Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Tôn Mạt Thế, Bạn Trai Tôi Lại Là Đại Lão Giả Gái Chương 7: Không tên

Cài Đặt

Chương 7: Không tên

Vừa rồi bọn họ gây ra quá nhiều tiếng động, mùi người sống khiến lũ xác sống phấn khích cực độ.

Chúng không ngừng tụ lại, vô số bàn tay giơ lên quờ quạng như những oan hồn dưới địa ngục đòi mạng, hận không thể kéo hết người xuống.

Vì sợ hãi, tiếng khóc của Vi Giai càng lúc càng lớn.

Hắn khóc đến mức Quách Lâm suýt nữa muốn vứt hắn giữa đường cho xong.

Trán Trương Kỳ rịn mồ hôi lạnh, mắt bắt đầu hoa lên.

Xuyên Vụ thấy một con xác sống cao cấp đang lặng lẽ bò lên.

Nhưng con xác sống đó không thông minh lắm, vừa bò chưa vững đã trượt chân, trước khi rơi xuống vẫn kịp vươn tay móc lấy ống quần Trương Kỳ.

Trương Kỳ không đề phòng, bị kéo khựng lại.

Bản năng sinh tồn khiến cô ấy nắm lấy Vi Giai phía trước.

“Giai Giai! Cứu em! Dùng dao chặt tay nó đi, mau!”

Vi Giai quay lại, đập ngay vào mắt là nửa khuôn mặt nát bấy của con xác sống.

Hộp sọ trắng hếu lộ ra ngoài, còn dính đầy thịt vụn, làm sao có thể bình tĩnh nổi?

Hắn hét lên chói tai, thậm chí còn đá văng tay Trương Kỳ đang nắm lấy mình.

Khiến Trương Kỳ ngả người về phía xác sống, suýt nữa bị kéo xuống.

“Đừng, đừng qua đây! Hu hu, đáng sợ quá, tránh xa tôi ra đi!”

“Trương Kỳ!” Quách Lâm hét lên một tiếng.

Trương Kỳ ngỡ ngàng, dường như không thể tin người yêu mà mình liều mạng cứu, lúc nguy hiểm lại tuyệt tình bỏ rơi cô ấy.

Vi Giai đã sợ đến phát điên, điên cuồng chen lấn về phía trước.

Người đàn ông phía trước cố giữ lấy mái ngói, mới không bị hắn kéo ngã.

Ngói mái lỏng ra, trong lúc hoảng loạn Vi Giai trượt chân ngã xuống.

Hắn bùng phát sức mạnh, như nắm được cọng rơm cứu mạng, túm lấy tay người đàn ông kia.

“A, cứu mạng! A Kỳ, mau cứu tôi!”

Phong thủy luân chuyển.

Nhưng Trương Kỳ thân còn khó giữ, sao cứu nổi?

Cô ấy nhìn khuôn mặt người yêu, dường như không thể tin hắn lại hèn nhát đến thế.

Ba người cộng thêm một đứa trẻ đều nguy trong gang tấc, đã có xác sống chạm vào mắt cá chân họ, mà tất cả đều do một người gây ra.

Thứ gì đó lạnh lẽo dính nhớp chạm vào, khiến người ta sởn gai ốc.

Vi Giai đột nhiên hét lên, hắn bị cắn rồi.

Ngay thời khắc sinh tử, Xuyên Vụ phóng lên mấy bước, kéo Trương Kỳ lại, dùng dao chặt đứt cánh tay con xác sống.

Sau đó, cô vượt qua Trương Kỳ, ngay trước mắt cô, chặt đứt cổ tay Vi Giai đang túm lấy quần người đàn ông.

Vi Giai rống lên đau đớn, nhanh chóng bị đám xác sống dưới kia xé xác.

Xuyên Vụ kéo cha con họ lên, ánh mắt lạnh băng nhìn Trương Kỳ.

“Nếu cô muốn chết theo tình nhân, tôi cũng không cản.”

Yêu nhau thôi mà tốn bao nhiêu thời gian của cả nhóm.

Nhân lúc Vi Giai bị xé xác, mấy người còn lại nhanh chóng di chuyển, Trương Kỳ không nói gì, chỉ cắm đầu bò đi.

Đoạn đường sau nguy hiểm hơn, nhiều xác sống cao cấp lũ lượt bò lên, nhưng đều bị Xuyên Vụ và Quách Lâm tiêu diệt.

Nhưng một mình Xuyên Vụ không thể lo hết.

Cô liếc nhìn người đàn ông phía sau ôm con gái, nói:

“Anh còn không kích hoạt dị năng à?”

Cô bé sợ hãi, bám chặt lấy cổ cha.

Dường như cô bé hiểu Xuyên Vụ đang nói gì, nhưng không biết làm sao.

“Nhắm mắt lại, tưởng tượng có quái vật định giết cha cháu.”

Cô bé ngoan ngoãn nhắm mắt, và mọi người thấy một tia sét nổ tung từ mặt đất.

Dưới sự điều khiển của cô bé, sét đánh cháy mấy con xác sống đang bò lên.

Người đàn ông mừng rỡ, xoa má con gái:

“Tiểu Cảnh giỏi quá.”

Hành động thần dị của cô bé khiến Quách Lâm và Trương Kỳ sửng sốt.

Nhưng không phải lúc để hỏi, mọi người dốc hết sức chạy tiếp.

Dần dần, chân trời le lói ánh sáng rạng đông.

