Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Chu Sa biết rất rõ, Nam Hướng Vãn là một viên ngọc thô.
Chỉ cần được mài giũa tỉ mỉ một chút, thứ được thể hiện ra ngoài chắc chắn sẽ là tố chất của một thần tượng hàng đầu.
Thứ mà Nam Hướng Vãn thiếu, chẳng qua chỉ là một khóa đào tạo toàn diện mà thôi.
Mà chương trình tuyển chọn thực tập sinh này, chính là một cơ sở đào tạo toàn diện!
Chỉ cần qua hai tháng, Nam Hướng Vãn sẽ hoàn toàn lột xác...
Thậm chí, Chu Sa còn khó có thể ước tính được, cuối cùng Nam Hướng Vãn sẽ đạt đến tầm cao nào?
Hai người bước ra khỏi phòng tập, cũng gặp phải các thực tập sinh từ những phòng tập khác đi ra.
Thấy Chu Sa và Cát Đông Huyên vừa đi vừa nói cười vui vẻ, các thực tập sinh khác có ý muốn tiến lên bắt chuyện vài câu, nhưng cuối cùng đều không ai dám.
Chu Sa thật sự quá mạnh!
Mà Cát Đông Huyên lại càng được giảng viên nhận xét là có giọng hát trời phú.
Hai người họ và những người khác, vốn không cùng một thế giới!
Từ phòng tập của lớp D, Dư Tĩnh Đình một ánh mắt đã nhìn thấy Chu Sa và Cát Đông Huyên ở phía trước.
Cô ta nhanh chân bước tới.
Vỗ vỗ vào vai Chu Sa!
Dư Tĩnh Đình: "Chu Sa! Đi ăn cơm chung đi?"
Chu Sa cau mày nhưng lại không từ chối.
Cát Đông Huyên thì cười rồi lùi lại hai bước: "Đồng đội của cậu đến rồi, mình đi trước một bước đây."
Nói xong, cô ấy lập tức chạy một mạch vào nhà ăn.
Dư Tĩnh Đình nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Cát Đông Huyên, vẻ mặt không được tốt cho lắm.
Nhưng bàn tay đang giữ lấy tay Chu Sa lại siết chặt hơn.
Chu Sa vẫn không từ chối, cùng Dư Tĩnh Đình bước vào nhà ăn.
Vừa bước vào, hai người đã nhìn thấy Nam Hướng Vãn đang ăn uống ngon lành ở một chiếc bàn trong nhà ăn!
Cái biểu cảm đó, cái thần thái đó, cái tốc độ ăn cơm đó...
Cứ như một con heo bị bỏ đói lâu ngày!
Chu Sa muốn bật cười nhưng cuối cùng lại nén lại.
Tuy nhiên, cô ấy cũng không đi đến bàn của Nam Hướng Vãn, mà lấy một phần cơm trưa rồi ngồi xuống một bàn khác.
Trên bàn này, đều là các thực tập sinh của giải trí Hoa Vãn, tổng cộng có bảy người.
Ngoài Chu Sa nhận được hạng A, Dư Tĩnh Đình hạng D, những người còn lại đều là hạng B.
Năng lực của các thực tập sinh giải trí Hoa Vãn đều khá mạnh!
Nếu không phải vì các giảng viên nghiêm khắc đến mức vô lý thì cả bảy người họ vốn dĩ đều nhắm đến hạng A.
Tuy đây là một chương trình thi đấu cá nhân để ra mắt nhưng phần lớn mọi người đều có công ty quản lý của riêng mình. Sau khi buổi huấn luyện trong phòng tập kết thúc, các thực tập sinh thường sẽ tiếp tục sinh hoạt cùng với các thành viên trong cùng công ty.
Bởi vì nói cho cùng, tài nguyên vẫn là do công ty ban đầu cung cấp.
Sau này dù có được ra mắt hay không, họ vẫn phải nghe theo lời của công ty chủ quản!
Hơn nữa, có công ty chống lưng sẽ tốt hơn một chút so với những thực tập sinh tự do không có công ty.
Đến lúc biểu diễn trên sân khấu công diễn, công ty sẽ chi thêm tiền để giúp họ xây dựng hình ảnh, chuẩn bị trang phục biểu diễn.
Dư Tĩnh Đình không nhìn thẳng Nam Hướng Vãn nhưng lại không ngừng dùng ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn cô.
Chu Sa để ý thấy ánh mắt của Dư Tĩnh Đình, khẽ cau mày.
Sau đó cô ấy lập tức cúi đầu ăn cơm.
Năm người hạng B ngồi bên cạnh đều đang trò chuyện.
Còn Tập Bạch Vi ở bàn khác thì thể hiện ra mặt hơn nhiều.
Cô ta nhìn chằm chằm Nam Hướng Vãn, hận không thể lột da cô ra!
Ánh mắt của cô ta quá trực diện, đến mức những người xung quanh cũng không dám hó hé.
Cát Đông Huyên bưng một phần cơm trưa đến ngồi cùng bàn với Nam Hướng Vãn.
Cát Đông Huyên: "Ăn chung nhé?"
Miệng Nam Hướng Vãn đầy thức ăn, hai má phồng lên như hai cái bánh bao.
Cô gắng sức nhai, không nói được lời nào.
Chỉ gật đầu!
Cát Đông Huyên nhìn ba hộp cơm trưa đã trống không trên bàn, biểu cảm trên mặt nứt ra trong một giây.
Ăn khỏe thế?
Nam Hướng Vãn đang ăn đến hộp thứ tư...
Cát Đông Huyên ngây người nhìn Nam Hướng Vãn ăn hết tổng cộng tám phần.
Trọn vẹn tám phần cơm trưa, ăn sạch sành sanh!
