“Được, sau này ta nhất định sẽ cho ngươi thật nhiều thật nhiều bạc, thuế đơn thân sau này của ngươi ta lo hết.”
Mắt Quý Nhiễm sáng lên, sắc mặt cũng ôn hòa hơn nhiều, xem ra nàng đã cứu được một cái đùi vàng về rồi!
“Nếu ta cứ mãi không gả chồng thì sao?”
Tuy Quý Nhiễm cảm thấy mình có khả năng kiếm tiền, nhưng có kẻ ngốc chịu chi tiền thì sao lại không nhận chứ.
“Chẳng qua cũng chỉ trăm mấy chục lạng bạc thôi, dù ngươi cả đời không gả chồng ta cũng lo nổi.”
“Thành giao!”
Nghe Quý Nhiễm sảng khoái đồng ý, Giang Hằng rất muốn tự tát mình hai cái, sao lại lái chủ đề thành ra thế này rồi? Sao y lại phải lo thuế đơn thân cả đời cho nàng rồi?
Ý định ban đầu của Giang Hằng không phải là muốn cưới Quý Nhiễm sao, khó khăn lắm mới gặp được một cô nương mình muốn cưới!
Quý Nhiễm cảm thán: “Xem ra, nhà ngươi thật sự rất giàu có!”
Đầu óc Giang Hằng xoay chuyển, quyết định đi đường vòng cứu nước, nếu y có thể dùng tiền thu hút được nàng cũng tốt.
“Cũng tạm được, trong nhà ngoài ba dinh thự, mười mấy cửa hiệu ở kinh đô ra, ở ngoại ô kinh đô còn có hai trang viên, ở quê cũ Lũng Tây còn có mấy trăm mẫu ruộng tổ tiên để lại, mười mấy trang viên và cửa hiệu... Ta là đích trưởng tử trong nhà, sau này bảy phần trong số này đều sẽ chia cho ta.”
“Ngoài ra, bản thân ta mỗi năm có một ngàn lạng bổng lộc, khi đánh trận cũng sẽ thu được một số chiến lợi phẩm không cần nộp lên trên, bây giờ trong tay chắc có khoảng ba vạn lạng bạc trắng...”
Giang Hằng ngô nghê kể hết gia sản của mình.
“Ngày thường ta không quản những thứ này, đều do quản gia lo liệu, nếu Tiểu Nhiễm có hứng thú, sau này người giúp ta quản lý được không?”
Giang Hằng sợ Quý Nhiễm sẽ trực tiếp từ chối, lại vội vàng bổ sung một câu: “Sẽ không để ngươi giúp không công đâu, có thể trả tiền công...”
Giọng Giang Hằng càng lúc càng nhỏ, y lại đang nói gì vậy, cái miệng hư này, sao lại cứ nói những lời không thật lòng như vậy!
May mắn là sự chú ý của Quý Nhiễm vẫn chưa dứt ra khỏi gia sản kếch xù của Giang Hằng...
Thế này mà gọi là tạm được sao? Vậy đám dân đen bọn họ thì tính là gì? Đích thị là thế gia hàng đầu rồi!
“Đệ đệ ruột sao?” Quý Nhiễm có chút bất ngờ. Lập tức trong đầu hiện ra cả vạn chữ kịch đấu đá gia tộc!
Giọng Giang Hằng nhàn nhạt, rất rõ ràng tâm trạng của y lúc này rất không tốt: “Ừm, đệ ấy là do kế mẫu sinh ra.”
“Thật là kẻ nhẫn tâm, lại có thể xuống tay độc ác như vậy với huynh trưởng! Nếu ta không cứu ngươi, ngươi nhiều nhất cũng chỉ cầm cự được thêm một ngày, chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ!” Nghĩ đến đây, Quý Nhiễm cũng không khỏi rùng mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
