Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ai nói tôi muốn ly hôn, tôi không ly hôn, cho dù có chết tôi cũng là ma nhà họ Lục!"
Hừ, muốn cô ly hôn, trừ khi kề dao vào cổ cô!
Thời đại này, phụ nữ ly hôn là người thấp kém nhất.
Mỗi người một bãi nước bọt cũng có thể dìm chết đó.
Chưa kể đến những lời đàm tiếu có thể khiến người ta chết ngạt.
Chắc chắn nguyên chủ bị thiểu năng mới có ý định ly hôn.
Chỉ là lời còn chưa kịp nói ra, trong sân đã truyền đến một giọng đàn ông xa lạ.
"Thanh Thanh, em tỉnh rồi sao?"
Chu Tam Thiên đứng trong sân, đôi mắt híp lại đầy toan tính nhưng không dám vào nhà.
Thực ra là bị đánh đến sợ rồi.
Khuôn mặt Lục Chấn Đông càng thêm u ám, anh cười lạnh:
"Hạ Thanh Thanh, tình nhân của cô đã tìm đến rồi, cô còn giả vờ cái gì?"
Hạ Thanh Thanh giật mình nhảy xuống giường, trực tiếp nhào vào người Lục Chấn Đông.
Hai tay còn ôm chặt lấy người ta.
Một mùi hương thoang thoảng khiến sắc mặt Lục Chấn Đông cứng đờ, định đẩy người ra.
"Hạ Thanh Thanh, cô muốn làm gì? Tôi đồng ý ly hôn rồi!"
Lục Chấn Đông gần như hét lên.
Hạ Thanh Thanh khóc òa: "Em đã nói không ly hôn rồi, anh đừng hòng đuổi em đi, đừng hòng cưới yêu tinh khác!"
Lục Chấn Đông dịu đi một chút.
Nhưng vừa nghĩ đến người phụ nữ độc ác này cả con trai ruột cũng có thể hại chết, lòng anh cứng rắn trở lại.
"Hạ Thanh Thanh, bất kể cô muốn giở trò gì thì tôi cũng sẽ ly hôn với cô, cô đừng hòng làm hại hai đứa trẻ nữa."
Giọng nói của Lục Chấn Đông tuy lạnh lùng nhưng Hạ Thanh Thanh nghe ra vẫn còn mềm.
Cô vòng tay qua cổ Lục Chấn Đông, ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, đáng thương kêu lên: "Anh Đông ôm em, chân em mềm nhũn."
Nói rồi, cả người cô như bạch tuộc quấn lấy Lục Chấn Đông.
Lục Chấn Đông là một người đàn ông khỏe mạnh, làm sao chịu được cảnh này.
Vô thức đưa tay đỡ lấy người.
Mặc dù từ tháng trước khi anh trở về, Hạ Thanh Thanh chưa từng cho sắc mặt tốt, còn động một chút là đánh chửi.
Những điều này anh đều có thể nhẫn nhịn.
Dù sao những năm qua anh không ở nhà, cha mẹ lại mất sớm nên trong nhà đều do Hạ Thanh Thanh quán xuyến.
Cô có oán hận anh cũng hiểu được.
Điều duy nhất không thể nhịn được chính là cô đối xử với con cái cũng như vậy.
Đồ ăn trong nhà đều vào bụng Hạ Thanh Thanh.
Hai đứa trẻ ngay cả một miếng bánh vụn cũng không được ăn.
Nếu anh dám phàn nàn, Hạ Thanh Thanh sẽ đòi ly hôn.
Tóm lại, trong một tháng này, từ niềm vui mừng khôn xiết khi trở về, đến giờ anh chỉ muốn ly hôn với Hạ Thanh Thanh.
"Anh bế em ra ngoài, em phải nói rõ ràng, bảo gã đàn ông kia đừng có mơ tưởng đến em nữa, Hạ Thanh Thanh em đã kết hôn rồi, có chồng có con.”
“Gã đàn ông kia, tiền không có, nhan sắc càng không, em bị thiểu năng mới thích hắn!"
Hạ Thanh Thanh ngẩng đầu, hơi thở như lan nhìn người đàn ông trước mặt sắc mặt liên tục thay đổi.
Cô có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trên cơ thể anh.
Hừ, cô muốn đi theo con đường của yêu tinh, khiến yêu tinh kia không còn đất diễn.
Lục Chấn Đông cau mày, nhìn sâu vào mắt Hạ Thanh Thanh:
"Hạ Thanh Thanh, tốt nhất là nên nhớ kỹ lời mình nói hôm nay, nếu không tôi sẽ lôi cô đi ly hôn!"
Hạ Thanh Thanh giơ tay đập vào ngực, vẻ mặt yếu đuối lau nước mắt:
"Em không ly hôn, chết cũng không ly hôn, anh chết tâm đi."
Cô thậm chí còn không có cả bàn tay vàng, tay không xách nổi vai không khiêng nổi, ly hôn rồi thì đi uống gió Tây Bắc à!
Chu Tam Thiên đợi ở trong sân một lúc lâu, nghe cuộc đối thoại trong nhà mà trên mặt tràn đầy sự kinh ngạc.
Hơn nữa khi Lục Chấn Đông bế Hạ Thanh Thanh ra, anh ta càng kinh ngạc và tức giận nắm chặt tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)