Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghỉ ngơi trong không gian một lát, cô liền đi ra ngoài.
Vừa về đến phòng, cô đã nghe thấy tiếng gọi om sòm ngoài cửa.
"Con nhỏ chết tiệt kia đi đâu rồi, sao còn chưa về nấu cơm, tôi đây sắp chết đói rồi. Con nhỏ chết tiệt, mau ra nấu cơm cho tao."
"Quang Huy, hôm nay không cần Thanh Nhan nấu cơm, con đừng có mà gọi nữa." Đó là giọng của Lâm Hòa Bình.
Lâm Thanh Nhan vô thức nắm chặt cán dao trong túi.
Tên Lâm Quang Huy này từ nhỏ đã được Lâm Hòa Bình và Phương Tuệ Lan nuông chiều, lười biếng, ham chơi, thành tích học tập ở trường không tốt, học hết cấp 2 đã bỏ học. Trước đây, Lâm Hòa Bình cố gắng thu xếp cho hắn ta một công việc ở nhà máy thuốc, nhưng hắn ta chẳng chịu làm ăn gì, làm được ba ngày thì nghỉ hai ngày, làm được một tháng thì lãnh đạo nhà máy không thể chịu đựng được nữa nên đã sa thải hắn ta, cho đến tận bây giờ vẫn chưa tìm được việc làm, vẫn ngày ngày rong chơi, không chịu làm ăn gì.
"Sao lại không cho con nhỏ chết tiệt đó nấu cơm?"
"Đó là chị con! Không được gọi nó là con nhỏ chết tiệt, không có chút lễ độ nào cả."
Từ trong trí nhớ của nguyên chủ, Lâm Thanh Nhan được biết đây là lần đầu tiên Lâm Hòa Bình dạy dỗ Lâm Quang Huy vì cô, nhưng trong đó có bao nhiêu phần thật lòng bao nhiêu phần giả dối, không cần nghĩ cũng biết.
Có lẽ là Lâm Quang Huy không chịu nghe lời Lâm Hòa Bình, đi đến cửa phòng Lâm Thanh Nhan, đập cửa.
"Con nhỏ chết tiệt, nãy giờ không chịu mở cửa, mau đi nấu cơm cho… a…"
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Lâm Quang Huy ôm lấy bàn tay bị thương của mình lùi về sau mấy bước, đồng thời trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Lâm Thanh Nhan đang đứng ở cửa ra vào và con dao phay đang giơ cao trong tay cô.
Không sai, vừa rồi khi hắn ta định giật tóc Lâm Thanh Nhan thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một con dao phay, tay hắn ta vừa lúc va vào lưỡi dao sắc bén, cứa vào ngón tay hắn ta mấy đường, suýt chút nữa thì bị chặt đứt ngón tay.
"Con nhỏ chết tiệt, mày dám dùng dao làm tao bị thương, gan mày to lắm!"
Hắn ta trừng mắt nhìn Lâm Thanh Nhan, trong lòng kinh hãi, tại sao con nhỏ này lại đột nhiên trở nên hung dữ như vậy.
Nhưng tại sao, không biết có phải ảo giác của hắn ta hay không, Lâm Thanh Nhan mà hắn ta nhìn thấy lúc này, không còn là Lâm Thanh Nhan chỉ biết cúi đầu, e dè, mặc người ta chèn ép mà không dám hé răng nữa, mà giống như một nữ chiến thần tay cầm thần khí, từ trên trời giáng xuống.
Uy nghiêm như vậy, cao cao tại thượng như vậy.
Tại sao, rõ ràng là cô ta gầy yếu như vậy, yếu đuối như vậy.
Nhất định là hắn ta nhìn nhầm rồi.
Đó chỉ là một con bệnh mà hắn ta có thể đánh chết bằng một đấm.
Lâm Thanh Nhan nhìn hắn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng nói không mang theo chút ấm áp nào.
"Là cậu muốn đánh tôi nên mới vô tình đụng vào dao, tôi tự vệ chính đáng, muốn trách thì chỉ có thể trách cậu tự mình xui xẻo."
"Con nhỏ chết tiệt, tự vệ chính đáng cái gì, mày suýt chút nữa chặt đứt tay tao rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









