Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Trí Thức Về Quê Năm 70: Mang Không Gian Cưới Chồng Quân Nhân Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

Chờ Cố Minh Chu và Lâm Thanh Nhan hủy hôn, là có thể đính hôn với Lâm Tư Tư rồi, Cố Minh Chu thường năm ở trong quân đội, nhất định dành dụm được một khoản tiền trợ cấp, cha mẹ anh ta lại đều là lãnh đạo của nhà máy dệt, trong tay chắc chắn cũng có không ít tiền tích góp, có thể trước tiên để Lâm Tư Tư mượn Cố Minh Chu một ít, sau này hai người bọn họ đính hôn, rồi kết hôn, đều thành người một nhà, số tiền này còn trả với chả trả cái gì nữa.

Nghĩ tới nghĩ lui, chủ ý này quả thật là hay.

Thế là, ông ta liền gọi Lâm Tư Tư, "Tư Tư, con vào phòng với bố một lát, bố có chuyện muốn nói với con."

"Có chuyện gì vậy Bố?"

Lâm Tư Tư vội vàng đứng dậy, đi theo Lâm Hòa Bình vào trong phòng.

Lâm Hòa Bình bèn đem suy nghĩ của mình nói với Lâm Tư Tư: "Tư Tư, Minh Chu nó thích con như vậy, không có khả năng ngay cả năm trăm đồng cũng không chịu cho con mượn. Lần này coi như con giúp bố một việc, đợi đến lúc con gả đi, bô nhất định sẽ chuẩn bị cho con của hồi môn thật hậu hĩnh."

Ông ta nháy mắt với Lâm Tư Tư, hạ thấp giọng: "Thanh Nhan sắp đi rồi, sau này bố chỉ chuẩn bị của hồi môn cho một mình con thôi."

"Cảm ơn bố." Những lời này khiến Lâm Tư Tư đặc biệt hài lòng: "Bố, bố cứ yên tâm, anh Minh Chu nhất định sẽ giúp chúng ta."

"Tốt. Gọi mẹ con nữa, chúng ta bây giờ liền đến nhà họ Cố một chuyến, sau đó bố lại đi hỏi thăm nhà khác."

Ông ta lại vào phòng mình, lấy số tiền trong nhà ra, đưa hết cho Lâm Thanh Nhan.

"Thanh Nhan, con xem, con đã lấy hết cả gia sản của bố rồi, sau này bố muốn trả nợ cũng phải mất mấy năm."

Lâm Thanh Nhan nhận lấy tiền, "Ông không cần phải giả bộ đáng thương trước mặt tôi, ông cũng không đáng thương, người đáng thương thực sự chỉ có mình tôi. Ông muốn trả nợ thì chỉ có thể trách bản thân ông, những thứ này vốn dĩ không thuộc về ông, đều bị ông bòn rút hết rồi. Còn về việc trả tiền, đó là chuyện của ông, đừng có mà than thở trước mặt tôi, ông một chút cũng không đáng thương."

Lâm Thanh Nhan đếm số tiền, một đồng cũng không thiếu, mới bỏ vào trong túi, kỳ thực là cất vào trong không gian, chỉ có trong không gian mới là an toàn nhất.

Lâm Hòa Bình sau một hồi xót ruột, chậm rãi thở phào một hơi.

Chức vụ chủ nhiệm phân xưởng của ông ta, ông ta còn muốn làm bố vợ của sĩ quan quân đội, thông gia của lãnh đạo nhà máy dệt.

Có những điều kiện bên ngoài này, số tiền ông ta đã mất không lâu sau sẽ trở lại tay ông ta.

Tự an ủi mình như vậy, tâm trạng ông ta mới tốt hơn một chút.

Lâm Tư Tư nói: "Ôi chao, ba, mẹ, lát nữa anh Minh Chu sẽ đến nhà chúng ta, chúng ta mau đun ít nước nóng, lát nữa còn pha trà tiếp khách."

Cô ta nói chuyện, cố ý nhìn Lâm Thanh Nhan, chính là muốn chọc tức Lâm Thanh Nhan.

Lâm Hòa Bình và Phương Tuệ Lan cũng lộ ra nụ cười: "Đúng đúng đúng, một lát nữa còn phải tiếp đãi Minh Chu."

Thế nhưng Lâm Tư Tư nhìn thấy cách ăn mặc của mình, bộ quần áo mới mua đều bị Lâm Thanh Nhan lấy mất rồi, không thể nào khoe trước mặt Cố Minh Chu được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc