỉ còn lại mỗi Cát Đông Huyên…

Chung Linh Phi khẽ hít sâu một hơi, cất tiếng nói: “Nam Hướng Vãn, chào mừng em gia nhập lớp A!”

Đúng là một mầm non triển vọng!

Quả thật là một idol trời sinh!

Cát Đông Huyên đứng ngây người bên cạnh, sau đó bỗng dưng cả người co rút lại, chui tọt vào góc tường.

Cứ như thể đã phải hứng chịu cú đả kích to lớn!

Một thành viên lớp A tên Sa Lăng bước đến: “Cậu sao vậy, Cát Đông Huyên?”

Cát Đông Huyên: “Tôi thấy mình đúng là một phế vật.”

Sa Linh: “???”

Cát Đông Huyên: “Tôi luyện hát ba năm rồi đó! Ba năm đó! Aaaa!! Vậy mà Nam Hướng Vãn chỉ học có một đêm là đã làm được rồi!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc