Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Trí Thức Về Quê Năm 70: Mang Không Gian Cưới Chồng Quân Nhân Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Cô muốn xem Lâm Hòa Bình có giả vờ không biết hay không.

Quả nhiên, Lâm Hòa Bình lại giáng một cái bạt tai vào mặt Phương Tuệ Lan, bốp một tiếng, còn vang dội hơn hai tiếng vừa rồi.

“Đồ tiện nhân, không ngờ cô lại giấu tôi làm ra chuyện như vậy, cô coi Lâm Hòa Bình này không tồn tại sao? Dám bắt nạt con gái tôi như vậy.”

“Bà ta còn nói tốt nhất là con nên chết ở nông thôn.”

“Tôi không có nói.”

Bốp!

Lâm Hòa Bình lại giáng thêm một cái bạt tai vào mặt Phương Tuệ Lan, đánh đến mức khóe miệng bà ta chảy máu, tóc tai rũ rượi, bộ dạng vô cùng chật vật.

“Mẹ.”

Lâm Tư Tư đau lòng lau cho mẹ.

Lâm Thanh Nhan lại liếc nhìn Lâm Tư Tư, “Chị gái vừa nãy muốn cướp quần áo của con, con không cho, chị ta còn muốn đánh con.” Xem ông có nỡ đánh hay không?

Ánh mắt phẫn nộ của Lâm Hòa Bình nhìn về phía Lâm Tư Tư, ánh mắt lóe lên một chút, quả nhiên là mềm lòng.

Lâm Tư Tư ngày thường được nuông chiều, bị tát một cái như vậy, trên khuôn mặt trắng nõn lập tức hiện lên năm dấu tay.

Cô ta theo bản năng đưa tay lên che mặt, không dám tin nhìn Lâm Hòa Bình một lúc, sau đó quay người bỏ chạy.

Phương Tuệ Lan trong lòng khó chịu vô cùng, hôm nay không chỉ mình bà ta bị đánh mà ngay cả con gái bà ta cũng không thoát khỏi.

Nhưng Lâm Hòa Bình là chủ gia đình, tất cả bọn họ đều phải dựa vào ông ta, bà ta lại không thể phản kháng được.

Cắn chặt môi, như thể cắn vào miếng thịt trên người Lâm Thanh Nhan, cắn đến mức bật cả máu.

Lâm Hòa Bình vì muốn sớm dàn xếp mọi chuyện, ôn hòa nói với Lâm Thanh Nhan: “Thanh Nhan, bố đã trút giận cho con rồi, con cũng nên nguôi giận, chúng ta về nhà thôi.”

“Vậy sau khi con về nhà thì sao? Không có hàng xóm nhìn thấy, nếu họ lại bắt nạt con thì sao?”

Trên đầu Lâm Hòa Bình toát mồ hôi hột, đây chẳng phải là nói ông ta cũng là người trước mặt một kiểu sau lưng một kiểu, về nhà rồi sẽ không quan tâm đến cô nữa?

“Thanh Nhan, con yên tâm, có bố ở đây, bọn họ không dám đâu. Bố sẽ cảnh cáo bọn họ, nếu bọn họ còn dám giấu bố bắt nạt con, bố tuyệt đối sẽ không tha thứ.”

Lâm Thanh Nhan biết hiện tại Lâm Hòa Bình đang muốn bảo vệ danh tiếng của mình, không dám gây thêm chuyện gì nữa, hơn nữa lại có lời đảm bảo của ông ta, hàng xóm láng giềng đều tận mắt chứng kiến, sau khi trở về nhà, ông ta cũng sẽ phải bảo vệ cô.

Lâm Thanh Nhan nhìn những người hàng xóm xung quanh nói: "Các bác, chú thím, mọi người đều đã nghe rõ lời bảo đảm của bố cháu rồi đấy. Nếu cháu về nhà họ Lâm mà bị thương tật hay chết, xin mọi người nhất định phải báo công an giúp cháu."

Mọi người nhìn cô gái nhỏ gầy yếu, đáng thương, ai nấy đều động lòng trắc ẩn.

"Thanh Nhan à, cháu yên tâm, chúng tôi đều ở đây, bọn họ mà dám làm gì cháu, chúng tôi sẽ đi tố cáo, báo công an, tuyệt đối không để kẻ xấu nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật."

"Thanh Nhan, con nói gì nghiêm trọng vậy, nào là bị thương, nào là chết chóc." Lâm Hòa Bình nói, sau đó ông ta lại bảo đảm: "Mọi người yên tâm, cái nhà này chỉ cần có tôi, tôi tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai động đến một cọng tóc của Thanh Nhan. Con gái của tôi, tôi đương nhiên phải bảo vệ nó thật tốt."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc