Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Virus lây lan quá nhanh, những người từng là đồng loại giờ đây đều biến thành những con quái vật uống máu ăn thịt người.
Thế giới quen thuộc chỉ trong một đêm đã trở nên xa lạ và đáng sợ.
Ai mà chẳng có vài người thân, còn đang ở cách xa cả nghìn dặm.
Vì một câu nói của Quách Lâm, bầu không khí chợt đông cứng lại.
Xuyên Vụ không nói gì, tìm một chỗ trên ghế sô pha nằm xuống, lạch cạch nhai snack.
Mọi người: “……”
Vốn còn có chút xúc động, nhờ cô mà hoàn toàn tan biến.
Vi Giai nhướng mày, khoanh tay trước ngực, cằm hếch lên nhìn cô đầy khiêu khích.
“Em gái à, sao em chẳng có chút đồng cảm nào vậy? Giờ phút này còn lo ăn uống… ăn thành heo luôn đi cho rồi.”
Câu sau hắn không nói ra miệng, nhưng giọng điệu thì đầy giễu cợt.
Không khí trở nên lúng túng, mọi người đưa mắt nhìn nhau, không ai ngờ Vi Giai lại đột nhiên gây sự.
Có lẽ vị đại thiếu gia này quá chán, định kiếm ai đó gây chuyện cho vui.
Trong phòng chỉ còn tiếng Xuyên Vụ nhai khoai tây chiên.
Cảm giác như đấm vào bông ấy khiến Vi Giai bực bội bốc hỏa.
Một lúc sau, Xuyên Vụ nói:
“Giờ phút này rồi anh còn sống làm gì, chết đi cho rồi, chết sớm hay muộn chẳng giống nhau à.”
Vi Giai tức đến đỏ mặt, hoàn toàn quên mất là chính hắn châm ngòi trước.
“Cô!”
“Ây da, xin lỗi nha Xuyên Vụ, tính nó vậy đó. Tiểu Giai, cậu bớt nói lại chút đi…”
Mọi người vội vàng giảng hòa, Trương Kỳ hiểu tính bạn trai mình, dễ nổi đóa.
Không có bản lĩnh gì nhưng rất thích gây sự, lập tức xin lỗi thay hắn.
Vừa kéo sang một bên dỗ dành, mãi mới làm dịu được.
Xuyên Vụ thấy cũng thú vị, kiếp trước cô từng thấy anh rể dỗ chị mình.
Một phen náo loạn khiến bầu không khí ngượng ngùng, ai nấy đều tìm chỗ ngồi im lặng.
Xuyên Vụ ăn hết một gói khoai tây lại mở thêm gói thịt heo khô, dáng vẻ rảnh rang chẳng giống người đang sống trong mạt thế.
Vi Giai nhìn cô càng thêm ngứa mắt, hừ lạnh một tiếng.
Khi ánh mắt Quách Lâm lướt qua hắn thì có chút mất kiên nhẫn.
Sớm biết tên này chỉ giỏi phá thế này bỏ lại luôn cho xong. Bình thường nhìn cái gì cũng không vừa mắt.
Hắn chưa nhận ra thế giới bên ngoài đã thay đổi, vẫn tưởng mình là thiếu gia được người người tâng bốc.
Ánh mắt lướt qua Xuyên Vụ, lại thêm vài phần trầm ngâm.
Kiểu hành xử chẳng kiêng dè này, hoặc là kiêu ngạo mù quáng, hoặc là bản thân có thực lực mạnh mẽ để.
Nhưng nghĩ đến chuyện cô có thể lái xe vào thành phố mà không hề hấn gì, Quách Lâm thiên về khả năng thứ hai.
Trong lòng cô ấy âm thầm thay đổi cách nhìn về Xuyên Vụ.
Đêm khuya, nơi họ đang trú có ít thây ma.
Nhưng vẫn nghe được tiếng gào gừ của thây ma từ xa, cùng tiếng súng, tiếng gào thét của động vật và tiếng kêu la thảm thiết của con người.