Rồi lại nhìn cánh tay và đôi chân khẳng khiu của Nam Hướng Vãn...
Tâm trạng của Cát Đông Huyên bùng nổ, cô ấy gào lên: "Cậu ăn vậy mà không mập lên được à?!"
Đúng lúc Nam Hướng Vãn nuốt xuống miếng cuối cùng, chùi miệng: "Hả?"
Cát Đông Huyên xua tay: "Thôi bỏ đi, cậu cứ tiếp tục đi."
Nam Hướng Vãn: "Mình ăn xong rồi."
Cát Đông Huyên đặt phần ăn mới chỉ ăn được một nửa của mình xuống, nói: "Mình cũng không ăn nữa, mình phải về luyện vũ đạo tiếp đây."
Nam Hướng Vãn: "Ồ, vậy mình đi ngủ trưa."
Buổi trưa có hai tiếng để nghỉ ngơi.
Cát Đông Huyên: "..."
Cậu là heo à?
Sau bữa trưa, phần lớn các thực tập sinh đều quay trở lại phòng tập.
Mấy người ở lớp A, vốn dĩ định nghỉ ngơi.
Chỉ có điều họ đều bị màn hợp tác của Chu Sa và Nam Hướng Vãn kích thích nên ăn xong bữa trưa ai nấy đều hừng hực khí thế quay về luyện tập tiếp.
Trên hành lang.
Dư Tĩnh Đình kéo riêng Chu Sa ra một góc.
Chu Sa: "Có chuyện gì?"
Dư Tĩnh Đình: "Nam Hướng Vãn ở trong nhóm A của các cô rồi nhỉ, bây giờ nhóm A có tám người rồi."
Chu Sa: "Chắc là chỉ ở nhóm A lúc luyện vũ đạo thôi, cô ấy hát thế nào vẫn chưa biết."
Nụ cười của Dư Tĩnh Đình có hơi méo mó: "Chu Sa, hãy nhớ cô là người của giải trí Hoa Vãn."
Chu Sa cau mày: "Tôi biết."
Dư Tĩnh Đình: "Nam Hướng Vãn ở trong phòng tập của nhóm A, lúc luyện tập mà bị thương một chút, chắc là đơn giản thôi nhỉ? Dù sao độ khó luyện tập của nhóm A rất cao, khối lượng luyện tập cũng lớn."
Chu Sa: "Cô có ý gì?"
Dư Tĩnh Đình: "Cô nên hiểu ý của tôi."
Chu Sa lùi lại hai bước: "Tôi sẽ không làm chuyện đó."
Dư Tĩnh Đình tiến lại gần hai bước, nhìn chằm chằm vào Chu Sa: "Cô từ chối tôi? Cô nên biết ba tôi là quản lý cấp cao của giải trí Hoa Vãn, chương trình này chỉ là một bàn đạp thôi. Bất kể có được ra mắt hay không, cô vẫn là nghệ sĩ đã ký hợp đồng với giải trí Hoa Vãn. Muốn đóng băng hoạt động hay khiến cô phải trực tiếp rời khỏi cuộc thi, đều chỉ là chuyện một câu nói của tôi mà thôi!"
Chu Sa: "Cô đang uy hiếp tôi?"
Dư Tĩnh Đình: "Phải thì thế nào?"
Chu Sa cười lạnh, quay người bỏ đi.
Giọng của Dư Tĩnh Đình cao lên mấy tông: "Chu Sa! Cô đứng lại đó cho tôi!"
Chu Sa không thèm để ý đến cô ta, quay người đi thẳng vào phòng tập của lớp A.
Dư Tĩnh Đình tức giận vô cùng nhưng cô ta không thể đuổi theo vào trong.
Nếu không, khán giả xem livestream sẽ thấy hết!
Cuối cùng, cô ta lạnh lùng liếc Chu Sa một cái rồi bỏ đi.
Cứ chờ đấy!
Chu Sa!
...
Nam Hướng Vãn ăn trưa xong, trở về ký túc xá.
Cô cởi quần áo rồi ngả mình lên giường.
Ngủ trong một nốt nhạc!
Cô đã nói đi ngủ trưa là đi ngủ trưa thật.
Không hề đùa giỡn.
Luyện tập gì đó, nỗ lực kiếm tiền gì đó, để chiều tính sau!
Nam Hướng Vãn ngủ rất say, nằm trong chiếc chăn ấm áp, giống như một chú hamster nhỏ cuộn mình trong ổ bông.
Tại sao Nam Hướng Vãn lại để mặt mộc?
Tại sao con đàn bà này lại có thể xinh đẹp đến vậy!
Tập Bạch Vi ghen đến phát điên, một ý nghĩ méo mó nảy lên trong đầu.
Nếu Nam Hướng Vãn bị hủy dung thì sẽ thế nào?
Tập Bạch Vi đột nhiên bật cười, một nụ cười vô cùng quỷ dị.
Cô ta đảo mắt một vòng, nhìn thấy một con dao cạo lông mày trên bàn.
Không một chút do dự, cô ta vươn tay, nắm chặt con dao trong tay.
Đến lúc bị người khác phát hiện, cô ta sẽ nói mình chỉ muốn giúp Nam Hướng Vãn tỉa lông mày nhưng bị lỡ tay.
Nghĩ như vậy, bàn tay cầm dao của Tập Bạch Vi càng siết chặt hơn!
Cô ta muốn rạch một đường lên mặt của Nam Hướng Vãn!
Nhưng ngay khoảnh khắc cô ta xoay người, cô ta đã chạm phải đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng từ ngàn xưa của Nam Hướng Vãn.
Trong con ngươi đen láy đó, đang phản chiếu lại chính gương mặt méo mó của Tập Bạch Vi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








