Cô dường như đã hiểu vì sao bản báo cáo từng bị bác bỏ lại lần nữa xuất hiện trước mặt Lục Nghiên Cảnh.
Về điều kiện mà lãnh chúa tinh cầu Cừu Luân đưa ra, có lẽ Lục Nghiên Cảnh đã sớm đoán trước được.
Dù sao thì hai tinh cầu đó nằm sát nhau.
Nếu năm ngoái đề án được thông qua, chiến sự mất kiểm soát sẽ khiến kế hoạch khai thác mỏ buộc phải tạm dừng.
Tổn thất về người, tài chính và thiết bị sẽ không thể đong đếm.
Nhưng nếu đế quốc cử quân đội đến, thì tất cả những vấn đề đó sẽ chẳng đáng là gì.
Nếu bây giờ phớt lờ yêu cầu của lãnh chúa Cừu Luân, đợi đến lúc họ bị công phá hoàn toàn mới đưa quân tới, thì hợp đồng mua bán tinh cầu Cừu Luân e rằng sẽ biến thành hợp đồng hiến tặng.
Nam Tri Ngôn khẽ liếc nhìn Lục Nghiên Cảnh. Dù không muốn thừa nhận, nhưng Lục Nghiên Cảnh đúng thật là một người lãnh đạo đủ tư cách.
“Đúng rồi, A Lan bọn họ còn chưa về sao?”
Nghe hai người đang bàn chuyện công việc, U Na tỏ ra không hứng thú mấy. Sau khi ngồi xuống cạnh Lục Nghiên Cảnh, cô ấy đảo mắt nhìn quanh, tiện thể hỏi thêm một câu.
A Lan mà U Na nhắc tới, chính là nam thứ tư trong cốt truyện gốc, Quý Lan.
Mẹ của anh ta, Hầu tước Hisoka, là người phụ nữ duy nhất trong bốn đại gia tộc nắm quyền.
Bà không chỉ là một chiến sĩ dũng mãnh, mà về mặt chính trị, càng không thể xem thường.
Nghe đến tên Quý Tầm, sắc mặt U Na cứng đờ, ý là đến con nhỏ điên ấy cũng sắp quay lại rồi.
Mục đích của buổi tụ hội này, chẳng qua là để trao đổi thông tin chính trị giữa các gia tộc. Tất nhiên, không phải mọi thứ đều được chia sẻ đầy đủ.
Dù bốn đại gia tộc gắn bó chặt chẽ với nhau, thì sự nghi kỵ và phòng bị lẫn nhau vẫn không thể tránh khỏi.
Ngay cả Vi Sinh Lẫm tưởng như là kẻ nhàn nhã nhất cũng không dễ đối phó như vẻ ngoài.
Dù sao thì, đó cũng là người thừa kế của Hầu tước Hollein.
Khi mọi người rời khỏi nhà hàng, đã là ba tiếng đồng hồ sau.
Vì phải trao đổi riêng với người phụ trách vài dự án mà Lục Nghiên Cảnh nhắc tới, bước chân của Nam Tri Ngôn chậm lại, tụt lại phía sau mọi người.
Cô đang tập trung nhìn vào thiết bị đầu cuối trên cổ tay, nên không để ý đến động tác của Cố Văn Kỳ khi bước đến bên cạnh Lục Nghiên Cảnh.
“A Cảnh, cậu có thể cho tôi mượn A Ngôn vài ngày không?”
“Xem ra A Ngôn thật sự rất giỏi bắn cung đấy, đến mức khiến A Kỳ cậu cũng phải kiên trì như vậy.”
U Na liếc nhìn Lục Nghiên Cảnh một cái, nhớ đến câu nói lần trước của anh ở sân huấn luyện, liền mỉm cười trêu chọc một câu.
Dường như, người nhớ đến không chỉ có mình cô ấy.
Ánh mắt Lục Nghiên Cảnh khẽ trầm xuống, một bóng lưng gầy nhỏ và cao ráo thoáng lướt qua trong ký ức.
Thị lực và trí nhớ của anh đều rất tốt, tốt đến mức đôi khi chính anh cũng cảm thấy chán ghét.
Cho nên đến cả độ cong của sợi tóc khi người đó cúi đầu, vẻ mặt khi chuyên tâm... anh cũng nhớ rõ ràng từng chi tiết.
“Có chuyện gì vậy?”
Tiếng bước chân quen thuộc của người phía sau vang lên bên tai, Lục Nghiên Cảnh lập tức đoán được vị trí của cô.
Anh hơi nâng mí mắt, ánh nhìn không hề lộ ra chút cảm xúc nào, chuyển sang nhìn Cố Văn Kỳ.
“Cậu biết đấy, A Cảnh, tôi sẽ tham gia cuộc thi bắn cung của Liên minh.”
Cố Văn Kỳ không phản bác lời trêu chọc của U Na, chỉ khẽ cười, rồi nói rõ mục đích của mình.
Thật ra anh ta không quá hứng thú với kỹ năng bắn cung. Cuộc thi này tuy quan trọng, nhưng chưa đến mức khiến anh ta coi là thiết yếu.
“Cậu tự hỏi cô ấy đi.”
Lục Nghiên Cảnh sẽ không thay Nam Tri Ngôn đưa ra quyết định trong chuyện này. Dù về mặt cảm xúc, anh không hề muốn cô xuất hiện bên người khác.
Nhưng Lục Nghiên Cảnh làm việc, chưa bao giờ để cảm xúc chi phối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