Lũ xác sống cũng thưa hơn, Xuyên Vụ thì không sao, nhưng mấy người còn lại đã kiệt sức, dính đầy máu tanh.

Đặc biệt là cô bé, sử dụng dị năng quá độ, mặt trắng bệch.

Họ tìm được một căn nhà hoang, nhảy từ mái xuống rồi ngồi bệt xuống sàn.

Ai cũng mệt lả, nhưng không tránh được cảm giác mừng rỡ vì sống sót sau tai nạn.

Xuyên Vụ tìm xe, nghĩ tới chiếc SUV bị vây trong đám xác sống mà tiếc, nhiều đồ ăn vặt cô chưa kịp nếm.

Vào gara, cô giết hai xác sống (có lẽ là chủ nhà), lái xe ra.

“Lên xe.”

Không thể ở lại đây lâu, chưa biết chừng lũ xác sống sẽ đuổi đến.

Không ai phản đối, đêm qua nếu không có Xuyên Vụ, họ đã xong đời.

Tiếc là ông trời không chiều người.

Đen hơn chó thui, vừa lái xe được vài trăm mét.

Họ đã thấy mấy trăm xác sống đuổi theo hơn chục người chạy về phía này.

Tệ hơn nữa, ai đó đã kích nổ bom, tòa nhà phía trước bốc lửa ngùn ngụt, vang lên tiếng nổ long trời lở đất.

Xuyên Vụ bị điếc tạm thời vì tiếng nổ quá lớn.

Sau đó mọi người nhìn thấy tòa nhà bắt đầu nghiêng về phía họ.

Nếu không chạy, sẽ bị chôn sống!

“Chết tiệt!”

Xuyên Vụ chửi một tiếng.

Cả nhóm lập tức nhảy khỏi xe, tản ra chạy.

Nhưng vẫn không kịp.

Trước khi bị vùi lấp, Xuyên Vụ chỉ có một suy nghĩ.

Lần sau để cô chết lúc đang ăn hàng được không?!

Ba ngày sau.

Một chiếc RV xám đen từ từ tiến vào thành phố B.

Nhìn cảnh hoang tàn ngoài cửa sổ, Tông Ngôn không khỏi xót xa.

Hắn ta không ngờ, chỉ trong năm ngày, thành phố từng nổi tiếng khắp thế giới lại đổ nát như vậy.

Mạt thế mới năm ngày, toàn cầu đã tê liệt.

Loại virus này quá mạnh, hoàn toàn ngoài khả năng kiểm soát của con người.

Nghĩ đến tương lai sống trong thế giới như vậy, hắn ta chợt thấy tuyệt vọng, liệu sống còn tốt hơn chết không?

Nhưng khi ánh mắt rơi vào người gầy gò đang lái xe, những ý nghĩ ấy liền tan biến.

Nghĩ nhiều cũng vô ích, xe đến núi ắt có đường, vẫn phải đi tiếp.

Cha mẹ hắn ta còn đang chờ ở nhà.

“Tạ Ninh, cô lái xe suốt rồi, chắc cũng mệt lắm. Tìm chỗ an toàn nghỉ ngơi một lát, ăn chút gì đi.”

Hắn ta đề nghị.

Một lúc sau, người phụ nữ tên Tạ Ninh khẽ “ừ” một tiếng.

Giọng khàn khàn, nhưng bình tĩnh đến đáng sợ.

"Cô ấy" mặc áo hoodie đen, đội mũ lưỡi trai.

Ngoài sống mũi cao thẳng, không thấy rõ mặt.

Xe dừng trước đống đổ nát, bên cạnh là công viên, có vòi nước và nhà vệ sinh.

Ngoài vài xác chết, không thấy xác sống, tạm thời có thể nghỉ ngơi.

“Cô nghỉ đi, tôi nấu xong sẽ gọi.”

“Được.”

Tạ Ninh ngả ghế, nửa nằm xuống, mệt mỏi nhắm mắt.

Đến giờ phút này, "cô ấy" mới thật sự cảm nhận rõ.

"Cô ấy" đã sống lại.

Trở về hai năm trước, thời kỳ đầu của mạt thế, dị năng mới vừa thức tỉnh.

Tức là, cô ấy chưa gặp đám người đời trước.

Những kẻ từng là “đồng đội”, lúc nguy hiểm lại đẩy cô ấy vào địa ngục.

Nghĩ đến đó, mắt "cô ấy" ánh lên sát khí, như ẩn giấu một cơn giông tố.

Nhưng nhanh chóng bị cô ấy kìm nén, tan biến trong khoảnh khắc.

Dù sao, kiếp này "cô ấy" sẽ không để lặp lại bi kịch.

Còn chị gái, "cô ấy" nhất định sẽ tìm thấy.

"Cô ấy" tin, chị vẫn chưa sao.

Tạ Ninh vuốt ve hình chiếc lá trên cổ tay trái, ánh mắt trầm lắng, lông mi rũ xuống che đi cảm xúc.

Gạt bỏ tâm sự dư thừa, Tạ Ninh nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ.

Thành phố B cách thành phố S quá xa, còn phải tiếp tục lên đường, không nghỉ ngơi thì không trụ nổi.

Một tiếng sau.

Tông Ngôn tới gọi "cô ấy" dậy:

“Tạ Ninh, dậy đi, ăn chút gì đã…”

Tạ Ninh đứng dậy, bước ra ngoài trước.

Để lại Tông Ngôn ngồi đó tiếc nuối.

Đáng ghét thật, con gái gì mà đẹp thế chứ?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc