Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đúng vậy, đúng vậy." Một người phụ nữ trong đại viện phụ họa: "Mấy người chúng tôi vừa rồi đều nhìn thấy và nghe thấy hết. Con gái nhà bà cứ đuổi theo Thanh Nhan đòi quần áo, nói đi nói lại là bà mua cho nó, vốn là bà mua cho nó, căn bản không phải của Thanh Nhan. Ôi, người ta chỉ làm hỏng quần áo của mình, nó còn muốn đánh người ta nữa chứ."
"Đúng rồi, lúc nãy tôi ở trong nhà, nghe thấy con bé Tư Tư nhà bà gào lên đòi quần áo, lúc đó tôi mới biết chuyện gì đang xảy ra. Hóa ra là mua quần áo, ngoài mặt thì nói là cho con bé Thanh Nhan, thực chất là bà mua cho con gái ruột của mình."
"Tuệ Lan, ngày thường bà cũng vậy, nói là mua quần áo cho Thanh Nhan, hôm sau lại mặc trên người Tư Tư. Bà nói là mua nhầm cỡ, vậy có thể lần nào cũng nhầm sao? Nói nữa, mua quần áo cho người ta, không phải nên dẫn người ta đi sao? Bà nói bà không phải cố ý, ai mà tin?
“Cũng may là Thanh Nhan hiền lành, trước giờ chưa từng nói ra ngoài. Thật là tội nghiệp cho Thanh Nhan, là con gái của liệt sĩ trong nhà máy chúng ta, nếu như biết con gái mình bị ngược đãi, không biết sẽ đau lòng đến mức nào."
"Ôi chao ôi chao, nhìn xem kìa, còn nói là không ngược đãi. Bà vừa vào cửa đã bắt người ta làm việc nhà hầu hạ cả nhà bà, lại còn không cho người ta ăn ngon, đây không gọi là ngược đãi thì gọi là gì?"
"Thanh Nhan từ nhỏ đã yếu ớt, cho con bé làm việc nhà một chút để rèn luyện sức khỏe. Tôi cho con bé ăn thanh đạm cũng là vì muốn bệnh tình của nó thuyên giảm, bác sĩ cũng nói, người bệnh nên ăn thanh đạm một chút."
Trần Ái Hồng nói: "Người bệnh cần nghỉ ngơi, vậy mà bà lại bắt con bé làm việc quần quật, người bệnh cần dinh dưỡng, vậy mà bà chỉ cho uống cháo loãng, ăn bánh ngô. Trước đây bà bị cảm còn ăn hai quả trứng mỗi ngày, uống nước đường đỏ đấy thôi, sao bà không chỉ uống cháo loãng ăn bánh ngô? Tôi thấy bệnh tình của con bé mãi không khỏi, đều là do bị nhà bà hành hạ đấy."
“Tôi, tôi.”
Phương Tuệ Lan cứng họng, nhất thời không nói nên lời.
“Bà, bà cái gì mà bà, bị người ta vạch trần bộ mặt thật rồi nên chột dạ, không còn lời nào để nói nữa phải không!” Trần Ái Hồng chẳng nể nang gì bà ta.
Phương Tuệ Lan quay đầu nhìn Lâm Thanh Nhan, ánh mắt đầy vẻ đe dọa và cảnh cáo.
“Thanh Nhan, mẹ đối xử tốt với con còn chưa hết, tuyệt đối không có ngược đãi con, con mau giải thích với mấy người này đi. Nếu không, mẹ mang tiếng xấu này thì sau này còn mặt mũi nào gặp người nữa?”
Nhưng Lâm Thanh Nhan hiện tại không sợ bà ta nữa: “Mẹ kế, hiện tại tôi chỉ có thể gọi bà là mẹ kế, bởi vì những gì bà đã làm, gọi bà là mẹ ruột tôi thấy ghê tởm, tôi thậm chí không nên gọi bà là mẹ, tôi nên gọi bà là lão yêu bà, lão yêu bà độc ác.
Bà không chỉ ngược đãi tôi ở nhà, bà còn lén lút đăng ký tên tôi vào văn phòng thanh niên xung phong, muốn tôi xuống nông thôn. Tôi vừa đi, chắc chắn bà sẽ để Lâm Quang Huy cướp công việc của tôi. Hu hu hu, tôi sắp bị người ta hại chết rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









