Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
9 giờ sáng, sáu phòng tập được chia thành sáu phòng livestream, phát sóng trực tiếp đồng thời. Khán giả sẽ không bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc luyện tập nào của các thực tập sinh.
Lúc Nam Hướng Vãn tắm xong quay lại phòng tập, đã là 9 giờ 20.
Mọi người đều đã có mặt. Các thực tập sinh hạng D tụ tập cùng nhau, tổng cộng 19 người.
Nam Hướng Vãn đẩy cửa bước vào, ngọn tóc vẫn còn đọng nước, gương mặt sạch sẽ, sáng bóng.
Mái tóc này dài thật, sấy mãi không khô.
Bực bội!
Muốn tìm cơ hội cắt phăng đi!
Ánh mắt mọi người lóe lên vẻ kinh diễm, ai nấy đều không khỏi ngỡ ngàng khi nhìn thấy Nam Hướng Vãn như vậy.
Mới tắm xong?
Không ít người lén nhìn về phía camera, đây là livestream mà!
Vậy mà không trang điểm chút nào ư?
Lúc này, một thực tập sinh tên Dư Tĩnh Đình đứng dậy khỏi mặt đất, thân thiện bước tới.
"Nam Hướng Vãn, sao giờ cậu mới tới? Mọi người đã khởi động 20 phút rồi đấy! Chỉ chờ cậu tới là bắt đầu buổi học thôi."
Cô ta nói giọng thân thiết, mặt mày tươi cười, định tiến lên nắm tay Nam Hướng Vãn.
Nào ngờ...
Xoẹt!
Nam Hướng Vãn theo phản xạ né đi.
Không nắm được!
Tay Dư Tĩnh Đình lúng túng giơ giữa không trung nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thường, vẫn giữ bộ dạng nhiệt tình, thân thiện.
Nhưng những lời vừa nói ra đã ngầm gài bẫy một phen:
Nam Hướng Vãn đến muộn 20 phút, làm chậm trễ tiến độ của mọi người!
Livestream đang bật đấy!
Khán giả đều có thể thấy, có thể nghe!
Đinh Mân và Chương Y Lôi đều cau mày, họ ở cùng ký túc xá với Nam Hướng Vãn, lúc dậy Nam Hướng Vãn đã đi từ lâu rồi.
Lê Bán Yên định mở miệng nói gì đó...
Cửa phòng tập mở ra.
Giảng viên thực tập Úy Toa bước vào.
Những nhân vật lớn cỡ Chung Linh Phi, Triệu Lam và Biên Trí Minh sẽ không quán xuyến từng phòng tập nhưng mỗi ngày sẽ đến thị sát một vòng, kiểm tra tình hình luyện tập của các thực tập sinh và xuất hiện vào buổi công diễn.
Vì vậy, đội ngũ chương trình còn mời một vài ngôi sao có vị thế nhỏ hơn làm giảng viên thực tập, để tiện cho việc hướng dẫn chi tiết.
Úy Toa chính là người phụ trách nhóm thực tập sinh hạng D này.
"Chào cô ạ!"
"Chào cô Úy Toa ạ!"
Các thực tập sinh lần lượt chào hỏi, kiểu cúi gập người hơn 90 độ.
Nam Hướng Vãn ngơ ngác đứng tại chỗ.
Cô không quen một ngôi sao nào cả!
Úy Toa nhìn một vòng rồi cười gật đầu: "Các em khởi động xong cả rồi chứ? Vậy chúng ta bắt đầu nhé..."
"Thưa cô!" Dư Tĩnh Đình đột nhiên giơ tay.
"Nam Hướng Vãn mới tới, cậu ấy chưa khởi động, nếu bắt đầu ngay em sợ cậu ấy gắng sức quá sẽ bị thương."
Nói rồi, Dư Tĩnh Đình có hơi do dự: "Đương nhiên để mọi người chờ một mình cậu ấy thì không hay... Hay là em ở bên cạnh khởi động cùng Nam Hướng Vãn, lát nữa sẽ đuổi kịp mọi người sau!"
Nghe những lời này xem, có vẻ như chỗ nào cũng nghĩ cho Nam Hướng Vãn.
Nhưng lại không nghi ngờ gì là đang nhấn mạnh thêm sự thật rằng Nam Hướng Vãn đang kéo chân mọi người!
Người không biết tình hình, có lẽ sẽ thật sự bị dẫn dắt, rồi bắt đầu công kích Nam Hướng Vãn.
Tiếc là, buổi sáng đã có rất nhiều người xem được màn tập luyện cực hạn của Nam Hướng Vãn rồi.
Khu bình luận——
[?]
[?]
[Tôi có một dấu chấm hỏi to đùng!]
[Nam Hướng Vãn 6 giờ đã tới rồi nhé, thần thánh nào bảo chưa khởi động vậy.]
...
Trong khu bình luận, những người không biết tình hình đều được những người xem livestream trước đó phổ cập cho "chống đẩy một ngón", tiện thể còn dẫn link video.
Nhìn lại Dư Tĩnh Đình với vẻ mặt "vì Nam Hướng Vãn" trên màn hình...
Thật không biết phải nói sao cho hết ngượng!
Khu bình luận——
[Lời của Dư Tĩnh Đình mới nghe thì không có vấn đề gì nhưng sao cứ thấy kỳ kỳ!]
[Có chút mùi trà xanh.]
[Cũng không thể trách Dư Tĩnh Đình được? Cô ta không biết tình hình thực tế.]
[Xem Nam Hướng Vãn đáp lại thế nào?]
...
Nam Hướng Vãn vẫn ngơ ngác, cái gì với cái gì thế?