Chỉ cần tưởng tượng cũng đủ biết, dù có súng thì cũng khó toàn mạng.
Ít nhất cũng phải có hàng chục ngàn con thây ma tụ lại mới gây ra động tĩnh lớn như thế.
Nhưng dù ăn không nổi, cũng phải bổ sung năng lượng.
Quách Lâm lấy ra một chiếc ba lô, bên trong là đủ loại thực phẩm tiện lợi và bánh quy.
Cô ấy còn hỏi Xuyên Vụ có ăn không, nhưng bị từ chối, đồ ăn của cô còn đầy.
Quách Lâm lấy hai ổ bánh mì và hai chai nước mang đến đưa cho hai cha con đang co rút trong góc.
Không biết nói gì đó, người đàn ông nhỏ giọng cảm ơn rồi nhận lấy.
Không khí thoảng mùi mì ăn liền và snack.
Xuyên Vụ ngậm kẹo mút, chán chường nhìn chằm chằm hoa văn trên trần nhà.
Vi Giai bắt đầu than thở, oán trách ăn mãi một thứ, muốn nôn luôn rồi. Trương Kỳ ở bên dỗ dành.
Phòng khách rộng lớn trở nên ồn ào.
Ánh mắt Xuyên Vụ vô định lướt quanh, chợt chạm phải ánh mắt của người đàn ông đối diện.
Người đàn ông còn khá trẻ, khoảng ba mươi tuổi.
Anh ta lúng túng cúi đầu, ôm con gái chặt hơn.
Từ lúc Xuyên Vụ vào phòng đến giờ cũng hơn hai tiếng, huống hồ Vi Giai luôn ồn ào.
Vậy mà bé gái trong lòng anh ta chẳng nhúc nhích lấy một lần. Trẻ con dù mê ngủ cũng không ngủ say đến vậy.
Xuyên Vụ trầm ngâm, người đàn ông này rõ ràng đang giấu điều gì đó.
Dù vậy, chuyện này không liên quan đến cô. Cô mở vòng tay, bắt đầu chơi một game offline.
Hai cha con vẫn rất yên tĩnh, nhưng Vi Giai không kiếm chuyện thì ngứa ngáy khó chịu.
Xuyên Vụ không dễ bắt nạt, hắn liền chuyển mục tiêu sang họ.
Hắn đi đến, khoanh tay trước ngực, hếch mũi lên trời.
“Này, con gái anh ngủ từ tối hôm qua đến giờ rồi phải không? Sao còn chưa tỉnh? Không chừng có vấn đề đấy?”
Lời này vừa dứt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.
“Tiểu Giai…”
Trương Kỳ định ngăn lại nhưng Vi Giai không hề định dừng.
“Tôi nói sai à? Ngủ lâu thế vốn đã bất thường, không chừng đã bị thây ma cắn rồi! Để tôi xem thử…”
Nói rồi hắn đưa tay định gạt bé gái ra.
Người đàn ông sắc mặt khó coi, đứng bật dậy gạt tay hắn.
“Cút đi, lo chuyện mình thôi!”
“Á!”
Vi Giai ôm mu bàn tay bị gạt đỏ ửng, nổi giận.
“Mày giấu cái gì vậy? Có phải bị thây ma cắn rồi không? Ông nhất định phải xem cho rõ!”
Nói rồi hắn hung hăng kéo tay người đàn ông.
Đối phương cả ngày chưa ăn gì, thể lực không bằng, khó địch lại.
Hai người giằng co, Quách Lâm và Trương Kỳ thấy không ổn liền can ngăn.
Giằng co lúc sau, người đàn ông ngã nhào, gương mặt bé gái lộ ra.
Khuôn mặt bé đen tím, mồ hôi đầm đìa, bàn tay lộ ra đúng là đang chảy máu.
“Nhìn đi! Tôi đã bảo là bị thây ma cắn rồi mà! Anh giấu kỹ thế là định hại chết cả đám à?”
