Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vết thương của An Niên có từ lúc trước khi họ trốn chạy, vì bảo vệ Giang Thừa và Giang Lăng mà bị xác sống cào trúng, sau đó bị một mảnh sắt vô tình cắt vào eo.
Nhưng khi đó tình huống nguy cấp, An Niên chỉ có thể cố gắng chịu đựng đến bây giờ, cuối cùng không chống nổi nữa mới hôn mê.
Vết thương vẫn không ngừng rỉ máu, nhuộm đỏ cả mảng lớn quần áo.
Triệu Tụng Tuyết dùng dao nhẹ nhàng gỡ lớp áo của An Niên ra, mới phát hiện xung quanh miệng vết thương đã bắt đầu lở loét, chảy mủ.
Giang Thừa lo lắng đến mức ngón tay cũng run lên, hận không thể thay cô ta chịu đau đớn.
“Sao lại thành ra thế này... Đều tại chị! Nếu không phải chị cứ đòi đi tìm cái xe chết tiệt gì đó thì chị An Niên đã không bị thương rồi...” Giang Lăng chau mày, nước mắt lã chã rơi xuống má, lại tiếp tục hướng mũi nhọn về phía Triệu Tụng Tuyết.
Cậu con trai này líu lo chẳng khác gì con chim sẻ, phiền muốn chết, còn chưa kịp để người bị chỉ trích là Triệu Tụng Tuyết lên tiếng thì Giang Thừa đã ngắt lời cậu ta trước.
“Im miệng đi, Tiểu Lăng! Bây giờ A Niên cần yên tĩnh!”
Giang Thừa vốn là người mềm mỏng, luôn nhẫn nhịn, nhưng lúc này thật sự nhịn không nổi mới lớn tiếng mắng.
Giang Lăng bị nghẹn lời, mặt đỏ bừng, giận dỗi nhưng không nói thêm nữa.
“Em đi tìm ấm đun nước đi, đun một ấm, chị cần khử trùng dao rồi xử lý phần thịt hoại tử xung quanh vết thương.” Trong siêu thị không có thuốc men, tình trạng của An Niên rất nguy hiểm, không thể chậm trễ thêm.
Dù có cồn, cô ấy vẫn muốn cẩn thận thêm một bước, nhỡ bị nhiễm trùng máu thì xong đời.
Giang Thừa đương nhiên hiểu rõ chuyện này quan trọng thế nào, cắn răng định đi tìm ấm nước.
Lúc này Giang Lăng đảo mắt một vòng, vừa hay thấy chiếc ấm nước đang cắm điện bốc khói trên bàn của Xuyên Vụ.
Đó là ấm nước cô chuẩn bị để pha trà sữa, sôi đúng lúc.
“Không cần tìm nữa, ở đây có!”
Nói xong, Giang Lăng lao nhanh qua định lấy.
Tay còn chưa chạm vào, một con dao sắc lẹm đã bay vụt tới, cắm phập xuống giữa tay Giang Lăng và ấm nước, sâu đến tận cán.
“Tiểu Lăng!”
Giang Thừa hoảng hốt hét lên.
“Không hỏi mà tự tiện lấy là ăn trộm đấy anh bạn. Chúng ta không thân không quen, cậu cũng quá tự nhiên rồi ha? Ít ra cũng nên hỏi ý chủ nhân một tiếng nhỉ?”
Xuyên Vụ cuối cùng cũng mở miệng, lấy đồ người khác mà không khách sáo gì hết?
“A a a a!”
Giang Lăng sợ đến hét toáng lên, tay chân mềm nhũn, may mà Giang Thừa chạy tới đỡ lấy.
Suýt chút nữa thôi, con dao đó suýt nữa cắm vào lòng bàn tay cậu ta!
Sợ hãi qua đi là giận dữ, mặt mày Giang Lăng sa sầm.
Giang Thừa cau mày nhìn Xuyên Vụ, trong mắt mang đầy cảnh giác.
Hắn ta hiểu tính em trai mình, nóng nảy, bốc đồng, làm việc chẳng suy nghĩ.
Tự tiện lấy ấm nước đúng là sai, nhưng cũng không đến mức bị đe dọa đến tính mạng chứ?
Song, những gì nghĩ trong lòng cũng không thể nói ra.
Dù sao Xuyên Vụ dám một mình bày lẩu ăn giữa siêu thị không thèm đóng cửa, lại ra tay nhanh nhẹn như thế, thực lực chắc chắn không tầm thường.
Giang Thừa không ngốc, sẽ không dại gì mà đắc tội với cô.
“Xin lỗi, tính Tiểu Lăng hơi cẩu thả, nó quá lo cho bạn tôi… Tôi là Giang Thừa, thay mặt nó xin lỗi cô.”
“Tôi còn tưởng là truyền thống gia đình chứ, thì ra là tôi hiểu lầm rồi. Lần sau nhớ mở to mắt ra nhìn kỹ, không phải đồ của mình thì đừng nghĩ đến chuyện lấy. Những người khác thì không được dễ dãi như tôi đâu nha...” Xuyên Vụ cười mỉa, giọng điệu châm chọc cực kỳ rõ ràng.
