Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nữ Sát Thủ Xuyên Không Chương 10:

Cài Đặt

Chương 10:

Người lớn hơn tên là Kiều Ngọc Hương, cậu bé nhỏ hơn tên Kiều Kiến Chí, chị em hai người này thuộc gia đình tam bá, vì mười năm trước quân đội bắt tráng đinh, mỗi nhà một người, nên tam bá Kiều Hà phải ra trận.

Hai năm đầu, ông còn gửi thư và đồ về, nhưng hai năm sau không có tin tức gì, có tin đồn tam bá Kiều Hà đã chết.

Từ khi có tin Kiều Hà tử trận, cuộc sống của tam thẩm Lưu Thị và hai đứa trẻ khó khăn hơn, ở nhà họ Kiều, không có con trai cũng chịu đối xử tương tự.

Tam thẩm Lưu Thị và mẹ cô đều họ Lưu, đều gả vào nhà họ Kiều, cùng chịu cảnh không được đối xử tử tế, nên quan hệ hai người rất tốt, cũng cam chịu số phận.

Tam thẩm Đại Lưu Thị lúc Kiều Hà còn sống thì cuộc sống trong nhà còn tạm ổn, thường giúp đỡ Tiểu Lưu Thị, nhưng từ khi Kiều Hà chết, bà cũng chỉ lo được cho mình, đôi khi còn khó khăn hơn Tiểu Lưu Thị.

(Vì có hai “Lưu Thị” nên tam thẩm là “Đại Lưu Thị” còn mẹ của nữ chính là “Tiểu Lưu Thị”)

Người ta nói trước cửa nhà góa phụ nhiều chuyện thị phi, Đại Lưu Thị cũng sống ở phòng phía tây, nhưng khác ở chỗ, Đại Lưu Thị rất ít ra ngoài, dù ra ngoài cũng không được nói chuyện với người khác.

Với phụ nữ còn đỡ, nếu gặp đàn ông thì không được nhìn, nếu hơi ngẩng đầu mà để Trần Thị thấy thì xong đời.

Trần Thị chắc chắn sẽ mắng chửi Đại Lưu Thị, nói bà dụ dỗ đàn ông, những lời khó nghe gì cũng nói ra.

Vì thế, Đại Lưu Thị rất ít ra ngoài, xong việc nhà nông thì về sau vườn lo mấy luống rau, không có việc lớn thì không ra ngoài.

Cả hai đứa con của tam phòng cũng chịu cảnh thấp kém, không được ưa chuộng.

Kiều Ngọc Linh đành ngoan ngoãn gọi.

"Ôi, muội muội ngoan quá."

Kiều Kiến Chí cười ngớ ngẩn, vui vẻ xoa đầu Kiều Ngọc Linh, đồng thời không nhịn được mà than phiền:

"Hôm qua bà nội nhất quyết bắt ta và tỷ tỷ ra vườn rau, làm ta không nói chuyện được với các muội."

"Đừng nói nữa."

Kiều Ngọc Hương cười khẽ bên cạnh.

"Hôm qua ở vườn rau, câu mà Kiến Chí hỏi nhiều nhất là, “Tỷ tỷ, có thật là Ngọc Linh muội đã khỏe lại không, sao muội ấy không gọi đệ là ca ca?” Nghe mà chị muốn đánh người luôn."

"Hì hì."

Kiều Kiến Chí ngốc nghếch cười, gãi đầu không nói.

Kiều Ngọc Linh hơi lúng túng khi bị một đứa bé trai mười tuổi xoa đầu, nhưng cô cũng chỉ tám tuổi nên không biểu hiện ra ngoài, nhìn quanh thấy trong phòng có nhiều người, cô liền nói.

"Ngọc Hương tỷ, Kiến Chí ca, tỷ tỷ, hôm nay người đi đào rau dại khá đông, muội có thể không đi không?"

Kiều Ngọc Nguyệt nói:

"Muội không khỏe, không muốn đi thì cứ ở nhà nghỉ ngơi."

"Vâng."

Kiều Ngọc Linh đáp lời, nhìn Kiều Ngọc Nguyệt cùng mọi người rời đi, rồi lén ra khỏi nhà, đi lên núi.

Từ nhà họ Kiều đến núi sau chỉ vài dặm, nếu là trước kia cô sẽ không cảm thấy gì, nhưng với cơ thể mập mạp và bệnh tật hiện tại, cô đi rất chậm, đi được gần một canh giờ mới vào tới núi.

Thấy gà rừng, cô muốn lao tới bắt một con, nhưng vừa đi được hai bước, cô tự vấp ngã sõng soài vì cơ thể quá mập, bước đi không linh hoạt.

Kiều Ngọc Linh chán ghét nhìn cơ thể mình, cô thầm nghĩ, phải nhanh chóng kiếm tiền rồi tìm đại phu xem cô bị bệnh gì mới được.

Sau lần ngã khi bắt gà rừng, cô không thử nữa, ngoan ngoãn tìm kiếm xem có cây cỏ gì có thể bán được hay không.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc