Hiểu Linh ngồi chơi cờ cùng Lăng lão trong khi Du lão ở bên cạnh đọc sách còn Tần lão xem trận trong vườn nhà cô.
Giữa bọn họ có chút tranh giành, đấu đá, ghen tỵ nhưng tuyệt nhiên không có ác ý lẫn nhau.
Lăng lão thoáng nhìn Hiểu Linh một chút, vừa hạ cờ vừa hỏi:
- Mấy đứa sống chung ổn chứ? Bọn chúng nó không làm gì khiến con khó xử chứ?
Hiểu Linh đáp:
- Dạ… bọn con vẫn ổn, đôi khi giữa các anh ấy có ganh đua miệng lưỡi nhưng cũng chỉ dừng lại ở vui vẻ thôi.
Các anh ấy chưa từng làm con phải khó xử.
Lăng lão gật gù rồi nói tiếp:
- Ở bất kỳ một tổ chức nào khi mọi người lấy con làm trọng tâm thì việc công bằng luôn phải đặt lên hàng đầu thì thì tổ chức đó mới bền được.
Hiểu Linh, con có thể yêu ai đó nhiều hơn một chút, thương ai đó hơn hoặc ỷ lại vào một người nào đó nhưng con dứt khoát phải đối xử công bằng với tất cả bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)