Giang Lăng như bị chọc trúng dây thần kinh, nổi đóa: “Cô nói chuyện kiểu gì vậy? Tôi thừa nhận là tôi sai, chưa hỏi mà lấy đồ của cô, cô mắng tôi là đúng. Nhưng cô kéo cả người nhà tôi vào làm gì, cô có tí lòng trắc ẩn nào không? Chỉ là ít nước nóng thôi mà, mấy món đồ này cô cũng đâu có trả tiền, lẽ nào quan trọng hơn một mạng người sao...”
Xuyên Vụ trợn trắng mắt, đây là người thứ hai nói cô không có lòng trắc ẩn rồi, người trước tên là Vi Giai, giờ thì đã về chầu ông bà.
Cô bĩu môi, giọng điệu nhẹ nhàng mà thâm hiểm:
“Quan trọng hơn một mạng người đó~ tôi
không cho đấy, sao nào.”
Sát thương không lớn nhưng cực kỳ chọc tức người nghe. Giang Lăng tức đến mức mặt đỏ tai hồng, suýt nữa lao lên ăn thua đủ nếu không bị Giang Thừa giữ lại.
Bên kia có An Niên đang hấp hối, bên này có cậu em trai như quả bom nổ chậm, Giang Thừa quả thực sắp phát điên.
Cuối cùng giữ được em trai, hắn ta liếc nhìn Xuyên Vụ, trong lòng bực bội, nhưng biết rõ việc cấp bách là cứu An Niên nên vội chạy đi tìm ấm nước.
Triệu Tụng Tuyết lạnh lùng quan sát một màn vừa rồi, lại thấy vẻ đau đớn trong cơn mê của An Niên, trong lòng sốt ruột không chịu được.
Không thể chờ thêm được nữa, phải xử lý ngay.
Cô ấy đứng dậy, đi về phía Xuyên Vụ, cố gắng nở một nụ cười chân thành:
“Chào em, tôi là Triệu Tụng Tuyết. Tôi thay cậu ấy xin lỗi em. Xin lỗi, em đại nhân đại lượng đừng chấp nó, có thể cho tôi xin ít nước nóng được không? Bạn tôi bị thương nặng quá, không thể để lâu thêm nữa…”
Bộ dáng áy náy, ánh mắt vừa lo lắng vừa khẩn cầu.
Xuyên Vụ là kiểu người xương cốt cứng rắn, mềm không ăn, cứng càng không chịu.
À không, mềm cô cũng không ăn nốt.
Nhưng cô cũng không phải hạng nhỏ mọn, liếc nhìn Triệu Tụng Tuyết một lúc, rồi hất
cằm về phía ấm nước.
“Lấy đi.”
“Cảm ơn, cảm ơn em...”
Triệu Tụng Tuyết mừng rỡ, lập tức ôm lấy ấm nước chạy về chỗ An Niên.
Giang Lăng mở to mắt đầy bất bình, nhưng tình thế hiện tại không cho phép cậu ta làm ầm lên, chỉ đành lẳng lặng đi theo phụ giúp.
Mọi người tất bật, chỉ riêng Xuyên Vụ vô cùng nhàn nhã.
Cô vừa có một bữa ngon nhất từ khi xuyên đến đây, còn tìm được một cái ghế nằm, ngửa mặt nhìn trần nhà thảnh thơi suy ngẫm.
Có đồ ăn là hạnh phúc.
Chờ đã.
Triệu Tụng Tuyết, cái tên này...
Cô bất chợt bật dậy, nhìn về phía người phụ nữ đang xử lý vết thương cho người khác, ánh mắt trở nên nghi hoặc, quan sát kỹ đối phương.
Giang Lăng vẫn đang lén quan sát Xuyên Vụ, bị cô nhìn chằm chằm mà thấy là lạ, hừ lạnh một tiếng từ lỗ mũi. Tiếc là Xuyên Vụ hoàn toàn chẳng để tâm.
Cô lại ngả người ra ghế, tiếp tục trạng thái thư thả như cũ.
Cô đúng là có duyên với dàn nhân vật chính, lại gặp một người nữa rồi.
Triệu Tụng Tuyết, dị năng hệ phong, có thể tấn công cũng có thể phòng thủ, sau này sẽ là một chiến tướng trụ cột của nhóm chính.
Nói đến người tên Triệu Tụng Tuyết này, trước khi gặp được nhóm nhân vật chính, cô ấy đúng là một kẻ đáng thương.
Xuyên Vụ cố gắng nhớ lại miêu tả trong nguyên tác: người này khi mới sinh chưa được một tuổi thì cha mẹ vì tai nạn ngoài ý muốn mà qua đời, trở thành cô nhi.
Lớn lên trong cô nhi viện đến năm năm tuổi, sau đó được một đôi vợ chồng đến từ xa nhận nuôi.
Đôi vợ chồng đó tình cảm cực kỳ tốt, gia cảnh cũng thuộc dạng khá giả, nhưng vì khó sinh con nên khi cuối cùng sinh được một bé gái bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo, thì lúc ba tuổi lại vì sự lơ là của người lớn mà bị lạc mất...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)