Cô nhìn Dư Tĩnh Đình một cái, ánh mắt rất kỳ quái.
Dư Tĩnh Đình cười kiểu chị em tốt: "Không sao đâu Nam Hướng Vãn, tôi khởi động lại cùng cậu."
Nam Hướng Vãn cau mày: "Cậu phiền phức quá."
Nói xong liền quay đầu đi, không có ý muốn nói chuyện thêm với đối phương.
Biểu cảm của Dư Tĩnh Đình lập tức cứng đờ, không thể tin được nhìn Nam Hướng Vãn.
Cô ta lập tức tỏ vẻ bị tổn thương, bộ dạng "tôi hết lòng vì cậu mà cậu lại không biết điều"!
Khu bình luận——
[Phụt! Ha ha ha!]
[Tý nữa thì phun nước lên màn hình.]
[Đối thoại địa ngục.]
[Tôi còn tưởng đối mặt với loại trà xanh thần cấp như Dư Tĩnh Đình, Nam Hướng Vãn sẽ thảm bại chứ! Ai ngờ lại buột ra một câu như vậy!]
[Cậu phiền phức quá!]
[Cậu phiền phức quá!]
...
Lập tức, khu bình luận bị bốn chữ "Cậu phiền phức quá" spam đầy màn hình.
Thực sự quá bá đạo!
Mặc kệ là yêu ma quỷ quái gì, "Cậu phiền phức quá" trực tiếp hạ gục!
Khu bình luận điên cuồng spam.
Úy Toa liếc nhìn hai người, không có biểu cảm gì: "Mọi người xem video vũ đạo một lần trước đã."
Hoàn toàn không có ý định chờ Nam Hướng Vãn, hay đáp lại lời Dư Tĩnh Đình.
Các thực tập sinh hạng D khác không dám nói nhiều.
Dư Tĩnh Đình cúi đầu, khóe miệng bất giác cong lên.
Cô ta đương nhiên không thể nào khởi động lại cùng Nam Hướng Vãn, nói ra những lời này chẳng qua là để tự tạo đất diễn cho mình, còn có thể để lại ấn tượng tốt trước mặt giáo viên và khán giả.
Dư Tĩnh Đình đoán chắc Úy Toa sẽ không vì một thực tập sinh mà lãng phí thời gian của những người khác.
Nhất định sẽ bắt đầu dạy ngay!
Ai ngờ, Nam Hướng Vãn lại không biết điều mà phản pháo lại cô ta?
Vậy chẳng phải là người xem livestream đều thấy hết rồi sao?
Ha ha ha! Đúng là trời giúp cô ta!
Nụ cười của cô ta chỉ lóe lên rồi vụt tắt, rất nhanh sau đó đã quay lại vẻ mặt tủi thân, đáng thương.
Trông như thể cô ta đã bị tổn thương bởi một câu nói của Nam Hướng Vãn.
Úy Toa dường như không hề để ý đến biểu cảm của Dư Tĩnh Đình, sau khi cho mọi người xem video vũ đạo ba phút, cô ta lập tức nghiêm giọng nói:
"Bây giờ bắt đầu, từng người một lên đây, biểu diễn một lần!"
Toàn bộ thực tập sinh hạng D đều kinh ngạc!
Xem một lần là biểu diễn ngay?
Bọn họ không làm được!
Úy Toa nhìn một vòng: "Không ai nhớ được à?"
Dư Tĩnh Đình, người thích tự tạo đất diễn cho mình, nhỏ giọng nói: "Nhớ được một chút, không nhớ hết được ạ."
Úy Toa ngoắc ngón tay với cô ta: "Vậy thì biểu diễn phần nhớ được đi. Dư Tĩnh Đình phải không, em lên trước."
Dư Tĩnh Đình hít sâu một hơi, đứng giữa phòng tập.
Âm nhạc vang lên.
Cô ta bắt đầu thể hiện từng động tác trong trí nhớ, thực ra cô ta chỉ xem mười giây động tác đầu tiên, hơn hai phút sau đó đều dùng để ghi nhớ lặp đi lặp lại.
Chỉ để khi là người đầu tiên lên, có thể trình bày hoàn chỉnh mười giây động tác đầu!
Đúng được động tác mở đầu, là có thể khiến mọi người kinh ngạc một phen!
Phải nói rằng, Dư Tĩnh Đình hiểu rất rõ các chương trình tuyển chọn thực tập sinh.
Cô ta biết làm thế nào để bản thân được chú ý nhiều hơn!
Quả nhiên, khi Dư Tĩnh Đình nhảy hoàn chỉnh đoạn mở đầu.
Những người khác trong phòng tập đều hít một hơi lạnh, vô cùng kinh ngạc.
"Tại sao mọi người đều xem một lần, mà cô ấy lại nhớ được động tác?"
"Không chỉ nhớ, mà còn nhảy ra được!"
"Giỏi quá..."
"Không hổ là thực tập sinh của giải trí Hoa Vãn! Người của công ty lớn đúng là khác biệt!"
Mọi người tấm tắc khen ngợi.
Mười giây nhanh chóng trôi qua, Dư Tĩnh Đình dừng lại.
Cô ta đỏ mặt nói: "Phần sau em không nhớ ạ."
Úy Toa gật đầu: "Xuống đi, người tiếp theo là ai?"
Không có nhận xét gì!
Dư Tĩnh Đình hơi ngạc nhiên, cô ta vốn tưởng Úy Toa ít nhất cũng sẽ khen vài câu.
Ai ngờ lại trực tiếp gọi người tiếp theo?
Dư Tĩnh Đình xoay người đi về, đột nhiên nhìn thấy Nam Hướng Vãn đang ngẩn người ở bên cạnh...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