Vi Giai vênh váo, giọng điệu gay gắt.
Người đàn ông nhanh chóng ôm con lên, lạnh lùng trừng mắt mà không nói lời nào.
Quách Lâm và Trương Kỳ cũng im bặt.
Ai cũng từng thấy sức mạnh của thây ma, không ai dám đánh cược.
“Tiểu Cảnh không bị cắn! Là chạy trốn thì bị tường sắt cào vào! Con gái tôi không phải thây ma, cút ra!”
Người đàn ông một tay ôm con, một tay rút dao nhỏ trong túi, vung lên đe dọa ba người.
Anh ta kích động rõ, như bị dồn ép đến giới hạn.
“Haha! Ai tin anh chứ? Mặt con bé đen thui giống y thây ma, còn nói bị cào…”
Xuyên Vụ cũng đã thấy tình trạng bé gái, ngủ quá lâu, mặt mũi đen tím, rõ ràng là đang thức tỉnh dị năng.
Tất nhiên, nếu không qua được giai đoạn này thì sẽ biến thành thây ma.
Trong đám người này không ai có dị năng, cũng chẳng ai hiểu về nó.
Cô ném chai nước rỗng trong tay, đập vỡ bình hoa trong tủ.
Tiếng vỡ vang lên khiến tất cả ngoảnh lại.
“Im lặng! Tôi muốn ngủ!”
Quách Lâm và Trương Kỳ nhìn mảnh vỡ, âm thầm nuốt nước miếng, sức mạnh gì đây chứ…
Người đàn ông tranh thủ ôm con rời đi, Vi Giai còn muốn đuổi theo gây sự nhưng bị Trương Kỳ kéo lại.
Lầm bầm vài câu mới chịu thôi.
Xuyên Vụ nói ngủ là ngủ, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Những người còn lại thì vì đề phòng hai cha con kia nên không ngủ ngon được.
Nửa đêm.
Tiếng ồn bên ngoài khiến cả bọn tỉnh giấc, trong bóng tối, Xuyên Vụ cũng mở mắt.
Quách Lâm bật đèn pin, đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Cảnh tượng phía sau khiến cô suýt ngã quỵ vì sợ.
Đám thây ma rậm rạp truy đuổi vài chiếc xe phía trước.
Người trên xe cố gắng bắn trả, nhưng chỉ như muối bỏ biển.
Chiếc xe tụt lại phía sau lập tức bị bao vây.
Người trong xe bị thây ma tràn đến nuốt chửng.
Số còn lại bị xé nát tứ chi, đầu rơi máu chảy, bị những con quái vật há miệng đầy răng nhọn cắn xé như món ngon hiếm có.
Bọn thây ma còn lộ ra biểu cảm thỏa mãn quỷ dị.
Ai thấy cảnh đó mà không khiếp vía?
Tệ hơn là, đám người đó đang đến gần nơi họ trú.
Nếu không mau rời đi, họ cũng sẽ trở thành thức ăn!
“Dậy hết đi! Bọn thây ma đang kéo đến, phải chạy ngay!”
Quách Lâm bật đèn, lớn tiếng hét lên.
Ngoại trừ Xuyên Vụ, ai nấy mặt mày căng thẳng, nhất là Vi Giai đã khóc bù lu bù loa trong lòng Trương Kỳ.
Người đàn ông cũng ôm con gái căng thẳng chạy theo.
Không ai dám chậm trễ, gom đồ chạy vào tầng hầm.
Quách Lâm ba người lên một chiếc xe, chẳng đợi Xuyên Vụ và hai cha con kia.
Gặp nhau tình cờ, cũng có thể hiểu được.
Người đàn ông ôm con, vẻ mặt hoang mang, không còn xe, không biết phải đi đâu.
“Lên xe đi!”
Xuyên Vụ thò đầu ra khỏi cửa sổ, trách anh ta chậm chạp.
Gặp thì giúp thôi, còn sao nữa.
“Cảm… cảm ơn!”
