Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nghe đến Tiểu Bảo, sắc mặt Lục Chấn Đông liền trầm xuống:
"Hạ Thanh Thanh, Tiểu Bảo không cần cô quản, cô nhớ kỹ lời mình nói hôm nay."
Nói xong, Lục Chấn Đông quay đầu, nhấc chân đi luôn.
"Anh Đông, anh đợi em, em đi xem Tiểu Bảo."
Nhìn Lục Chấn Đông đi không ngoảnh đầu lại, Hạ Thanh Thanh tức không nhẹ.
Cô xuống giường đi giày rồi chạy ra ngoài.
May mà Lục Chấn Đông ở phía trước, cô chạy vài bước đã đuổi kịp.
Cô biết chắc chắn người đàn ông này đã mềm lòng, nếu không chỉ bằng đôi chân dài này anh đã biến mất chẳng thấy bóng dáng rồi.
Hạ Thanh Thanh ôm chặt cánh tay người đàn ông, một lần nữa kiên định nói: "Anh Đông, Tiểu Bảo là con em, sao em có thể không quản, em phải chữa khỏi bệnh cho con."
"Hạ Thanh Thanh, là cô nói không ly hôn, cũng là cô nói sẽ đối xử tốt với tôi và con, chỉ cần cô không làm được, Lục Chấn Đông tôi sẽ kéo cô đi ly hôn!"
Lục Chấn Đông nghiêng đầu, nhìn người phụ nữ kiều diễm đang ôm cánh tay hắn.
Hạ Thanh Thanh vội vàng gật đầu: "Anh Đông, nếu em không làm được, không cần anh ra tay, em tự tát mình."
Đôi mắt sâu thẳm của Lục Chấn Đông lóe lên một tia sáng khác thường.
Nếu Hạ Thanh Thanh có thể luôn như vậy, anh cũng không phải không thể tha thứ cho cô.
Cứ coi như cô bị sốt hư não, mới làm ra những chuyện đó.
"Anh Đông, chúng ta đi đâu thế?"
Hạ Thanh Thanh nghi hoặc hỏi.
Đây không phải là đường đến bệnh viện thị trấn.
Lục Chấn Đông liếc cô một cái, thấy cô không phải giả vờ, mới nói: "Đi nhà chú Lục đầu thôn, mượn xe lừa của họ dùng một chút."
Hạ Thanh Thanh lập tức gật đầu.
Phải đi mượn xe.
Với thân thể yếu đuối này của cô, sợ rằng đi được vài bước là phải kêu đau chân, phải để người ta cõng.
Trước đây khi nguyên chủ đi chợ, đều mượn xe đạp của nhà thôn trưởng.
Cô tự cho mình là thanh niên trí thức, không giống với những người phụ nữ trong thôn, càng không muốn đi xe lừa.
Hai người đi vào sân được rào bằng bùn.
Bên trong có một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi đang cho lừa ăn.
"Chú, cháu muốn mượn xe lừa của chú dùng một chút, tối trả." Lục Chấn Đông rất nhiệt tình gọi một tiếng.
Lục Chí Quân quay đầu lại, trên khuôn mặt gầy gò nở một nụ cười chất phác của người nông dân:
"Chú vừa định đi thị trấn mua hai lạng đường đỏ, đưa cháu đi luôn."
Lục Chấn Đông vô cùng cảm kích, liên tục gật đầu.
Lục Chí Quân buộc lừa vào đầu xe, đánh xe lừa đi ra ngoài.
Suốt quá trình không nhìn Hạ Thanh Thanh lấy một cái.
Người đàn bà mất hết danh dự, ngay cả con trai ruột cũng có thể ra tay tàn độc như vậy, ai dính vào người đó thì xui xẻo.
Lục Chấn Đông kéo Hạ Thanh Thanh theo ra khỏi sân.
Lục Chí Quân dừng xe lừa lại, nhìn Lục Chấn Đông, gọi: "Đông Tử, cháu lên đi."
Lục Chấn Đông gật đầu nhưng lại đưa tay về phía Hạ Thanh Thanh.
Hạ Thanh Thanh nhấc chân lên xe lừa.
Lục Chí Quân vô cùng kinh ngạc, lớn tiếng nói:
"Đông Tử, vợ cháu cũng đi à? Cháu không sợ cô ta lại làm hại đứa trẻ sao?"
(Vì nhầm lẫn chút nên Chu Tam Thiên = Triệu Tam Thiên ạ)
Ánh mắt của Lục Chấn Đông lóe lên, lắc đầu: "Chú à, Thanh Thanh đã thay đổi rồi, sẽ không làm những chuyện như vậy nữa."
Lục Chí Quân vốn là tốt bụng, muốn khuyên nhủ.
Nhưng Lục Chấn Đông đã nói như vậy, ông ấy cũng không tiện khuyên nữa.
Kết hôn mấy năm nay, cô không muốn nói chuyện với dân làng.
Người duy nhất cô để mắt đến là Lục Phượng Cầm, con gái của trưởng thôn, cũng học cấp ba.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)