Người đàn ông xúc động, mở cửa sau ngồi lên.
Tiếng thây ma càng lúc càng gần, Xuyên Vụ đạp ga hết cỡ.
Nhưng trời không chiều lòng người, vận may liên tiếp của cô dừng tại đây.
Phía trước cũng bị chặn, một bầy thây ma hung hãn kéo đến.
Bị vây trước sau.
Mấy con thây ma cấp cao ngửi thấy mùi máu tươi, điên cuồng lao tới.
Số lượng quá đông, không thể phá vòng vây bằng xe được.
Xe của Quách Lâm cũng kẹt phía trước, trong tuyệt vọng họ xuống xe.
“Chết tiệt!”
Quách Lâm ôm đầu, đạp xe mấy cái đầy tức giận.
Vi Giai sợ quá trốn sau lưng Trương Kỳ, khóc ròng.
Nhưng bản năng sinh tồn vẫn lấn át tất cả, ba người cõng ba lô, chạy vào chung cư bên cạnh.
Tuy có tiếc số vật tư đầy ắp xe, nhưng giờ phải bỏ lại.
Xuyên Vụ thở dài thật sâu.
Mở ba lô, nhét được bao nhiêu hay bấy nhiêu, rồi bỏ xe, gọi hai cha con xuống cùng chạy vào.
Không ngờ ra khỏi hang sói lại vào miệng hổ, lối cầu thang cũng đầy thây ma.
Quách Lâm bị kẹt lại, vùng vẫy khổ sở.
Nếu không nhờ Xuyên Vụ đến kịp, dùng gậy sắt đánh chết con thây ma đang phục kích sau lưng, chắc chắn có người bị cắn.
“Cảm ơn.”
Quách Lâm liếc nhìn cô.
Xuyên Vụ không đáp, gậy sắt vung lên như gió, vài con thây ma đã bị tiêu diệt.
Động tác dứt khoát khiến mấy người sửng sốt rồi nhanh chóng hành động.
Trừ Vi Giai, ai nấy đều gia nhập vào đội diệt thây ma.
Ngay cả người đàn ông ôm con cũng lấy dao ra, lấy hết can đảm chiến đấu.
Có Xuyên Vụ mở đường, hành lang như được dọn sạch.
Đẩy ra một con thây ma chỉ còn nửa người, miệng còn chảy dịch mủ vàng trắng,
Xuyên Vụ cau mày, thầm nghĩ ra ngoài phải tắm cho sạch.
Mở cửa, cuối cùng họ cũng tìm được nơi an toàn tạm thời.
Vi Giai ôm mặt khóc, cả đoạn đường khiến hắn sợ hãi tột độ.
Tiếng rên rỉ làm người khác bực mình, ngay cả Trương Kỳ cũng không còn sức dỗ nữa.
Trong lòng mọi người giờ đây là một mảnh tuyệt vọng.
Họ vừa trải qua cú sốc vỡ mộng, thế giới mạt thế tàn khốc hơn tưởng tượng rất nhiều!
Đến giờ vẫn chưa ai bị thương, hoàn toàn là nhờ may mắn, vì có Xuyên Vụ.
Nếu chỉ dựa vào bản thân, chắc đã chết từ cầu thang rồi.
Nếu Xuyên Vụ biết, chắc chắn sẽ nói: “Mới có thế thôi mà đã hoảng?”
Những sinh vật thực sự nguy hiểm, động thực vật dị biến, vẫn chưa xuất hiện.
Sức mạnh của thiên nhiên luôn vượt xa sức người, và tàn phá cũng như vậy.
Lúc đó mới thật sự là: kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay.
Tiếng gào thây ma càng lúc càng gần, Quách Lâm mấy người sốt ruột thấy rõ.
“Giờ chúng ta phải làm sao đây?”
Cô ấy theo bản năng nhìn về phía Xuyên Vụ, sau tất cả, giờ cô ấy đã hoàn toàn tin tưởng người này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)